nguyễn thị lin tm

 

 

 

TI ƠI! KHC THƯƠNG KIỀU

Người đẹp thường hay đa trun
Ngy xưa người ta bảo thế
Bao Tự khuynh quốc khuynh thnh,
ngả nghing ngi vương đế
Thy Kiều gi ba trăm lạng vng,
phận bọt bo rẻ đu qu thể!

Ti ngồi đy knh Tố Như v xt thương Kiều
Vẫn biết l nỗi đa đoan ging gi
Chẳng lm được g khi Kiều bị người xưa ruồng bỏ
Chy lng tri m, xẻ chia cng người ngọc đi điều

Chập chờn trong gi liu xiu
Thoảng như ảo ảnh sớm chiều sẽ qua.
Cảm thương một kiếp cầm ca!
Chữ Tm l những đo hoa tặng người

 



SNG TIỀN ĐƯỜNG TRI MI


Người sng Lam uống nước sng Lam
Nhưng mang nỗi đau
về dng sng Tiền Đường thn thiết
Trong ln nước c hương thơm tinh khiết
Của người con gi đ bn mnh cứu cha

Mười lăm năm lưu lạc chốn trời xa
Lng đau đu v mối tnh trong trắng
Tim rỏ mu v anh hng sa trận
Day dứt một đời, mỏi mệt, c đơn

Người sng Lam thấu suốt mọi nguồn cơn
Thương Thy Kiều m lng đau như cắt
Muốn cởi bỏ vng dy tri chặt
Nhưng thin mệnh định rồi,
lm sao thot kiếp hồng nhan?

Sng Tiền Đường tri lang thang
Nghĩ g về dng sng Lam vời vợi?
Nơi c Tố Như bồi hồi, bổi hổi
Thao thiết thương Kiều,
đồng vọng mi nghn năm.

 



VẦN THƠ GỬI ĐẠM TIN


Tay tin thảo một vần thơ
Gửi người đu đ vật vờ khi hương
Anh linh nắm đất bn đường
Nhỏ nhoi, hiu quạnh, buồn vương vấn Kiều

Xt cho thn gi mỹ miều
Cung thương no nuột, sớm chiều đn ca
Sng tnh khe mắt thu ba
Bao người đưa đn lượt l chiếu chăn

Thương ai trt bẻ vầng trăng
Đm di lắm nỗi i n chn chường
Ti hoa, tai họa kh lường
Rụng rời vc ngọc, v thường nẻo my

 

 


MẢNH KHẢNH MỘT VẦNG TRĂNG


Lời thề nguyền,
no phải vo một đm trăng khuyết
Sao đoạn đnh lỗi hẹn tc tơ?
Một lời co buộc chẳng căn cơ
Đ lm gy nhịp cu thơ mất rồi!

Tiếc duyn mnh chỉ bấy nhiu thi!
Bởi phụ tử tnh su nghĩa nặng
Ba trăm lạng vng, để một đời lận đận
Kim Trọng ơi! cay đắng ci hồng trần

Đm thu buồn, mảnh khảnh một vầng trăng
Đơn lẻ qu, nhớ người xa xăm qu!
Thi! ph mặc cuộc đời cho sng cả
Đm tn canh, lả ch giọt mưa sầu

 



LẠI MỘT BUỔI CHIỀU Ở LẦU NGƯNG BCH

Chiều tan trong bng đm đầy
Mnh treo tao tc, tc my rối bời
Hồng nhan đơn độc giữa đời
Đu rồi gốc tử, đu rồi người xưa?
Cn đy một cht hương thừa
Lấy g cho chống gi mưa phũ phng?


Buồn trng ghềnh đ ngổn ngang
Ầm ầm sng vỗ, bng hong rong ru
Buồn trng ngọn cỏ liu xiu
Chn my mặt đất tiu điều, xt xa!
Buồn trng dng nước la đ
Cnh hoa tan tc biết l về đu?
Buồn trng cửa bể u sầu
Cnh buồm thấp thong, dầu dầu nước my! (1)



(1) trong đoạn trch Kiều ở lầu Ngưng Bch- Truyện Kiều


Nguyễn Thị Lin Tm

 

 

 


 

art2all.net