Lư Quang Hoàn

 

MÙA TRĂNG ẤY CÓ BAO GIỜ TRỞ LẠI ?



Đêm ấy ... trăng có bao giờ trở lại ...
Mùa trăng xưa huyễn mộng đă phai tàn
Đêm trống rỗng ... ṿng tay em lạ lẫm
Ḥa cùng mùa ... tiếng hát em liêu trai

Đêm say đắm, ṿng tay em thơm ngọt
Thuở yêu người lạc lối cơi thiên thai
Ngày trở về trần gian sao buồn quá
Đă qua rồi em nhé, một mùa trăng

Tôi qua đời đêm ấy em nào biết
Mùa yêu đương, mùa trăng cũ phai tàn
ngày tháng đưa tôi quay về bến cũ
T́m lại hương xưa một cuộc t́nh hờ

Cho tôi được yên bên đời khốn khó
Mùa hoa vàng một thuở em bâng quơ
vọng âm xưa tôi một đời lưu lạc
Tiếng nói cười không đủ ấm bờ môi

Đă tan rồi ôi một mùa ảo vọng ...
Em xa thật rồi thuở ta rong chơi
Tôi, con chim đang rùng ḿnh chờ chết
Trong giấc chiêm bao, hụt hẫng đêm dài

Tôi hỏi thầm ... có thật một cơi mơ ?
Em một dạo, bờ môi màu cỏ úa ...
Một thuở em, tôi, nhảy múa bên đời
Một ngày mơ cũng là tự đày đau xót

Hăy cứ mơ xem như ngày tan ră
Em lên ngôi ngày ấy thuở xuân th́
thơ t́nh tôi ... không nói điều muốn nói
Ḷng măi rạo rực một thuở trai tân

tôi ngồi đây với nỗi buồn gặm nhắm
Một chút mơ hồ mang vóc dáng em
Niềm hy vọng trong tôi ngày tháng lạ
Trong giấc mơ tôi thấy ḿnh đang cười

Nụ cười tôi đang lên màu xám xịt
Dơi theo bóng người đàn bà ven sông
tâm hồn tôi thêm một lần xáo động
những đụn cát thô, mịn theo bóng chiều

phía trước nàng là gịng sông chảy chậm
Lẽ nào tên gọi ... gịng sông là " nàng "
tôi đă chết đuối trên gịng sông ấy
Nàng của ngày xưa, nàng của một ai ?

Bỗng dưng tôi thấy ḿnh vô duyên quá
Ngồi bâng khuâng nh́n những đóa hoa
Một ḿnh tôi trong khu vườn trống toác
Tháng bảy mưa ngâu, nỗi nhớ dạt về ...


Kết ...

Phố cũ ngày cũ ...
Mùa trăng cũ ...
Thoáng về trong trí nhớ tồi
Ngày ra đi ... ngày trở về ...
Đă rất khác xưa ... em và tôi ...

Lư quang Hoàn

Tháng 9, 2018



 

art2all. net