Nguyễn Hoàn Nguyên


 

 

Qua cầu

 



 

Qua cầu độc mộc
Gió dọc gió ngang
Một thanh gỗ nối
Ɖôi bờ nhân gian
Dưới bàn chân em
Ɖong đưa ngày tháng


Chênh vênh em bước
Ôm tṛn gian truân
Chẳng c̣n tay bám
Giữ lấy thanh xuân
Lỡ ngă bên này
Ɖịa ngục trầm luân


Gập ghềnh từng bước
Oằn oại càn khôn
Nỗi đau trần thế
Ɖong đưa sinh tồn
Lỡ ngă bên kia
Thiên đường huyễn mộng


Mưa rơi nặng hạt
Ướt đẫm phận người
Vai em thấp nhỏ
Chẳng chạm tay Trời
Hư vô cùng tận
Vỡ vụn môi cười

Bàn chân vẫn bước
Giữa bờ nhân gian
Qua cầu độc mộc
Gió dọc gió ngang
Cỗng vườn bỏ ngơ
Ɖào lư thênh thang



Nguyễn Hoàn Nguyên

 

 


art2all.net