Lư Quang Hoàn

 

NHỮNG CON SỐ KHÔNG TRONG ĐỜI

 

 

Tôi không có ǵ cả...
Không có ngày Chủ Nhật.

Không có ngày Thứ Hai.

Không có ǵ cả...
Nói chung chỉ là những con số không to đùng và trống vắng, tưởng như đang giăy chết giữa một ngày tắt nắng.
Cứ thể như tôi đang ngập ngụa trong một thế giới không tưởng vàng vọt chứa đầy những điều bất trắc lo âu cho cuộc đời sắp tới.
Rồi mỗi ngày tôi trôi qua cũng chỉ là những ṿng tṛn vô sắc.
 

Tôi không có Thứ Ba.

Không có Thứ Bảy.
Mỗi ngày tôi như đắm ch́m trong nỗi vô vị của một loài nhai lại luôn gặm nhắm những điều vô cảm, những giáo điều nhạt nhẽo, những lời vu vơ tràn đầy sáo ngữ.
Với một cô nàng t́nh rỗng...
Một chiếc thùng không đáy ...
Và nỗi nhớ vo viên như những viên " beef ball " tôi nhai đi nhai lại bên tô phở buồn rầu đóng váng mỗi buổi sáng mùa đông ở một nơi nào đó trong một thành phố xa lạ, không một sự thân quen.
 

Tôi không có Thứ Tư, Thứ Năm và Thứ Sáu
Cuộc đời tôi luôn là một chuỗi t́nh cờ...
Những t́nh cờ đưa đẩy theo năm tháng...
Những t́nh cờ... làm nặng gánh một đời.
Một đời già đi như những âm vang rệu rạo trên từng cung bậc âm nhạc, lúc cao lúc thấp, y hệt như tiếng khớp xương kêu răng rắc mỗi buổi sớm mai trên thân xác một lăo già cô độc.

Rồi mỗi ngày lại trôi qua.

Những âm thanh đơn điệu từ cây vĩ cầm già nua tôi tấu hằng đêm giống như những con thuyền không một bến bờ neo đậu,

như những thằng hề,

những con rối,

luôn lăng văng xung quanh tôi và đội lốt những bóng ma một thời quá khứ ...
 

Tôi đă phủ dụ ḿnh bằng những lời an ủi muộn màng rằng " Có hạnh phúc nào không tả tơi không đớn đau "?
Những viên sỏi được ném vào ḷng giếng sâu.
Không một vọng âm.
Không một vọng âm.
Những chuyến xe đă đi ngang cuộc đời.
Và mọi chuyện chỉ là hư không...

Lư quang Hoàn

tháng 11/ 2017

_______


" beef ball" : ḅ viên



 

art2all. net