Ngưng Thu


 

LỜI RU ĐỂ TRĂM NĂM

Khng l đ l em
người nghiện ngập thơ v nỗi buồn triệu triệu năm khng dứt
c l no đu
giữa bến đời hư hư thực thực
pha anh nghn trng như biển
pha anh trập trng như non.

Khng l no anh cũng l người nghiện ngập nỗi c đơn
nghiện nỗi nhớ
nghiện nỗi chờ mong
nn vần gieo đm ngy khắc khoải
giữa v vi trần đời hoang hoải
anh miết m tm
hạnh phc nương ngn cnh gi cuốn bay đi.

Cuộc đời l dng sng chở những chuyến hnh trnh
đu l bến tịnh yn giữa mun vn sng gi
thương cnh buồm
giong ngang ngy khốn kh
ln đỉnh ph vn reo rắt giọng buồn.

Tnh khc no
đong đầy lấp nỗi niềm
con lắc thời gian lững lờ đnh vng
cơn gi ma thu nghệch ngờ m riết rng
mi miết tm lời ru
để trăm năm???

Ngưng Thu


SỰ THINH LẶNG CỦA THANH M

Gối ln cnh tay đm l nhnh trăng khuyết ma quạch đỏ
ti rt hết cht nh sng cuối cng từ vầng đm cn rực rỡ gi nua
ướp thấm đẫm mu đo hồng phơi sương chờ nở
tiếng ch dế choai thức ngủ rỉ rền
v cớ niềm c đơn chợt ln cơn nng sốt
chạy rần rật dọc sống lưng.

Đi khi ta khng cần đến những thanh m
sự lặng thinh cũng manh nha lm chật chội tm hồn
ngoi hin những chiếc l vng vừa rơi rơi vừa thầm cu sm hối
ma thu gạt gẫm những giấc mơ chưa từng gặp gỡ
gi ru ngọn bạch lạp ht ln cu khấn nguyện những linh hồn
thật sự l đi khi ta đu cần đến những thanh m.

Bỏ lại sau lưng khc hong hn tm vng biệt lịm
tưởng thương giọt mặt trời hồng
nn vần thơ bay ln
mắc ngang nhnh trăng khuyết
ti muốn nhn tận mặt những ngữ ngn chm trong giấc mớ
nghe từng trang sch lật
những thanh m rất đỗi lạ lng
những gương mặt cười mo m mng lung.

Trn tường nh chiếc gương soi trỗi buồn nhắm mắt
ti khng cn thấy ti
chỉ thấy cht nh sng lua khua giữa những đm my sa cất lời th tội
ti thấy em ngồi xăm xoi chiếc bng
v nghe cnh hoa sương đẫm ướt nh trăng mềm
nỗi c đơn buồn tnh rơi hun ht lũng đm.

Ngưng Thu

RỒI CŨNG LẠ XA

Ngọn gi xoay chiều mải m
Giữa mun ngn lời chua ngọt
Tnh treo đỉnh người cht vt.
***
Ừ! th c nghĩa g đu
Rắc ln nỗi buồn cht nắng
Biển bao giờ thi đừng mặn.
***
Men say loang chảy thnh dng
C g đu một đời sng
Ngược xui cũng về bến cũ.
***
Lng người bao nhiu mới đủ
Tập tnh thi, chữ bỏ bung
Mặc đời, gi thoảng qua trung.
***
Nghe chiều loang pha hong hn
Bng liu xiu chừng bng ng
Ta với ta chừng xa lạ.

Ngưng Th

ĐM PHỐ V ANH

Về với phố em hồn nhin như phố
như l thu rơi trong chiều c anh về
như những con đường in đậm dấu chn qu
vy k ức vờn xanh ngy thng hạ.

Nỗi nhớ khng mu m cứ như l l
em mi tm, anh biết đấy v sao
nh trăng rơi vo đy mắt một thời
đm phố gọi mi em hồng nh lạ.

Anh tm qun, nỗi nhớ trn phố x
giọt đm rơi mặn đắng tiếng rao buồn
mắt phố chừng xa lắm nh trăng sung
em nỗi nhớ như vừa cơn gi thoảng.

Về với phố ta tm đm lng mạn
vần thơ đưa mềm mượt phm dương cầm
khc thu xưa trỗi bừng cơn kht vọng
phố - em v anh ht khc trăm năm.

NGƯNG THU

Ngưng Thu

 

 

art2all.net