NGUYỄN MINH PHC

 



ma con gi

 


 

phải khng em đ lạt ma con gi
d quỳ thơm hun ht bng hoa vng
thung lũng vắng th tho my khp cửa
ngn thng chiều rưng rức đợi ma sang


ma con gi nn sương cn e thẹn
hững hờ tri trinh trắng những giọt mềm
ti ngoảnh lại trong my mờ xa vắng
bắt gặp chiều rơi lũng thấp chnh vnh


ma con gi nn nắng nằm đợi gi
ngy thnh thang thng ht dưới lưng đo
trăng thanh khiết giữa trời cao bở ngỡ
đm nguyệt rằm nghe tiếng gi ngn reo


hỡi đ lạt thẹn thng ma con gi
mi mo sa e ấp nụ hoa vng
em c thấy một lần ti dừng lại
hi một cnh sương mỏng nhẹ nhng tan...


nguyễn minh phc

 

 

 

cho ti tm lại


về qu năm tận thng cng
tuổi thơ bỏ lại mịt mng thng năm
vầng trăng xưa đ khng rằm
đm chăn chiếu lạnh lặng thầm với qu


c g trong gi đ m
m day dứt nhớ m t ti chiều
hồn ti đu phải cnh diều
sao lơ lửng mi đu hiu phận người


về m nhặt lấy ti ơi
tuổi thơ ngy ấy một trời mộng mơ
về đi mt những đợi chờ
mưa trn tc mẹ nắng mờ mắt cha


về m dạt hết ph hoa
những hư ảo sng những xa xt chiều
về săm soi lại cnh diều
mốt mai thả lộng dặt du tuổi thơ


qu ơi xin cố m chờ
ngy ti phiu bạt tới bờ hồn nhin...


nguyễn minh phc

 

 


ti với ma thu


ti đứng đợi em rạng ngời nhan sắc
c ma thu lay khẽ gi bn trời
nắng rất nhẹ cho chiều vng huyễn hoặc
đợi ti về tri l nhẹ thu rơi


em cứ đến rồi đi xin đừng ngại
hồn ti xanh giấc mộng đn em về
i tinh khiết những nụ hồng m mải
cho nhau tnh xao xuyến lạc cơn m


hay c cả ma thu về hội ngộ
nắng hy cn hồng trn mắt mi em
đn bướm trắng dường như về qua ng
vốc đầy tay ma gi rớt bn thềm


trăm thương nhớ trao em từ thu ấy
nghe chng chnh sương khi khẽ khng tri
ti ngơ ngc những chiều thu thức dậy
nhặt bng khung từng chiếc l bn trời...

nguyễn minh phc


 

art2all.net