|
Cư sĩ Liên Hoa
TRÁI TIM BÀ MẸ
-
Kính tặng tất cả mọi người nhân Mùa Báo Hiếu. - Thương tặng hai con với diễm phúc còn Mẹ…..
Trước
bàn thờ Tổ Tiên, tôi đứng yên lặng thật lâu, để quán
chiếu, để đi sâu vào đời sống của hiện tại và từ
đó, nhìn lại quá khứ của nhiều thế hệ ông bà, cha mẹ
nhiều đời trải dài xuống, cho đến hôm nay. Trong lòng nao
nao, nhiều cảm khái, xúc động. Thật sự, có được thân
người rất là khó và tự nhiên, lại nghĩ nhiều đến công
ơn sinh thành, dưỡng dục cưu mang của cha mẹ…
Công
dưỡng dục thâm ân dốc trả
Nghĩa
sanh thành, đạo cả mong đền…..
Ngoài
trời đang có những cơn mưa đổ về, tràn lan, tầm tả,
tạo cho cả bầu trời khoác áo u tịch, thừa ứ nước. Không
gian như rộng lớn hơn, có chiều sâu thẳm, những hình
ảnh nầy mang dáng dấp như chiều sâu đại dương của
tấm lòng các bà Mẹ.
Mỗi năm khi mùa Vu Lan trở về, hình như đều có những cơn mưa lê thê, rộn ràng như thế. Những cơn mưa nặng hạt hay như những cơn mưa rào, thoáng qua trên bầu trời- có phải chăng là những giọt nước mắt hạnh phúc hay buồn đau vì con do tình yêu của Mẹ.
Ôi những bà Tiên đã làm nên chùm ảnh tuyệt đẹp, như bóng mát che phủ cho cuộc đời, nay ở đâu ?
Ngày xưa, lúc còn bé, chúng ta thường được nghe kể
chuyện cổ tích và nói đến những bà Tiên. Một bà Tiên
thật đẹp, thật dịu hiền. Bà Tiên đầy quyền phép, hay
cứu giúp hoặc che chở, chia sẻ, an ủi và chuyển đổi
khổ đau của những người khốn khổ và bà có mặt ở
mọi nơi nơi, khi thấy có người đau khổ, bất hạnh cần
giúp.
Chúng ta đem lòng ngưỡng mộ, khâm phục, ao ước có
ngày mình sẽ gặp được bà Tiên để xem hình dáng, nét
dịu hiền, tấm lòng thương yêu con người của bà như
thế nào? Và sự ao ước nầy nối tiếp với sự chờ mong
khác; tại sao mình không thể nào gặp được bà Tiên? Bà
ở nơi đâu? Bà là người thật hay chỉ là một mơ ước,
một giấc mơ trong tâm khi đời sống có quá nhiều nổi
bất hạnh…Nhưng chúng ta lại vô tình quên rằng mình đang
rất hạnh phúc, rất đầy đủ, rất may mắn v.v…vì đã
bỏ quên người Mẹ đang sống, có thực- Một bà Tiên đẹp
dịu hiền hơn tất cả, hơn cả những bà Tiên trên vũ
trụ nầy và Mẹ đang có mặt, bên mình, cạnh sát mình
với tất cả tấm lòng thương con vô bờ bến.
Nói đến Mẹ là nói đến tình thương, nói đến
tấm lòng với tình yêu rộng lớn mà không có gì có thể
so sánh được. Người ta thường nói tấm lòng thương con
của Mẹ sâu như là đại dương, là biển rộng; nhưng
chiều sâu của đại dương có thể đo được, vì là hiện
tượng vật chất, còn tâm Mẹ là tấm lòng, là tình yêu, là
tinh thần, là sự sống.
Vũ
trụ muôn màu, vực sâu không đáy
Tấm
lòng mẹ cấy ngọt trái tim đời
Nếu
một hôm nào, mẹ không còn nữa
Dòng
sữa ngọt cạn khô nguồn đất sống
Người
dù tài sắc, ôm đời viễn mộng
Trái
tim không còn, trời đất còn không???….
Minh
Thanh
Biết bao nhiêu lời ca tụng, tán dương. Biết bao nhiêu
văn thơ đã viết, đã nói về tình Mẹ, nhưng đó chỉ là
ngôn ngữ- viết hay nói về lòng Mẹ, chứ không phải
là nội dung sống thực của tấm lòng của Mẹ.
Mỗi người chúng ta khi nói hay nghĩ đến tình Mẹ, thì
từ trong ký ức biết bao nhiêu hình ảnh, thơ mộng, đầy
ấp kỷ niệm tự nhiên xuất hiện, không cần phải suy nghĩ,
gợi nhớ. Vì tuổi thơ của mỗi con người đều đầy ấp
hình bóng thân thương, thiêng liêng nầy.
Năm ngoái, khi về thăm Mẹ đau nặng. Có nhiều lúc,
ngồi bên người, nhìm tấm thân còm cỏi của một bà cụ
già, lòng se thắt lại. Vẫn biết cuộc đời là vô thường,
nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thời gian đã làm thay đổi
Mẹ nhiều đến như vậy. Tấm thân đó, ánh mắt, nụ cười,
lời nói, tấm lòng đó …tất cả như chứa một nội dung
sâu thẳm của tấm lòng bà Mẹ. Một điều khó thể diễn
tả bằng ngôn ngữ hay lời nói. Mẹ à! Con thuơng Mẹ-
đó chỉ là lời nói tạm gọi được. Tôi muốn tiếp cận
để sống lại…
“
- Má còn nhớ câu hò ru con ngày xưa không? Sao trong tiềm
thức con, nó cứ văng vẳng những tiếng hò, tiếng hát
thật đẹp đó…..
-
Má chịu thua rồi con ạ, không thể hát hò gì được. Má
già quá rồi, sống được đến giờ đã là may. Nhìn đàn
con má lớn lên, nên người, đó là hạnh phúc quá lớn mà
trong cuộc đời má có được. Dù các con có như thế nào,
có ở phương trời nào, có chức vụ gì trong xã hội hay không
v.v.. cũng là con của ba má. Ngày xưa, má có thể để
nhiều thời gian để ôm ấp, để hò những câu ca dao…để
ru con ngủ….
Gió
mùa thu, mẹ ru con ngủ
Năm
canh dài, thức đủ năm canh…
Ví
dầu, cầu ván đóng đinh
cầu
tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó
đi, mẹ dắt con đi
Con
thi trường học, mẹ thi đường đời….
Giờ
thì chỉ còn đôi mắt mờ, bàn tay còm cỏi, còn nhịp đập
trái tim của bà Mẹ, đó là tiếng hò mà má theo các con đến
trọn đời…”
Có những lời ru mà tôi đã nghe biết bao nhiêu lần,
đơn giản, nhẹ nhàng, lập đi lập lại, nhưng ngọt lịm tình
thương. Nay từ lời nói của Mẹ như mở toang vùng trời êm
ấm đó, tuôn tràn một chất sữa ngọt, êm dịu, ấp áp. Nước
mắt tôi chảy dài theo câu nói của Mẹ. Đã lớn rồi và
qua bao nhiêu là sóng gió cuộc đời, đã làm cho trái tim
của tôi có vỏ bọc ngoài là cứng rắn, can đảm, tích
cực, nên tôi không muốn khóc. Nhưng có gì đâu, đây là nước
mắt của hạnh phúc, nước mắt của người con biết mình
còn Mẹ, đang hưởng thụ tấm lòng chân tình, thương yêu
của bà Mẹ. Tôi muốn gục đầu vào lòng Mẹ để sống
lại hương thơm, hơi ấm tình mẫu tử.
Có
một bà tiên,
Vui
chơi trên thiên giới
một
hôm vô tình để rớt trái tim
bà
bỏ cuộc vui, đi xuống dương trần
đi
tìm lại trái tim
để
biến thành người mẹ hiền
đôi
tay mẹ là bảo bọc ân cần
mẹ
là dóng sông ngọt ngào, màu mỡ phù sa
mẹ
là ruộng lúa vắt nguồn sữa mạch nha
là
bóng mát che con khi nắng hạn
là
trái tim nồng chia sẻ, ôm ấp đời con
để
rồi trần gian là quê của mẹ
mẹ
quên lối đi về
vì
đàn con mẹ,
vì
trái tim của mẹ, còn ở nơi đây….
Minh
Thanh
Trái
tim mang dấu ấn kỳ diệu, bởi vì trong trái tim là máu, là
thịt, là dòng sữa ngọt ngào, Mẹ đã chia sớt cho con, còn
ghi khắc những tình cảm cao thượng : nhẩn nại, thương
yêu, đùm bọc, tha thứ, chở che, bao dung….
Phải
là trái tim với nhịp đập của bà Mẹ đối với những đứa
con, nên bà đi tìm, tìm trái tim, tìm và bảo vệ, trân quí
vì đó là sự sống của con bà, của bà. Trên đường đời
của mỗi người con, khi thất bại, khi đau khổ, khi cô đơn…chúng
ta mới nghĩ đến Mẹ để cầu cứu, để che chở, chia xẻ…tình
yêu Mẹ đối với con vẫn không hề suy giảm, dù đứa con
của mình như thế nào.
Nói
đến Mẹ là nói đến đủ điều, nói đến tình thương yêu,
và nói bao nhiêu cũng không đủ, bởi vì đời sống của
Mẹ cho nhiều hơn nhận, và khi nhận là nhận những sự
thiệt thòi vì chồng vì con.
« Thuở nhỏ, xa xưa quá, lúc đó vào khoảng 5-6 tuổi, tôi bị sốt nặng do lòng bàn tay bị mụt đinh, sưng búp, lớn gấp đôi lúc thường. Mủ mưng nhiều, đau không chịu được. Tôi nhớ lúc đó mình đã khóc, kêu rên và sau đó mê sảng. Đau quá thì làm sao cười vui được. Khi giật mình tỉnh dậy, tôi biết mình đang trong nhà thương. Bàn tay bị băng lại. Cơn nóng sốt giảm nhiều. Tôi có cảm giác mặt mình bỗng mát rượi, do chiếc khăn ướt đang lau.
Mẹ
tôi đang ngồi kế bên, thức suốt đêm, lo lắng, mắt đỏ
hoe. Vừa lau mặt, lau người tôi, Mẹ vừa thầm cầu
nguyện cho con mình đừng bị gì nguy hiểm, nếu có gì thì
để Mẹ thế cho….Ôi ! Cơn đau, cơn sốt của tôi sao
lại là của Mẹ. Một thâm tình bao dung, bảo bọc.
Tôi
cảm thấy ấm cúng quá, lời nói nhẹ nhàng, chân tình của
Mẹ như khắc sâu trong tâm tôi. Chỉ có Mẹ bên cạnh cũng
đã đầy đủ, bình an lắm rồi »
Tôi
có đọc được đâu đó bài viết về Mẹ như sau, không
biết tác giả là ai, nhưng thấy có nhiều điều đáng suy
ngẩm, thâm thúy, xin ghi chép ra đây để chia sẻ. Tôi nghĩ
rằng tác giả cũng muốn nhìn thấy được như vậy:
«
Tình Thương Yêu của Mẹ
• Khi 1 tuổi, Mẹ cho ăn và tắm cho bạn, còn bạn thì khóc cả đêm.
.
. . Và rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi.
Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với bạn trước đó:
bạn như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình. Bạn đã
mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...”
Bạn ạ! Có phải là tất cả tình yêu của Mẹ đặt trên sự hy sinh, hay chữ « Nhẩn », điều mà mỗi người chúng ta khó làm nổi. Khó quá, nhưng chỉ tại vì con, Mẹ đã vượt qua mọi thử thách, ích kỷ của mình, để là bà Mẹ.
Từ
trong bụng Mẹ, ta đã thấm nhuần ân đức của tinh thương
yêu và khi chào đời, dòng sữa Mẹ đã nâng niu, đôi tay
mở rộng, dòng máu luân lưu trong cơ thể của ta cũng là
của Mẹ, vì đó là trái tim của người.
Dòng
sữa ngọt ngào đã tuôn chảy nuôi lớn thân thể con, nuôi
con, săn sóc con, che chở con trong những lúc khó khăn, vấp
ngả, vực con dậy, thoát ra khỏi những niềm đau v.v…Mẹ
không cần phải nói, vì đó là tâm
hồn của Mẹ.
Tình Mẹ còn biến xa hơn, phổ quát và chỉ khi có những hoạn nạn, đau thương của những người thân, chúng ta mới nhìn thấy rõ được trái tim của Mẹ rỉ máu.
Tôi
có đọc một câu chuyện ngắn, đơn giản, nhưng lại biểu
lộ đến sự cao rộng, bao la của tình Mẹ.
Xin
được nêu ra đây:
“
Một gia đình đi tắm biển. Trong lúc
các con đang vui đùa, làm những hình bằng cát trên bải
biển. Từ xa, có một bà già, trên tay cầm cái bị, đang đi
rảo bước trên bải cát. Mắt nhìn xuống, thỉnh thoảng, bà
cúi xuống nhặt một cái gì đó, rồi bỏ vào giỏ. Cứ
tuần tự như vậy, như không để ý đến mọi chuyện chung
quanh.
Khi
đi ngang qua những đứa bé đang đùa giỡn trên cát, bà
dừng lại nhìn, mỉm cười và muốn đến với các đứa
nhỏ đang hồn nhiên vui đùa. Nhưng người cha của các đứa
bé vội chạy lại, kéo các đứa con qua một bên, không cho
đến gần bà già. Mắt trừng trừng nhìn bà già, sợ bà làm
hại con mình, vì nghĩ là bà già điên.
Bà
già chỉ nhìn các đứa nhỏ, miệng mỉm cười, rồi lại
tiếp tục đi và làm lại những động tác như cũ trên
bải cát.: thỉnh thoảng cúi xuống lượm vật gì trên bải
cát, rồi bỏ vào giỏ của bà.
Người
cha hỏi những người sống ở đây lâu: Bà đó là ai vậy?
Phải bà bị điên không?
Có
người cho biết rằng: Đây là bà già bình thường, không có
điên. Trước đây, bà có đứa con gái và một hôm, đứa
con đi tắm biển. Khi con bà vui đùa trên bải biển, vô tinh
dẫm phải miểng chai vỡ, máu chảy ra nhiều. Nhưng không
ngờ, con bà bị nhiểm trùng, sốt, không cứu chữa kịp và
qua đời vì bị tetanus ( phong đòn gánh).
Đau
khổ vì sự mất mát đứa con yêu quí duy nhất. Và cũng
từ đó, mỗi ngày, người ta đều thấy bà cầm cái bị và
đi luợm mảnh chai, kiếng vỡ hay vật gì đó có thể làm
nguy hại những đứa bé nhỏ, sợ giống như đã làm chết
con của bà
.”
Trong
cuộc bể dâu của đất nước, sau năm 1975. Mẹ đã khóc dài
theo năm tháng, tần tảo, hy sinh, biến tấm thân mảnh
khảnh, yếu đuối, chuyển tất cả tấm lòng trở thành
sức mạnh để nuôi con, lo cho chồng đang lâm cảnh bất
hạnh, chua cay, tù tội của cuộc đời. Tôi nghĩ rằng
lịch sử của Việt Nam sẽ không bao giờ quên được hình
ảnh nầy. Cao đẹp quá, kỳ diệu quá và lịch sử của nhân
loại cũng thêm được nét đẹp kỳ vĩ, văn hoá nhân bản-
đó là tình mẹ.
Lòng hiếu thảo đã được nhân lên khi bắt được nguồn sống của Phật giáo, vì Đạo Phật đề cao hạnh hiếu , vì đó cũng chính là nền tảng đầu tiên để bước làm người.
Đức
Phật đã nhìn xuyên suốt qua kiếp sống của con người,
trải qua nhiều đời nhiều kiếp và có nhân duyên chằng
chịt lẫn nhau. Nếu gốc rễ của vô minh do ba độc tố:
si-tham-sân làm cho con người luân chuyển trong 6 cõi, thì tình
thương của bà Mẹ trong lúc mang thai, lúc sanh con và lúc nuôi
dưỡng con v.v…là sự khai nguyên cho một tình yêu thương
vị tha, hy sinh sẽ tác động đến tâm thức con người., kéo
dài cho đến lúc vào đời.
Cho
nên, Đạo Phật đặt nặng trên nền tảng con người, với
những bước chân đầu tiên từ cha mẹ- là bậc sinh thành.
Công ơn đó nặng quá, bao la vô tận, làm ấm áp cuộc đời.
Trong
nhiều kinh sách, Phật vẫn thường giảng dạy về hạnh
hiếu của con người, của người con Phật.
"Tâm Hiếu là tâm Phật,
Hạnh
Hiếu là hạnh Phật".
Mẹ dạy cho chúng ta biết yêu thương, bảo bọc, bao dung v.v..qua những việc làm nhỏ nhặt của người, nhưng đó là dấu ấn đậm trong tâm thức con trẻ, để sau nầy trở thành những nhân tố làm ích nước, lợi người.
Con
người thiếu tâm hồn, thiếu tình thương, sẽ không thể
cho cuộc đời nhiều hạnh phúc, vì chúng ta không có để mà
cho. Tất cả những yếu tố làm cho cuộc đời có an lạc,
hạnh phúc.
Trước
cuộc đời nhiều biến động, khổ đau. Xã hội thay đổi
trầm trọng, băng hoại. Bao nhiêu chủ thuyết, lý thuyết
cố tình đẩy con người rời xa những giá trị tâm linh,
biến đổi qua khuynh hướng hưỡng thụ. Đi quá mức của bình
thường là sự tác hại: từ quảng cáo, truyền hình,
truyền thông, internet v.v…nâng cao vai trò của bạo lực,
của vị ngã, tự do cá nhân quá độ, tạo thành những dây
chuyền đẩy xã hội vào vòng trầm luân đau khổ của
hiện tại, và tương lai. Phương tiện trở thành cứu cánh,
nhưng khi phương tiện đã đặt sai, thì cứu cánh sẽ đổ
vỡ.
Thiên tịnh sa
Khô đằng lão thụ hôn nha Tiểu kiều lưu thủy nhân gia Cổ đạo tây phong sấu mã Tịch dương tây hạ Đoạn trường nhân tại thiên nha
Mã
Trí Viễn
Thiên
tịnh sa
Cây già bám những dây khô Quạ bay về đậu nhấp nhô bóng chiều Nhà ai nước chảy ven cầu Gió thu, ngựa ốm về đâu đêm rừng Phương tây chiều xuống bâng khuâng
Thân du
tử mãi lưng chừng chân mây
( Sưu tầm)
Mùa Vu Lan trở về khi những cơn mưa đổ xuống, tắm gội và rửa sạch những ô nhiểm, bụi bậm của những ngày oi bức. Sự đau khổ sẽ làm cho con người bình tĩnh lại, đặt lại vấn đề cho những lý thuyết vọng tưởng, phá bỏ tình yêu thương của hiện tại.
Khi
sống gần bên Mẹ, chúng ta ít bao giờ biết về giá trị
của tình Mẹ, đôi vòng tay ấm áp của bà. Chúng ta hờ
hững vì nghĩ là phải như vậy và là bình thường, nhưng
rồi một ngày nào đó, khi làn gió vô thường đi qua, lúc
đó, chúng ta hối hận thì đã muộn rồi.
Nếu
bạn hạnh phúc còn có Mẹ, hãy kề cận và nắm chặt lấy
tay của Mẹ. Nắm lấy thời gian quí báu nầy, hạnh phúc
chỉ là những gì đơn giản, êm đềm, đơn sơ, có mặt bên
cạnh. Đừng tìm hạnh phúc quá xa, cao vời vợi, vì đó
chỉ là ảo ảnh, không thực.
Đừng
quan trọng hoá khi đang cài trên áo màu hoa hồng đỏ hay
trắng, đừng đánh mất mình cho những kỷ niệm của một
ngày, một giờ; trong khi Vu Lan là ngày tưởng niệm, gợi
nhớ, báo đáp thâm ân, nhưng không chỉ là dành cho một ngày,
một giờ, một phút hay một nơi chốn nào đó v.v..mà là miên
viễn khi chúng ta còn mang thân phận hữu tình. Hãy sống
thật với giây phút hiện tại, để mở tung và nối tiếp
cho tương lai, trong tình yêu bao la của Mẹ và để thực
hiện hạnh hiếu. Đó là gia tài vô giá mà Cha Mẹ lưu
truyền và là tinh thần cao đẹp của Ý nghiã Vu Lan qua “
phương tiện thiện xảo” thể hiện bởi Ngài Đại Hiếu
Mục Kiền Liên.
Tình
yêu thương nếu được nhân rộng, phổ biến, phải chăng
sẽ đem lại cho cuộc đời, vũ trụ, thế giới sống trong
bình an, hạnh phúc. Tất cả đều khởi hành từ trái tim
của bà Mẹ vừa khi có mặt đứa bé tượng hình trong
bụng và khi chào đời. Đó là quan niệm của chúng tôi,
nhiều khi không đúng với bạn? Bạn nghĩ sao?.....
Mùa Báo Hiếu năm 2007
Cư Sĩ Liên Hoa
|