NGUYỄN AN B̀NH
 

 

CẦU VỒNG MƯA



Đợi ǵ mưa lén hôn môi
Sợi mưa tháng sáu đưa người đi xa
Sân trường cuối một mùa hoa
Ve sôi phượng bỗng vỡ ̣a trên vai.

Đợi ǵ mưa lạnh mềm tay
Nghe lay phay nhớ một ngày không nhau
T́nh đầu chuốc những hư hao
Nên hàng hiên quán gió nhàu gọi em.

Đợi ǵ mưa quá chông chênh
Nên người đánh mất tuổi tên t́nh cờ
Sớm mai biết có ai chờ
Tiễn mùa hạ cũ bụi mờ dấu chân.

Đợi ǵ mưa rớt tháng năm
Thương câu hạnh ngộ đời trầm luân nhau
Khoảng trời mây trắng bay cao
Mang đi tuổi ngọc trôi vào hư không.

Đợi ǵ mưa ướt đường trơn
Em xa bỏ lại nỗi buồn sớm trưa
Nhớ người áo lụa ngày xưa
T́nh tôi thắp nắng trong cầu vồng mưa.

 


NGUYỄN AN B̀NH

 

 

 

art2all.net