Nguyên Lạc

 

ĐEM T̀NH RA ĐỐT

Xuân về vui hở em tôi?
Gởi em một đóa hoa mai chúc mừng
Giao thừa gió lạnh em không?
Đem t́nh ra đốt sưởi lòng tha hương!

XUÂN LẠI VỀ
1.
Năm cũ rồi giă biệt
"Thời gian như vó câu"
Lột bỏ tờ lịch cuối
Bỏ luôn cái ruột sầu
Treo lên trang lịch mới
Cố quên chuyện bể dâu
Xuân đã về rồi đó
Muôn hoa đang khoe màu
Chim líu lo ca hát
Người hân hoan chúc nhau

2.
Một cành mai nở sớm
Xuân về rồi biết không?
Ngày mới hương xuân đượm
Da diết chi trong lòng?

"Chớ bảo rằng vô vọng
Đêm qua sân… cành mai" *

Ngâm câu thơ Măn Giác
Sao lòng vẫn ưu hoài!

Hình như tiếng thở dài
Đời chỉ là huyễn vọng
Tìm đâu trời phương mộng?
Tình nào không phôi phai?

Xuân mới rực vàng mai
Mang tin vui vạn lòng
Xuân tràn đầy ước vọng
Mọi điều rồi sẽ qua!

Quá khứ cuộc chia xa
Vết thương rồi sẽ lành?
Một khối t́nh rất cũ
Sao hoài mới trong tâm?!
.........
* Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đ́nh tiền tạc dạ nhất chi mai (Thiền sư Măn Giác)

ĐÓN XUÂN NƠI XỨ LẠ

Đón xuân nơi xứ lạ
Tuyết trắng trời mênh mông.
Giá băng luồn nỗi lạnh
Chạm quê nhà bên sông!

Bến xưa đêm chia biệt
Em còn nhớ hay không?
Hoài lang lời thê thiết
Tiễn người vượt trùng dương

Đón xuân nơi xứ lạ
Chạm nỗi sầu trong tâm
Tìm đâu trời phương mộng?
Còn gì nữa mà mong

Vuốt mặt t́m chút ấm
Chạm lệ tôi hay em?
Mơ xuân nào hanh nắng
Mơ môi nào quế hương

Tan rồi bao ước vọng
Qua rồi thời thanh xuân
Đón xuân nơi xứ lạ
Ly hương lòng rưng rưng

Đón xuân nơi xứ lạ
Tuyết trắng màu tang thương
Lưu vong đời lận đận
Có gì ngoài hư không?
.
Nguyên Lạc
 

 

 

art2all.net