NGUYỄN MINH PHÚC

 

 

rơi tiếng thở dài

bóng chiều xuống mang đời tôi tuyệt vọng
một hồn câm giông gió buổi xa người
trong khoảnh khắc cơi hồn kia trống rỗng
tôi c̣n ǵ ngoài nỗi nhớ không nguôi

là miên viễn cuộc t́nh kia phai nhạt
ngày qua sông tàn úa những chia ĺa
không ǵ cả dẫu chỉ là khao khát
một lần về hong kỷ niệm ly chia

người bỏ lại một trời mờ sương khói
như có lần bỏ lại một đời tôi
chén cay đắng vây quanh đời bảo nổi
trong t́nh nhau chùng cơn mộng ră rời

thôi đành vậy dối gian nào cũng thế
cũng tàn phai trên môi mắt chia ĺa
nghe đời sống ứa buồn đêm rớt lệ
tiếng thở dài tôi gửi những tàn khuya...

nguyễn minh phúc

 



và bóng cô liêu

vẫn biết em trước sau ǵ cũng thế
đến một ngày rồi sẽ bỏ tôi đi
những hạnh phúc tuyệt vời đêm mộng mị
cũng ch́m trôi theo ảo vọng xuân th́

khi tuyệt vọng đă về tràn chăn chiếu
c̣n ai không giữa bội bạc môi người
cho đến em bây giờ tôi mới hiểu
t́nh yêu là những trái đắng phai phôi

ngậm cay đắng úa tàn tôi ngơ ngác
rạch đời tôi ngh́n mảnh sắc tê người
cơn đau tạt vào hồn nghe điếng chát
trái tim chùng rướm máu những làn roi

gửi đời nhau một lần ân ái cũ
chiếu chăn kia hờ hững nụ hôn chiều
nghe giá buốt cả chân trời héo rũ
buổi theo về... tôi và bóng cô liêu...

 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

art2all.net