|
L u â n H o á n
Hai Đoạn Lục Bát Cuối Tháng 7-2009
1. Chợt Thấy Nụ T́nh Xưa
tưởng rằng ḷng rất b́nh an hóa ra có chút bàng hoàng, bâng khuâng ngh́n trùng xa chợt hoá gần như hơi thở chạm tay chân ngày nào
vẫn c̣n đây cái hàng rào nằm trong hẻm nhỏ mở vào ḷng ta lẫy hờn tưởng chỉ thoảng qua sao trong đuôi mắt mở ra ngàn trùng
vẫn c̣n nguyên nỗi ngại ngùng buổi chiều gót biếc ghé chùng tiếng thơ những con cá nhỏ trong hồ thong dong hay chỉ giả vờ lắng nghe
cái ǵ như chút sắt se ngày xa xưa ấy thoáng đè nội tâm mảnh dằm yên ngủ bao năm chợt ngo ngoe thở, hương trầm xót xa
hoá ra là vậy, hoá ra nụ t́nh khác với nụ hoa rất nhiều
*
2. Chân Dung Một Người
người xưa, không hẳn người xưa ảnh cũ – không cũ, như vừa gặp nhau
người chợt trở lại trong đầu và trong tí tắc rơi sâu xuống ḷng
cái ḷng nhỏ nhỏ cong cong lâu năm đều nhịp vẫn không biết già
người t́m lại gót chân hoa ? một thời người đă tà tà ghé chơi
hương thơm vẫn ấm ghế ngồi dù trong khoảnh khắc thả đời xuống thơ
tôi hôm xưa, tôi bây giờ và trăm năm vẫn gă khờ vô duyên
nh́n h́nh người, bị thôi miên cái hồn cái vía đảo điên phương nào
mượt mà vài phút chiêm bao nhớ người nhớ cả ngôi sao cuối trời
loay hoay nhớ cả cái tôi nhớ luôn cái chỗ thường ngồi làm thơ
người ngày xưa, vẫn bây giờ da nâu mắt ướt môi chờ bâng quơ
ngắm h́nh đâu dám làm thơ chỉ là nỗi nhớ vẩn vơ làm phiền
trông thẳng rồi liếc nh́n nghiêng làm sao từ chối cái quyền được yêu
thời son trẻ nhờ biết liều nên người cho phép con diều có giây
diều nào mà chẳng biết bay gió nào đỡ nổi diều bay cả đời
lư cùn, sự cạn mua vui ước ǵ lấp nỗi ngậm ngùi thoáng qua
nh́n người, nhân ảnh hôm qua mà sao thấy trái tim ta, lạ kỳ
cảm ơn nhan sắc xuân th́ cảm ơn chữ nghĩa nhiều khi mơ hồ
cảm ơn kẻ chuyển ảnh vào hộp thư điện tử bất ngờ, tuyệt thay
Luân Hoán sớm mai 30-7-2009
|