NGUYỄN AN B̀NH
 

 

Tưởng nhớ nhà văn Trần Hoài Thư

DẪU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN


            

Trần Hoài Thư ( 1942-2024)

Ảnh Phạm Cao Hoàng 2022

 

 Vài ngày sau khi chị Yến mất, anh Trần Hoài Thư có tin nhắn cho tôi: Nguyễn An B́nh- Anh nhớ có một ngôi chùa nữ(Sư Nữ) ở phia bên kia đường Phan Thanh Giản gần chợ, bờ sông bên đường ngày xưa có quán cà phê văn nghệ. Chị Yến hay đi chùa nầy. Em cho anh tin tức chùa nầy. Cám ơn em lắm lắm.

Đọc ḍng tin ngắn ngủi tôi ngầm biết mục đích anh hỏi thăm ngôi chùa nữ ngày xưa c̣n ở Cần Thơ chị Yến hay viếng thăm cúng dường để làm ǵ nhưng với thông tin mơ hồ nên tôi hồi đáp: Em về sống ở Sài G̣n 7 năm nay rồi anh ạ, không biết ngôi chùa nữ ấy có c̣n nữa hay không. Anh hồi đáp – Nhờ em hỏi giùm. Anh muốn mang b́nh đựng tro cốt của chị Yến gởi vào chùa ấy. Nếu khó th́ thôi. Đừng bận tâm. Tôi sợ anh hiểu lầm ḿnh không nhiệt t́nh giúp nên viết cụ thể hơn: Không phải khó mà thông tin anh gởi không rơ ràng nên nói với người thân c̣n ở Cần Thơ ḍ hỏi giúp chắc cũng không biết hay khó t́m lắm anh ạ. Chắc anh Trần Hoài Thư cũng biết thế nên anh trả lời: Vâng, gần nửa thế kỷ rồi. Cám ơn em một lần nữa. Chị Yến sinh ở An B́nh Cần Thơ...

Thật t́nh tôi cũng rất áy náy v́ không giúp được ǵ cho anh trong việc nầy v́ thông tin anh nói quá mơ hồ. Thời gian ngắn sau nhà văn Phạm Văn Nhàn điện về cho tôi hay: Anh Trần Hoài Thư nhập viện hôn mê sâu rồi em ạ. Bác sĩ Ngô Thế Vinh vừa báo cho anh, tiên liệu chắc không qua khỏi. Anh Nhàn cũng nói với tôi biết anh Thư có ước nguyện đưa tro cốt của chị Yến về ngôi chùa mà ngày xưa chị Yến thường đi lễ, có nhờ tôi t́m giúp nhưng không được, anh có giải thích cho anh Thư: Mấy mươi năm rồi ngôi chùa ấy không có tên, biết c̣n tồn tại không sao B́nh t́m được, hơn nữa sức khỏe ông thế nầy làm sao đem tro cốt cô ấy về Việt Nam cho được, nên gởi tro cốt ở một ngôi chùa nào bên nầy thuận tiện hơn, anh Thư cũng đă đồng ư rồi. Hôm sau anh Nhàn lại báo: Anh Trần Quư Phiệt(anh trai anh Thư) điện báo anh Thư đă tỉnh lại rồi, anh mừng quá. Tôi cũng vui trong nỗi vui của anh, th́ chỉ một thời gian ngắn Quí Thoại con anh Thư báo tin anh Thư vĩnh viễn rời xa cơi tạm. Anh Nhàn lại điện báo tin cho mọi người tin đau buồn này. Nhà văn Trần Hoài Thư mất lúc 6:35 sáng ngày 27 tháng 5 năm 2024(giờ bên Mỹ), Quí Thoại con anh Thư xác định trên trang fb của anh Thư như vậy.

Dẫu biết trăm năm là hữu hạn “, cuộc đời ai cũng một lần bước qua bờ sinh tử, Anh Thư giờ đă được gặp lại chị Yến ở một bến bờ an lạc nào đó. Thời gian sẽ làm cho người ta lăng quên đi tất cả, bao niềm vui hạnh phúc, sự muộn phiền sẽ theo ḍng thời gian cuốn về một nơi xa lắc không dễ ai t́m lại được nhưng lịch sử văn học Việt Nam không thể quên có một người – một nhà văn có tên TRẦN HOÀI THƯ – tự nguyện khâu vá di sản văn chương miền Nam đă bị khói phần thư đốt cháy.

Tôi có hai bài thơ viết tặng anh đă lâu giờ xin được đăng lại như một nén tâm hương gởi người đă khuất, một t́nh cảm chân thành người em văn nghệ luôn yêu quí tấm ḷng của anh đối văn học miền Nam.

 

KHI NGHE SÓNG TỪ TRƯỜNG
*Tặng anh Trần Hoài Thư

Từ khi bẻ súng bên trời
Cánh chim phiêu bạt một đời tha hương
Hỏa châu treo giữa chiến trường
Núi xương sông máu lạc đường chung thân.

Từ khi binh lửa lụi tàn
Chinh y trút xuống khoác thân tù đày
Góc rừng lam khí trùng vây
G̣ hoang băi vắng sương dày âm u.

Từ khi ngọn khói phần thư
Đốt tan kinh sử bụi mù tàn hương
Đi t́m di sản văn chương
Miền Nam, c̣n lại tiếng chuông gọi hồn.

Mười năm nước đă xa nguồn
Mười năm tro lạnh ăn luồng qua tim
Mười năm chao chát nỗi niềm
Mười năm dâu bể trôi ch́m ngọc châu.

Mài gươm đă bạc mái đầu
Dưới trăng tiếng hạc bên cầu kêu sương
C̣n nghe trong sóng từ trường
Máu tim người lính treo buồn thiên thu.

~oOo~


MỘT LẦN ĐƯỢC VỊN TAY NHAU

Vịn thơ tôi đứng làm người
Lần walker bước reo vui lạ lùng
Sách báo người bạn thủy chung
Bàn tay lóng ngóng c̣ng lưng in bài.

Vịn em tôi sống lại rồi
Khi nghe em hát bên đồi hoa sim
Em đừng làm tôi chết ch́m
Vui như ngày đó con tim nồng nàn.

Vịn người làm cuộc hóa thân
Vịn vào lục bát gieo vần tự do
Yêu thương đâu phải t́nh cờ
Trăm năm duyên nợ hẹn ḥ đôi câu.

Một lần được vịn tay nhau
Nước cam lộ tưới nhiệm mầu niềm tin
Núi rừng mưa lũ nhục vinh
Đường xa chân cứng đá mềm mà đi.

 


 

 

art2all.net