Lưu thị Ṭng

 

 

 

 

Yêu Anh

Yêu anh từ những câu thơ
Yêu từ điệu nhạc vật vờ hồn đau
Anh buồn v́ chuyện đăi bôi
Cuộc t́nh nhân thế nổi trôi phận ḿnh ?
Đường t́nh có mấy ai yên
Toàn là ngày tháng lụy phiền cho nhau
Thơ anh nghĩa nặng t́nh sâu
Nhạc anh réo rắt nỗi sầu kinh niên
Đường tơ thấm tận hồn em
Quyện vào tâm khảm dệt nên t́nh này

Anh là gió, em là mây
D́u nhau đến hết kiếp này được không ?
Bỗng dưng ḷng xôn xao ḷng
Thèm ơi một nết chữ “ ṭng “ đáng yêu !
Đời người nào được bao nhiêu
Mở ra nhắm lại…vải điều phủ lên

Yêu anh là cái nợ duyên
Nợ th́ phải trả, duyên th́ phải theo
Mặc cho nắng sớm mưa chiều
T́nh em giờ đă như diều căng dây

Lưu Thị Ṭng

 

 

 

art2all.net