NGUYỄN AN B̀NH
 

 
 

VỀ NGHE CỎ HÁT
 


 

Bao mùa hạt cỏ bay đi
Có ươm lại kiếp xuân th́ cho nhau
Đất cằn, khô dấu, mai sau
Vết chân chim, rụng, kiếp nào đă quên.

Chia nhau mấy nhánh cỏ buồn
Ép trong thư cũ c̣n thơm suốt mùa
Thuở người xóa cả nắng mưa
Giấu ḷng nhau để người xưa quên đường.

T́nh thành cỏ dại phơi sương
Vàng phai mùi nhớ c̣n hương nồng nàn
Vô t́nh bóng cỏ phân vân
Ngậm rơi số phận xuống trầm luân thân.

Về nghe cỏ hát dưới chân
Vẫn xanh như kiếp t́nh nhân thuở nào
Tóc người thơm măi ngàn sau
Một thời nhẫn cỏ hằn đau da người.


9/10/2018

Nguyễn An B́nh

LẠI VỀ BẢY NÚI

1- THIÊN CẨM SƠN
Ḷng ôm đầy mây trắng
Vồ cao đá chập chùng
Phật cười rung ánh nắng
Chứa một trời bao dung.

2-NGŨ ĐÀI SƠN
Đi không hết Nhà Bàng
Giếng khơi trong ḷng núi
Có phải bàn chân tiên
Đă hóa thành cổ tích.

3- PHỤNG HOÀNG SƠN
Tiếng phượng hoàng vỗ cánh
Soài So lấp lánh trăng
Cánh chim trên vồ Hội
Xao xác cả suối Vàng.

4- NGỌA LONG SƠN
Thế rồng nằm uốn khúc
Vắt ngang chốn biên thùy
Đá xanh màu ngọc bích
Khói lam chiều bay đi.

5- LIÊN HOA SƠN
Tre vàng tạo rừng thiền
Đài sen ai chợt ngộ
Náu thân chốn lâm tuyền
Người thành chim trong núi.

6- ANH VŨ SƠN
Sừng sững giữa đất trời
Có chăng loài anh vũ
Sân tiên không bóng người
Ngàn năm ai ngóng đợi?

7- THỦY ĐÀI SƠN
Ch́m trong lũ mênh mông
Đá trơ gan cùng sóng
Lạc giữa chốn bụi hồng
T́m đâu h́nh với bóng.

8- THẤT SƠN
Ta đứng trên Bồ Hong
Bạn đi che bóng núi
Chén rượu chưa kịp mừng
Giữa Thất Sơn huyền thoại.
Châu Đốc 18/10/2018



TRÔI TRONG MƯA SÀI G̉N

Đâu phải là sự vô t́nh
Tôi choàng tấm ni lông cánh dơi vội vă
Đằng xa từng đám mây màu ch́ lạ lẫm
Cuồn cuộn băng ngang
Lớp lớp hàng hàng
Chúng thành những tên cướp cạn
Chẳng ai kịp đở đ̣n nhanh như chớp
Bọn người vô h́nh dung nhan bất định
Choáng ngợp từ đầu đến chân
Tôi đầm đ́a hóa ra chuột lột.

Đường phút chốc chợt biến thành sông
Dập duềnh rác rưởi
Cuốn theo những động vật với gam màu
Nóng lạnh khác nhau
Trôi trong mùi cống rảnh hôi hám
Giờ nầy chắc em cũng như tôi
Chuyển động xoay quanh khối vuông ru-bíc
Loay hoay măi không t́m thấy lối ra
Mê cung phải chăng biến thành tử lộ?

Ngọn mưa cứa thốc vào tim
Thành những đường dao thật ngọt
Thân xác hoang phế từ lâu
Từ những cơn mưa quá khứ
T́nh yêu đâu phải trái cấm trái mùa
Treo trên cành cao chót vót
Khu vườn địa đàng xưa
T́m hoài không thấy
Một cánh tay mềm
Một đôi mắt ướt
Một nụ hôn môi
Phập phồng ngực thở
Và những cơn mưa hóa thành tượng đá.


 

art2all.net