Ngưng Thu


 

SỰ THINH LẶNG CỦA THANH ÂM

Gối lên cánh tay đêm là nhành trăng khuyết mùa quạch đỏ
tôi rút hết chút ánh sáng cuối cùng từ vầng đêm c̣n rực rỡ già nua
ướp thấm đẫm màu đoá hồng phơi sương chờ nở
tiếng chú dế choai thức ngủ rỉ rền
vô cớ niềm cô đơn chợt lên cơn nóng sốt
chạy rần rật dọc sống lưng.

Đôi khi ta không cần đến những thanh âm
sự lặng thinh cũng manh nha làm chật chội tâm hồn
ngoài hiên những chiếc lá vàng vừa rơi rơi vừa thầm câu sám hối
mùa thu gạt gẫm những giấc mơ chưa từng gặp gỡ
gió ru ngọn bạch lạp hát lên câu khấn nguyện những linh hồn
thật sự là đôi khi ta đâu cần đến những thanh âm.

Bỏ lại sau lưng khúc hoàng hôn tím vàng biệt lịm
tưởng thương giọt mặt trời hồng
nên vần thơ bay lên
mắc ngang nhành trăng khuyết
tôi muốn nh́n tận mặt những ngữ ngôn ch́m trong giấc mớ
nghe từng trang sách lật
những thanh âm rất đỗi lạ lùng
những gương mặt cười méo mó mông lung.

Trên tường nhà chiếc gương soi trỗi buồn nhắm mắt
tôi không c̣n thấy tôi
chỉ thấy chút ánh sáng lua khua giữa những đám mây sa cất lời thú tội
tôi thấy em ngồi xăm xoi chiếc bóng
và nghe cánh hoa sương đẫm ướt ánh trăng mềm
nỗi cô đơn buồn t́nh rơi hun hút lũng đêm.

Ngưng Thu

 

 

art2all.net