Lư Quang Hoàn

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ RẤT LẠ

Có phải là em ...
người đàn bà rất lạ,
Tôi đă gặp

Vào một buổi chiều tháng chạp
trên tay em là một hoa đóa hồng,
đóa hoa mang màu phấn nhạt
đôi mắt em đậm màu sương khói
Cùng khuôn mặt ngái ngủ
Em thức trắng nhiều đêm
Em thu ḿnh trong chiếc măng tô,
chiếc măng tô màu dạ xám ...
Tên nỗi buồn sâu kín đời em
Ở nơi ấy ...
những ngày rất xa và rất lạ.

Vẻ hững hờ nơi em là chỉ một sự cố gắng vụng về
che dấu những xúc cảm đậm gam màu, tóc rối
Và đôi mắt em th́ ...

Tôi không thể lầm lẫn với một ai ...

đôi mắt ấy mang màu tuyệt vọng
Nét kẻ ch́ đậm sắc bờ mi
Cùng mái tóc dài
Xoải dài trên bờ ngực thon ..

Cùng những ngón tay co lại

Như đang bóp chết những niềm vui ...
Nỗi xúc động đă làm tôi nhàu nḥe và lố bịch ...

Tôi chiêm ngưỡng em cùng những buổi chiều rơi ...
Đă từ lâu rồi tôi không c̣n những nôn nao ấy về tất cả mọi điều ... tất tần tật ...
và dĩ nhiên không loại trừ
chuyện ta bà ...


Em biết đấy ...
Tôi cũng như em thôi
Cũng xa quê xa vời vợi
Xa bao nhiêu mùa xuân rồi nhỉ ?
Em hỏi ...

Làm sao tôi nhớ ...
Chỉ nhớ mùi bánh tét, bánh chưng
vào những ngày tháng chạp
Tiếng pháo giao thừa nổ trước sân
Nhớ quá những chiếc phong bao màu đỏ
Vâng tôi có rất nhiều điều để nhớ ...

Tôi đếm đời ḿnh trên những đốt ngón tay

Tôi nhớ quá đêm ba mươi năm cùng tháng tận
Nhớ bạn bè, nhớ những người thân thương một thuở
Nhớ quá những hàng cà phê dọc phố
Lê la suốt ngày chỉ để nhâm nhi ...
nụ cười mê hồn của cô chủ quán
măi nói cười chạy tới chạy lui ...
quên mất tiêu anh chàng khách lạ
Và ly cà phê cạn đáy ngủ gật trên khay
Nhớ quá những người thân kẻ lạ
như nhớ em, một người đàn bà rất lạ
mang tên quê nhà sao và rất đỗi xa xôi
Tôi ở đây đếm từng cơn gió buốt
Những cây phong ủ rũ bên đường
Những ngày cuối năm lũ kỷ niệm trở về
Linh hồn tôi phủ đầy rong rêu ngày tháng
gió đông như làm nỗi buồn thêm thân thiện
Tôi ngồi nhớ xuân quê tôi ... nơi đất khách
Buồn buồn viết bậy dăm ba câu ...
Và vọng tưởng về mùa xuân quê mẹ !

Lư quang Hoàn/ Những ngày tháng chạp


 

art2all. net