Nguyên Lạc

 

 

Xuân


 

ĐỘC ẨM CHIỀU XUÂN

Chiều xuân. bên cửa ngùi trông

Hoa rơi lả tả. phủ ḷng thảm xanh

Sống. không cạn chén trọn t́nh

Chết. ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ ? *                                  

 

--------------------------

* Lấy ư từ thơ chữ Hán của Nguyễn Du - Đối tửu

Sinh tiền bất tận tôn trung tửu

Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi

 

==)0(==

 

 

ĐÊM CUỐI NĂM

NGHE HƯƠNG XƯA *

 

Mùa xuân đừng nhé. chớ về đây !

Để chút hoài hương đối sầu này

Người hỡi. có mơ về chốn ấy ?

Hương xưa. đêm vỡ. khúc t́nh đầy

                                     

------------------------------------------------

(*) Người ơi, chiều nào có nắng vàng hiền ḥa sưởi ấm nơi nơi....

...Người có thương yêu loài người và yên vui sống cuộc sống vui.

(Hương Xưa -  Cung Tiến)

 

==)0(==

 

 

GIAO THỪA

ĐỌC NGUYỄN DU

 

*

"Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc

Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh" (NL)

*

 

Chong đèn. đọc truyện Nguyễn Du

Câu văn trêu khổ. thiên thu lệ người

Lệ xưa. tháng bảy sụt sùi

Người nay mùa đến. có vui được nào?

 

Nhớ xuân ngày ấy. đắng trào

Quê hương năm cũ. biển dâu kiếp đời !

 

Tiền nhân. thảm thiết khóc người

Ta nay. đêm muộn. mượn lời văn xưa

Chiêu hồn tháng bảy. mưa thưa

Thở dài tiếng gió. giao thừa đêm nay !

 

Khêu đèn. cho nỗi sầu dài

Đọc trang văn cổ. khóc ai xuân về

Chúng sinh thập loại buồn thê !

Thời gian tích tắc. tái tê tiếng ḷng !

 

Giao thừa. ta chẳng ngóng mong

Khép trang văn khổ. nến hồng lụn tim !

 

==)0(==

 

 

 XUÂN VỀ

 

Một cành mai nở sớm

Xuân về rồi phải không?

Con chim vang tiếng hót

Sao sầu động trong ḷng?

 

Mây trắng bay vẫn bay

Phương nào ai hay biết !

Tóc xanh giờ đổi thay

Bạc màu buồn da diết !

 

Năm cũ rồi giă biệt

Thời gian vèo qua song

Lột vỏ từng tờ lịch 

C̣n chữ sầu bên trong

 

Một cành đào nở sớm

Xuân về người biết không?

Ngày mới hương xuân đượm

Sao lệ chớm lưng tṛng?!

 

Một khối t́nh rất cũ

Sao hoài mới trong tâm ?!

 

Nguyên Lạc

 

 

 

art2all.net