NGUYỄN MINH PHC

 

 

MY CỦA TRỜI

 

          Ngồi đợi ở phng chờ của phi trường Tn sơn Nhất, Hạnh sốt ruột. Chuyến bay từ Mỹ về Si gn chậm mất mấy tiếng đồng hồ. Chị xem giờ ở chiếc đồng hồ mạ vng treo trn tường trước mặt v nhn quanh quất. Những gương mặt xa lạ, ho hức v cũng như chị, họ đi đn người thn từ bn kia bờ đại dương trở về. Khng kh ngột ngạt nng hầm hập mặc d chiếc my lạnh đặt ở gc phng chờ đ mở hết cng suất. Chung quanh chị, ai cũng hớn hở ra mặt v sắp gặp được mặt người thn với bao nỗi ngng mong, chờ đợi.

Cn chị. Khng biết chị đang vui hay buồn đy. Người m chị bỏ hết cả buổi sng chờ đợi l Khoa, người chồng cũ v đứa con gi đi vượt bin cng với ba n những năm sau ha bnh. Chị đặt tn n l My. Hơn hai mươi năm, giờ th chị khng thể hnh dung ra n được nữa. Bao nhiu biến cố đổi thay trong khoảng thời gian di ngt đ. Chị c chồng, Khoa bn đ cũng c vợ. Thời gian nối tiếp nhau ken đầy, dy đặc như xa nha gần hết k ức. Tưởng như mọi việc chị đ dần qun đi hết th anh ấy lại bo tin về. Cả đứa con gi m từ ngy xuống tu theo ba n, chị chưa lần no gặp mặt lần nữa. Tri tim người đn b gần năm chục tuổi chng xuống khi nghĩ về những ngy đầy bo ging hằng đm cứ m ảnh chị như một vết thương nhức buốt kh lnh.

Chị ngước ln nhn bầu trời xanh đến nhức mắt mnh mng di theo phi đạo. Những đm my trắng tri bềnh bồng qua cửa kiếng, nối đui nhau, quyện vo nhau trong khng gian rộng lớn của bầu trời buổi trưa đầy nắng. Đời chị từng tri theo những đm my kia, hơn hai mươi năm giữa biển trời sng gi.

Ngy ấy, những chuyến vượt bin thường được giấu nhẹm v bị xem l bất hợp php khi đất nước mới vừa giải phng. Những người quen rỉ tai nhau, chuyền tin nhau v rồi hối hả b mật chuẩn bị đồ đạc, thức ăn, xăng dầu, nước uống, thuốc men để đến một lc no đ bất ngờ xuống ghe vượt sng. . Loại ghe vượt bin hồi đ thường nhỏ,dng để đnh bắt tm c gần bờ nn những chuyến đi rất nhiều bất trắc. Nhưng như ha rồ, mọi người cứ bước xuống v mặc sức thả tri theo phương trời v định. Nhiều người ra đi khng v l do g cả. Những lời hứa hẹn, viễn cảnh một thin đường sung sướng bn trời ty lm họ động lng. Như chồng chị. Anh khng phải l sĩ quan hay binh lnh g trong chế độ trước. M l một thầy gio chưa từng một ngy cầm sng bắn ai. Vậy m cũng xui chị với đứa con gi mới sinh chưa đầy tuổi xuống ghe vượt biển. Anh nghe bạn b rủ r, hứa hẹn. Thế l đi. Cho đến giờ, chị vẫn khng hiểu sao lc đ lại nghe lời anh răm rắp, anh ni g chị cũng tin, cũng tun theo m khng một lời ngăn cản.

Rồi ngy vượt bin cũng đến. Chị nhớ như in đ l một đm tối trời khng trăng sao. Tối đến ñi khng nhn thấy r mặt người m chỉ nghe tiếng ni m nhận diện. Chị bồng con chạy lp xp theo anh trn bờ lau sậy um tm trước con lạch nhỏ đổ ra biển. Anh ni với chị l phải bm st anh khng rời, lỡ khi bị lộ hoặc vy rp th vợ chồng khng lo lạc nhau. Anh cn bảo chị cạo trọc đầu, bi mặt xấu đi giả lm nữ tu để trn tu vượt bin gặp đm hải tặc cướp bc, hm hiếp cũng cn đường sống Những cnh cy, l sắc nhọn cứa vo da thịt chị tứa mu trong ci đm trốn chui trốn nhủi đng nguyền rủa ấy. Mặc! Chị vẫn bồng con chạy theo anh. My, con gi chị ngay từ lc ở nh đ được cho uống thuốc ngủ v sợ n khc trong khi chạy trốn, nằm m man trn cnh tay mỏi nhừ của chị. Tiếng chn chạy rầm rập, tiếng h ht đuổi bắt vang ln khng ngớt trong ci đm hải hng ấy cứ m ảnh chị trong suốt mấy năm sau. Cuộc vượt bin bị lộ trong lc chị như quỵ xuống v mệt, v sợ. Đứa b gi vẫn nằm thim thiếp trn tay chị nhưng chị th khng l bước nổi. Chị giao nm ruột mnh cho anh rồi thiếp đi, khng cn biết g nữa.
Chị tỉnh dậy trong trại tạm giam với những người vượt bin tri php. V như đin dại khi khng biết chồng con mnh thế no. Nhiều luồng thng tin tri ngược nhau bay đến tai chị : no l anh ấy cũng bị bắt trong đm ấy nhưng đang bị giữ ở một trại khc, no l anh v con gi thot được v xuống tu nhưng sau đ tu chm, cả hai cha con mất tch, no l anh ấy chỉ thot được một mnh cn đứa con khng biết ở đu Nhưng chị lm g được khi thn mnh lo cn chưa xong. Đm no chị cũng khc tức tưởi, khng thể no chợp mắt. Cũng may, hồi đ người ta thng cảm hon cảnh chị. Sau hai tuần, họ cho chị ra trại. Chị tất tả đi tm chồng con, hỏi thăm đủ mọi nơi trong đm định mệnh ấy. Cuối cng th chị cũng biết được ngay đm ấy, chồng chị đ nhanh chn thot được v cng đứa con gi xuống tu.
Rồi những ngy mong đợi nặng nề tri qua, chị khng cn nhận được điều g nữa từ những người thn yu nhất. Chị cn biết g hơn l ngồi đợi tin tức họ với nỗi lng canh cnh v cuối cng đnh xui tay, bất lực. Một căn bệnh thập tử nhất sinh đến với chị trong khi cht tiền bạc, vng vng cn st lại từ ngy chồng ra đi chị đ bn sạch.

Nhưng số phận lại một lần nữa tru ngươi chị. Lc mới vo bệnh viện, chị chỉ muốn quyn sinh khi khng cn ai thn thiết trn đời v trong tay khng cn đồng xu dnh ti. Nằm cạnh giường chị l một người đn ng c hon cảnh tương tự. Anh c vợ con, gia đnh kh giả nhưng cả hai chẳng may cng mất trong một tai nạn xe cộ. Chung nỗi đau, họ cảm hấy gần nhau hơn, thường tm sự, an ủi nhau cho vơi bớt nỗi niềm. Cũng may c Hậu, tn người đn ng nằm cng phng bệnh m chị vượt qua được những lc buồn khổ, c đơn. Từ tấm lng chn thnh v sự sẻ chia, động vin của anh, chị vơi bớt nỗi buồn v nhờ vậy, chị vượt được căn bệnh hiểm ngho, sống st. Su thng nằm bệnh viện chị hiểu anh nhiều hơn, mang ơn anh bằng những gip đỡ kn đo, tế nhị khi chị thiếu thốn, cần đến qanh bằng sự chia sẻ, cảm thng.

Cho đến ngy chị ra viện, tin tức của chồng v đứa con gi vẫn bng chim tăm c. C người bảo họ đ mất tch ngoải khơi, chị cn trng mong g nữa. Nn nỗi đau, chị lại rng chờ nhưng đến gần một năm sau th chị hết hy vọng. Trong cơn đau khổ, tuyệt vọng v c đơn khủng khiếp, chị nhận lời lấy Hậu. Gọi l rổ r cặp lại cũng được v người mất vợ, kẻ mất chồng, thi th bấu vu vo nhau m sống. Thời gian rồi cũng d̀n phai những nỗi đau buồn, chị nghĩ vậy. V thật l, chị đ tm thấy sự thanh thản trở lại trong cuộc đời lm vợ lần thứ hai. Cậu con trai của chị v Hậu ra đời vo năm sau đ

Mi cho đến lc nầy th chồng chị mới đnh điện về.Thật bất ngờ v oi ăm! Anh v đứa con gi đ lnh đnh trn biển hng thng trời mới đến được bờ v tu lạc phương hướng. Đến nơi, anh v cả đon tu lại bị cch ly ở một đảo xa hng năm trời với l do chờ nước thứ ba tiếp nhận. Định mệnh thật tn nhẫn. Khi hay tin, chị vừa mừng vừa cay đắng. Mừng v chồng con chị cuối cng cũng cn sống nhưng đau đớn v giờ nầy chị cũng đ c gia đnh. Ln sng tưởng như yn ngủ m đềm trong lng chị bỗng lại dậy si ln. Thn phận đn b sao chịu nhiều đau xt thế Nhiều khi, chị tưởng mnh đ hụt hơi trong bước đường cng khng lối thot. Nhưng tất cả đ an bi, khng sao thay đổi được. Hạnh phc, khổ đau cứ như chỉ cch nhau một ln ranh mỏng manh vậy m rồi từ bn nầy sang bn kia l một trời xa dịu vợi.

Trch ai by giờ cũng khng cn nghĩa g. Chị như mắc cạn khng tm thấy lối ra giữa ln ranh mỏng manh sương khi ấy.

Thi th, tất cả như đ định sẵn, chị tự an ủi mnh. Ci tin bn nầy chị c chồng, c con cũng đến tai anh. Anh hụt hẩng, cố khng tin nhưng đ lại l sự thật. Chị đ xc nhận điều nầy bằng một l thư di, đẫm nước mắt gửi anh. Chị xin anh đừng trch chị v cố nui dưỡng đứa con gi của hai người. Tất cả phần hồn của chị giờ đ thuộc về anh cn thn xc, chị viết, tồn tại l chỉ chờ anh, chờ con về cho chị gặp mặt lần cuối. Chị tin c số phận trong đời v biết khng lm sao thay đổi được.. Cũng đnh thi, Khoa ơi! Anh hy v những điều gắn b ngy xưa với em m rng nui dưỡng chăm sc con gi của chng ta. Em sẽ khng bao giờ nhắm mắt được nếu như khng nhn thấy n trước lc rời xa ci đời. Thư chị viết nhạt nhe nước mắt
 

*

Chuyến bay đỗ xuống. Từ phng đợi, những thn nhn đứng cả dậy để nhn kỹ người từ trn my bay bước ra. Những tiếng khc khản đặc, tiếng reo mừng, tiếng nấc nghẹn vang ln của người đn v cả người về. Khng gian như đặc qunh lại v vỡ a ra niềm vui no nức, bừng trn khun mặt hạnh phc trn từng gương mặt rạng rỡ nụ cười.Cn chị, chị vẫn ngồi yn lặng trn chiếc ghế phng chờ như khng nhấc chn ln được. Hai mươi năm, khoảng thời gian chầm chậm nhảy ma trước mắt chị trong những hồi ức cay đắng, vụn vỡ ngy xưa. V rồi, chị như đứng bật dậy khi nhn thấy anh.

Vẫn ci dng cao cao ngy no tuy gương mặt anh đ gi đi trng thấy. Bn cạnh anh l người con gi chừng hai mươi tuổi. L chị! Đng l gương mặt chị hai mươi năm về trước, khng lẫn vo đu. Cũng mi tc bi cao, đi mắt to mở rộng v chiếc m phng phnh lm đồng tiền kia, chị như thấy y nguyn ngy no chị cn trẻ, cn hạnh phc bn anh. Từng cảm gic ngọt ngo lắng su trong chị bỗng bật ln, nng hổi. Chị đứng sững trước mắt anh, nước mắt thi nhau rơi xuống v như người tm thần, chị m chặt đứa con gi như cứ sợ n biến mất đi giữa dng người hối hả.

Hai mươi năm chị lại nhận ra mnh. Ở đu đ trong su thẳm tri tim, cht hạnh phc hiếm hoi trong đời đ mĩm cười với chị.Vng tay m của người mẹ bất hạnh l chị cứ bấu chặt vo đứa con khng muốn dứt ra, khng bao giờ muốn dứt ra như ci đm định mệnh khắc nghiệt m mi đến hai mươi năm sau, chị mới tm lại được. Hy tha lỗi cho mẹ! Chị ni với đứa con gi trn gương mặt đầm đa nước mắt. Mẹ đ tm được con rồi, My ơi! V khng bao giờ mẹ chịu để lạc mất con lần nữa đu. Khng bao giờ Khng bao giờ My ơi

Rồi chị như nghẹn thở, bung đứa con gi ra. My nhn chị, ci nhn hờ hững, khng như chị mong đợi. Phải! Ci nhn khng phải của đứa con gi hạnh phc nghẹn ngo nhn mẹ sau hai mươi năm xa cch. N hụt hẩng, trống vắng, dửng dưng, nguội lạnh. N ơ hờ, xa xi, lạc lỏngChị khng biết diễn tả thế no, đi mắt của đứa con chị. Mnh mng, xa thẳm v c g thờ ơ lạnh nhạt. Tại sao vậy, chị khng thể hiểu. V chị đm ngờ ngợ: c phải c gi đứng trước chị đy đng l My b bỏng của chị ngy no

Khoa lẳng lặng nhn đứa con gi cứ giương đi mắt v cảm nhn mẹ n m thở di. Sống suốt hai mươi năm bn trời Ty, hnh như tnh cảm mẹ con thing ling dần nhạt nha v yn ngủ từ lu trong tim n. Cuộc sống chan chứa tnh cảm ở nơi nầy chưa chắc l điều ở nơi khc phải c huống g c gi suốt hai mươi năm trời khng gặp mẹ. Anh khng biết phải lm g ngoi việc hối thc Hạnh v My mang hnh l ra ku tắc xi đưa về khch sạn.

Hạnh như người mất của. Chị thẩn thờ nhn bầu trời đ bắt đầu vo trưa. Nắng ngột ngạt như hắt vo chỗ chị đứng v những đm my trắng như biến đu mất trn bầu trời xanh nhức mắt kia. Hnh như những cơn gi hiếm hoi từ pha xa đ mang chng bay đi giữa mnh mng nắng gi. Sau vi cu hỏi thăm hon cảnh gia đnh v cuộc sống hiện tại, Khoa mc v đưa cho chị tấm danh thiếp v hẹn chị trở lại khch sạn sng hm sau. Anh khng qun di cho chị phong thư m trong đ, những tờ giấy bạc đ la mu xanh nổi r ln như vết cắt cứa su vo tim chị rướm mu. Cn My, con gi chị dửng dưng nhn chị bằng đi mắt ro hoảnh, gật đầu cho rồi nhanh nhẹn theo ba vo cửa xe. N cn giơ tay vẫy theo chị v ni cu g đ nhưng chị nghe khng r

Tối đ, chị khng ngủ được. Hơn cả một ngọn roi quất ngược vo tri tim người mẹ m đ c thời, ở đ, My l lẽ sống của đời chị. Nhn đứa con trai sau nầy với Hậu đang say ngủ, chị cng nhớ My quay quắt. Con gi của mẹ ơi! Sao lại như thế được? Sao con c thể dửng dưng với mẹ đến mức v tnh trong khi mẹ thương nhớ con hết lng trong suốt hai mươi năm xa cch. Chị th thầm tự hỏi m khng biết trả li sao, nước mắt tun ướt cả gối. Cho mi đến gần sng, chị mới gượng ngồi dậy, nhn đồng hồ v tm cy viết
 

*

Người đn ng chong dậy sau một đm đẫy giấc qua chuyến bay di về nước. Giường bn, đứa con gi vẫn cn say ngủ. Tối qua, hnh như n thức đến khuya v lạ chỗ v khng kh nng nực, khc hẳn bn trời Ty, nơi n sống hai chục năm trời. Con khng quen ở đy, ba ! Mnh rng thu xếp cng việc để về nước sớm. Con muốn du lịch ở Thụy Sĩ hơn. Thằng Paul đ hứa với con v mẹ Anne đưa con đi trượt tuyết bn đ vo ma h nầy. My nũng nịu ni với Khoa rồi thiếp đi bn ly rượu mu hồng đo đ vơi đi cn phn nửa.

Trời đ sng bệch. Khoa vươn vai, mở cửa phng đn một ngy mới. Từ phng tiếp tn, người phụ trch đưa cho anh một l thư. Anh v cng ngạc nhin v bc ra. Những nt chữ quen thuộc của Hạnh ngy xưa hiện ra, đập vo mắt anh trn tấm giấy nhe nhoẹt nước mắt:

Cuối cng rồi chng ta cũng đ gặp nhau, phải khng anh! Cuộc đợi chờ hai mươi năm của em rồi cũng được đền đp. Em đ gặp được anh v con, những người yu thương nhất cuộc đời em. Em đang hạnh phc như chưa từng hạnh phc như thế! Tạ ơn trời phật đ nghe lời th thầm cầu nguyện hng đm của em. Đến giờ, d c chết đi, em vẫn mĩm cười, thanh thản nhắm mắt.

Nhưng rồi, cng lc đ, một nỗi đau bất chợt a về dy xo tm can em. Chng ta đ từng l vợ chồng nhưng giờ đy bỗng trở thnh hai kẻ xa lạ như chưa hề quen biết. Khng c lỗi của ai cả! Xin anh đừng trch em như em chẳng bao giờ trch anh. Định mệnh, nếu c trong đời sống nầy th đ chnh l điều đ lm gảy đổ bao yu thương ngt ngn v rất đổi thing ling của chng ta. Em biết lm sao được. V em đ từng lặng im đầu hng trước n cho mi đến hm nay

By giờ th đ qu muộn. Cả cho anh, em v đứa con gi duy nhất của chng ta. Tất cả như trở thnh dĩ vng khi chng ta lạ lẫm nhn nhau hm đn anh v con ở phi trường. Em muốn nu lại cho mnh mi mi hnh ảnh của ngy xưa nhưng khng thể được nữa rồi. Lm sao đi tay nầy, tấm lng nầy giữ được những g đ khng phải l của mnh, d đ cố. Hy tha lỗi cho em, Khoa nh!

My, đứa con gi b bỏng của mẹ! Hy cho một lần cuối mẹ gọi tn con. My ơi, d sao con vẫn l người mẹ yu thương nhiều nhất trn đời nầy. Nếu phải lm bất cứ một điều g đ v con, mẹ cũng sẵn lng. Mẹ yu con hơn chnh bản thn mẹ nhưng mẹ cũng biết rằng con giờ đ xa mẹ biết chừng no. Mẹ đặt tn con l My. My th sẽ bay về trời bởi mẹ biết, cuối cng mẹ cũng khng giữ được con. Như hai mươi năm trước kia mẹ đ từng khng giữ được. My ơi! Con đ bay qu xa m bn tay mẹ th ngắn, khng cn với tới. Gi mang đi mất My của mẹ rồi nhưng lc no mẹ cũng yu con, yu hơn bất cứ điều g trn đời nầy, My ơi

Bức thư cn một đoạn nữa nhưng người đn ng khng đọc được hết. Bn tay anh run ln, đi mắt đẫm nước v anh cố km lng, lật qua trang cuối.

Từ giữa l thư, những tờ giấy bạc mu xanh rơi ra, bay lả tả trn nền gạch v cuốn theo gi đến tận chỗ nằm của con gi anh cn đang say ngủ/.


NGUYỄN MINH PHC
 

 

art2all.net