NGUYỄN AN B̀NH
 

 

CHIỀU MƯA QUA SÔNG ĐỒNG NAI

 

Rồi mưa cũng đuổi kịp tôi từng bước
Qua Long Thành một màn trắng mênh mông
Sau lớp kính hàng cây nghiêng ngă gió
Đèn vừa lên nghe sóng vỗ mặt sông.

Mưa cứ trôi cho ḷng người dâu bể
Hoàng hôn rơi trên sóng nước u hoài
Có ánh mắt ngàn năm mờ sương khói
Đêm buồn tênh lặng lẽ một ḿnh ai.

Sông cứ chảy cuốn trôi t́nh ra biển
Thuở nào nguôi người t́nh nhỏ Biên Ḥa
Giọt mưa lạnh mềm linh hồn tượng đá
Cuộc t́nh buồn c̣n lại khúc thương ca.

Nghe tiếng sóng tưởng ḷng ḿnh dậy sóng
Người qua sông nỗi nhớ chợt rưng buồn
Con chim lạnh giấu ḿnh quên tiếng hót
T́nh đục trong sâu thẳm một đời sông.


Đồng Nai 7/5/2017


 

 

art2all.net