XUÂN
HOÀI VỌNG
Nh́n cánh chim bay tận cuối trời
Ngoài kia sóng dậy chốn trùng khơi
Xuân về lạc lơng vài con én
Một đoạn đời ta dứt nửa vời .
Năm tháng trôi qua luống đoạn trường
Từ ngày biệt xứ sống tha hương
Bao nhiêu hoài vọng về quê cũ
Khắc khoải từng đêm...tóc điểm sương
Trời lạnh tháng giêng tuyết lại rơi
Giật ḿnh xuân Việt tới nơi rồi
Tuổi đời chồng chất vụt bay măi
Tiếng quốc kêu sầu thảm thiết ôi !.
Biết đến xuân nào trở lại quê
Cho tôi ôm lấy con đường về
Cho tôi gặp lại người xưa ấy
Để trái tim gầy hết tái tê .
Tôi cũng ước mơ có một ngày
Mẹ già tận ngơ gậy cầm tay
Đón con lưu lạc bao năm tháng
Sung sướng mắt già đẵm lệ cay .
Cô phụ cuối làng vẫn sắt son
Đợi chồng bao quản xác thân ṃn
Nghiêng ḿnh cảm phục ḷng chung thủy
Tiết hạnh muôn đời gái Nước Nam.
Mời bạn cùng tôi chén rượu đây
Vơi đi tủi nhục đă tràn đầy
Đời người là sóng cuồng giông băo
Thôi nhắc làm ǵ chuyện gió mây .
Tỉnh giấc ngoài hiên giọt nắng thưa
Ḷng người viễn xứ măi đong đưa
Ước mong Xuân tới về xây lại
Nhà cũ, xóm làng, mái ngói xưa .
Virginia, 12th. 2012
Ngọc Phan