L Quang Hon

 

 

Khi nhn thấy ...

 




Khi nhn thấy người đn b trong tranh
trưng by ở một gc phố
Thực lng ti thấy lng mnh chao đảo một cch lạ kỳ
Như l g trai tn mới lớn
Chm đắm mnh trong những giấc mộng di
Mỗi ngy qua lại dăm lần bảy bận
Chỉ để nhn v ngắm hoi người đn b trong tranh
Về ươm cuộc tnh hờ vo những dng thơ
Ti đ thổi hồn vo những giấc mộng xanh
Đm năm canh thức hoi khng đủ
Vật vờ linh hồn vo chốn ba hoa
Rồi ảo tưởng nghĩ mnh l kẻ lng mạn
Trong thế gian chỉ ton những người phm


Nhưng thực sự
Ti chỉ l một kẻ đ đnh mất thời trai trẻ
Nướng tuổi xun vo những thng ngy v vị
Ngồi đong đo đếm từng pht giy
Giờ chỉ cn l những ngy tn thng tận
cn bao lu i quỹ thời gian vơi đầy
v chỉ muốn lm một tn cờ gian bạc lận
thu cy cuộc đời mnh trong một pht giy
Lun đắm say, lun ngy ngất v hững hờ
Để qun đi những năm thng tận cng
V nướng những lời mật ngọt trn bờ mi em lạ
Thật sự ti cũng ph phiếm v to lao khng chịu nổi
Đắm mnh trong cuộc đỏ đen đang hồi chung cuộc
V những mối tnh ơ hờ theo gi v my bay
Bỗng một hm chợt nhận ra sao mnh rất lạ
Rất mơ mng lặng nhn cnh rừng pha trước
Thả mộng mơ tung bay vo những ngy gi lộng
Ở một nơi rất xa l con sng đo mu cỏ a
ma h đỏ lửa vẫn cn đy
Đem ci nng rải xuống trần gian
trần gian đang ma dịch bệnh
xt xa no ni hết cho cng


Ma vẫn chưa qua ka em ở đu ?
Những cy sồi gi đang th thầm lời tnh tự
Cng trời đất vo những buổi trưa hoang
Ngy v thng thời gian như ho lm một
Cuộc i n ko di từng giy từng pht
Như l gi đang r ln từng cơn hồng hộc ...
Trt xuống em từng cơn yu di m đuối
Từng đợt sng tnh vng vẫy suốt đm su
i những đm di hồn đầy mộng mị
Trầm lun hoi trong nỗi buồn viễn xứ
Những hạt mầm khổ đau đ đm chồi nẩy lộc
Cuộc mưu sinh vẫn cn xa vời pha trước
Ngy dằng dặc, những thng ngy hư ảo
Ni đi em an ủi ti d chỉ l tnh hờ
Cy hoa hồng trong vườn ti đm qua

nay đ gi nua v lẩm cẩm
những cnh hoa rơi tan tc trước hin nh
Khu vườn nhỏ bỗng trở nn lạ lẫm
Bao nhiu mối tnh si gi kn suốt một đời
Em l ai những người tnh một thuở
Chắc by giờ cũng lẩm cẩm như ti ?


Yu người đn b trong bức tranh gc phố
Cũng đủ dật dờ trong một buổi chiều hoang
Chợt tỉnh giấc ho ra l mộng mị
Cứ như thế từng ngy qua lng đng
Bao nhiu năm rồi tật xấu vẫn khng chừa
V cứ thế cuộc đời như đm chy
Lc bng lc tắt tro tn cn đấy
Trn thn thế buồn tn mục tử v danh
C những điều ni ra m như khng ni
Cuộc mưu dinh cay đắng mi tục luỵ
Em ở đu đ m như khng hề c
Ti mi hoi đi tm một cuộc tnh rơi
Những buổi sng m sương
Thnh phố dường như buồn b
Ngy thng di ko nỗi buồn l th
Nỗi buồn tử sinh dường như lun m ảnh
Một đời người pha trước cn bao lăm ?

Cn bao lăm lm sao ai biết được ?
Quả thật l cu hỏi rất ngy ng v khờ dại
Bởi cuộc tử sinh ai cũng chỉ một đường
Hy yu đi v hy sống như đ từng !


L Quang Hon

August 9

 


 

art2all. net