NGUYỄN MINH PHC

 

 

giọt nắng vừa tan

rồi tất cả cũng trở thnh hư ảo
kể cả em kể cả mối tnh đầu
ti chợt hiểu khoảng trống đời ging bo
như hồn mnh rời r những đm su

sẽ cn lại những vầng trăng hiu quạnh
v cơn đau chập choạng suốt đm di
ph vn qu từng mảnh tnh nhặt nhạnh
ti một mnh ngồi với những tn phai

em đ đến đ đi v ti biết
nghn năm sau trn mắt lệ xa người
hạnh phc đ cn chăng l chia biệt
rơi ngậm ngi trn ct bụi tn tro

cn lại đy một phương ngy sắp hết
hồn c liu như chiếc l thu vng
m quạnh vắng rơi trong chiều m mệt
ti lặng nhn từng giọt nắng vừa tan...

nguyễn minh phc

buồn đậu vai người

ta về thả bng ngoi sng vắng
ngửa mặt m ca khc biệt hnh
giọt lệ rơi trong chiều thinh lặng
cm lặng giữa hồn như đ xanh*

thương em tc xỏa bn đời ấy
buồn đậu vai người đau giấc khuya
cố xứ mấy phương trời thức dậy
đu biết lng ta đ đoạn la

đi khi lng mộng về qu cũ
tiễn người sng gợn sng chiều xa
thấy l bay trong chiều v tr
mới hay my bạt trắng giang h

quạnh hiu bến vắng ngồi rơi lệ
ai uống gim ta cạn nỗi sầu
g tiếng chung khuya buồn kinh kệ
nghe thc roi buồn nhịp v cu ...

nguyễn minh phc
* thơ Thanh Tm Tuyền
những sớm mai buồn

thi em ạ những g l qu khứ
hy trả thời gian tri với mịt mng
em biết đ nửa hồn vừa rơi rụng
th cn g ở một nửa hồn kia...

em cứ về cắt nốt những ly chia
cơn mưa đ ti đ từng p mặt
cả đời sống từng x nhau qu quặt
th s g cht hư ảo m sương

ti chnh vnh cng cơn mộng chn chường
em đ nm trong niềm đau nghiệt ng
đu cn nữa một trời đầy gi cả
ti lần về dựa nỗi nhớ chnh vnh

những nỗi buồn ti chẳng biết đặt tn
cứ quanh quẩn trong cuộc đời chật hẹp
em v nt từng phiến trời đ khp
nm vo ti ngn cơn gi mịt mng

những sớm mai buồn ngồi với mnh mng
ti hấp hối m đời ti c quạnh
nghe từng phiến m sương tri buốt lạnh
rơi vo hồn đ mọc nhnh rong ru...

nguyễn minh phc

 

art2all.net