L Văn Trung

 

 

Tiếng khc tiếng cười


Thế m ta chẳng nhớ ra
Ci ngy ta mới oa oa cho đời
Sao ta khc? Sao mẹ cười?
Biết ta c trọn kiếp người hay khng?

Bn trời lau trắng trổ bng
Ta đi chưa kịp!
Về?
Khng kịp rồi!

Hỡi ơi hạt bụi ngậm ngi
Cn trong sinh diệt lun hồi mi sao?

Trần gian vĩnh biệt xin cho
Trn trời c một v sao lụi tn

Rồi ra, rồi cũng lng qun
Đ từng hiện hữu ở trn ci đời
Rồi ra tiếng khc tiếng cười
Để đưa để tiễn ngậm ngi bụi tro.


L Văn Trung
(viết giữa ma đại dịch chinavirus)


 

 

 

art2all.net