Ngưng Thu
 

V TA NGỒI TRƯỚC BIỂN CHIỀU


 

 

          Biển đến từ đu m mnh mng qu đỗi, chiều nay ta ngồi vẫn một ta xưa, biển vẫn dạt do khc ht xa khơi, tnh khc trng dương vọng từ ngt ngắt, biển cứ xn xao mun ngn cu htt, m sng vỗ về suốt qung đam m.

Biển đến từ đu v biển đến bao giờ ? Ta hỏi trời cao, sao chỉ nghe một mu thăm thẳm, m khc biển chiều ru ta đuối đắm, từng giọt nắng vng loang đẫm pha ngn thu, yu lắm chiều t m vọng khc mơ du, phiu cnh thơ hồn lng lng biển nhớ.

Biển đến cng ta mỗi lần trăn trở, nhịp bước thời gian nhộn nhạo khn lường, những lc ta buồn kht nỗi niềm thương, sng phủ bờ hn di mềm ct nng, ta chợt nhủ lng thi đừng vọng động, hiu hắt lng chiều mong ngng no đu?

Biển đến ru hồn ta khc đắm su, vi vt hng dương cong oằn nỗi nhớ, ta lắng lng nghe trong từng nhịp thở, chợt thấy yu người... yu biết bao nhiu, rũ hết trần ai ngồi trước biển chiều, thả hết ưu phiền tri vo hoang vắng.

Ta thấy ta hồn thơ l tia nắng, giăng kn ng đời bao nỗi niềm yu, dẫu biết cuộc người mặn đắng, chua cay, giọt cafe đen rớt vo khoảng lặng, ta thả hồn bay bay mộng cơ hồ... m hết vo lng ơn biển v bin.

Ơn lắm cuộc đời nghĩa tnh su nặng, ơn nh biển chiều ru khc mnh mng, ơn sng yn bnh vỗ mi trăm năm, ta thấy loi người bước chn rất nhẹ, ta thấy lng mnh muốn yu đến thế

Gom hết vần thơ về biển ta ngồi, gom hết tnh yu về biển trao người, ta muốn quay về ta ...tuổi đi mươi, trước biển ta ngồi thương cnh chim xa.

NGƯNG THU

 

art2all.net