Lư Quang Hoàn

 

 

CÁM ƠN NÀNG



 

Xin cám ơn nàng ...
Mùa thu lang thang qua từng ô cửa
Chiếc xe mệt mỏi vượt qua từng con dốc đời
Hàng sồi bên đường nhàu nḥe qua gương chiếu hậu
Buổi chiều mưa muộn ăn năn trên từng khuôn mặt
Vụng về phấn son trong những ngày xa
và yêu thương cũng ră rời theo ngày tháng


Em ở đâu hỡi mùa thu mắt biếc ?
chiếc lá thu vàng ủ rũ bên đường
Để lại trong ai từng nhánh sầu muôn thuở
những điệp khúc rời của một mùa thu xa
loay hoay với nỗi buồn vật vờ cùng gió
Th́ thầm riêng ḿnh những điều ngây ngô ...
Cuộc mưu sinh có phải là dải lụa mềm ?
Là chiếc tḥng lọng tṛng lên nỗi bất an ?
Của những phận người trong cuộc mưu sinh
những ḍng nhật kư lang thang trên từng trang giấy
Như đang cầu nguyện cho một phép màu
Vào những ngày dịch bệnh …
Những ngày như hôm nay thật là buồn
Nỗi ám ảnh ngập tràn phố xá …
và những con đường vắng vẻ màu thê lương
từng thân xác chực chờ hỏa táng
Nỗi tuyệt vọng như ẩn hiện trên từng khuôn mặt
Lo âu phủ đầy khuôn mặt người góa phụ
Mất chồng con như một nỗi chia xa
...
Tôi luôn nghĩ về em về một vùng ánh sáng
Nắng ngoài sân loang lỗ như những giọt cường toan
Vung vẫy trên thân thể em màu trắng sáp
Lịm dần vào những ngày tháng bảy
Tôi ngậm ngùi cùng nỗi chia xa
Khâm liệm em bàng hoàng trên đôi mi khép
Em ch́m dần vào giấc ngủ tinh khôi
Tôi mỗi ngày thở dài trên từng trang giấy
Măi nổi trôi trong cuộc mưu sinh xa lạ
Đi về ngang qua từng dăy mộ bia
Từng con chữ ră rời bên niềm vui cạn
“ Memory Garden “ hiu quạnh nơi em an nghỉ
Từng cơn gió chiều se sắt ḷng ai ?


Thấp thoáng từng đám dù đen lờ đờ trôi góc phố
H́nh như có một ḍng sông vừa mới qua đời đêm qua
Một thoáng bồi hồi nhớ về quê nhà … bên kia nửa ṿng trái đất
Nửa ṿng quay dịch bệnh đang hoành hành
Và bao nhiêu người sẽ lại tiếp tục ra đi
Tôi ch́m sâu vào nỗi cô đơn khủng khiếp
như đang “ khiêu vũ cùng bầy sói “ hoang
trên thảo nguyên hoang dă tận cùng
Mong một ngày ... hồi sinh cho cuộc sống
H́nh như tôi đang mơ màng và bay bổng
trong khoảng không gian cô quạnh của riêng tôi
Ḥa cùng bóng tối và một chút café ...
một chút Nocturne Chopin ... một chút ngậm ngùi
Mong những đêm dài ác mộng sẽ qua đi
Như ngàn lần cám ơn em đă đến ...
Một thuở cùng tôi tham dự bữa tiệc trần gian
và thực đơn chỉ là máu và nước mắt
Những tấm lưng trần vật lộn với cuộc mưu sinh
Ngày và tháng măi trôi dần về quá khứ
...
Người đàn ông ngồi một ḿnh bên bờ biển
Chiếc bàn, chai rượu với từng cốc rượu vơi
Mặt trăng lơ lửng trên ṿm trời sâu thẳm
như đang đánh thức những giấc mơ không tưởng
Có những giấc mơ mang h́nh quả trám
chữ nghĩa có vẻ như đang hồi sinh …
Sau khi đă chết lâm sàng ...
Và ...
Trong trí nhớ tật nguyền
h́nh như mùa thu đă đi xa
Xin cám ơn nàng … mùa thu ?!

Lư Quang Hoàn /July

 


 

art2all. net