|
Ninh Giang Thu Cúc
TÍNH VỌNG PHU TRONG "RA ĐI" CỦA NHƯ HIÊN
Tự ngh́n xưa và đến tận ngh́n sau mọi phụ nữ trên hành tinh này đều gặp nhau trong niềm vọng tưởng chỉ khác nhau ở cách diễn giải, tỏ bày. Nếu người xưa từng viết:
Ḷng thiếp tợ ánh trăng theo dơi Dạ chàng xa ngoài cơi biên cương
(CPN) Ở đây Như Hiên không dẫm chân tiền nhân bằng bút pháp ẩn dụ hoán dụ như trên mà thật thà thẳng băng trong ngôn ngữ:
Ra đi một bước một mong chờ…
Và hậu quả của sự mong chờ ấy là:
Kim ngại đường may chỉ ngẩn ngơ Mảnh vải nghiêng nghiêng như giễu cợt V́ em đắm đuối mấy tờ thơ …
Nỗi nhớ mong khiến nàng cảm và thấy bằng tâm tưởng:
Nắng lại buồn dâng ngập lối đi Chân mây ngun ngút tỏa xanh ŕ Thời gian tê tái như ngừng lại …
Chân mây – sợi nắng – thời gian – tất cả như đồng t́nh với người cô phụ trong trạng thái tâm lư:
Măi nghĩ về anh nghĩ những ǵ …
Vạn vật đang ủng hộ nàng hay nàng đang van nài vạn vật đồng điệu cùng nàng và không quên áp đặt, nhân hóa trong mối cảm quan:
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ (ND)
Trong nỗi đau buồn chia biệt với người yêu với người chồng đă có những tháng ngày mặn nồng hương lửa, ấp lạnh quạt nồng ăm ắp một trời hạnh phúc. Một người chồng rất đáng tự hào bởi “vốn ḍng hào kiệt” dám gác t́nh riêng v́ nghĩa lớn non sông. Song, làm sao nàng tránh được những quắt quay khi chiều lên nắng xuống với nội tâm dằn vặt xót xa. Trong cô đơn hiu quạnh, người cô phụ ḷng tự hỏi ḷng:
Mỗi lần chia cách một lần đau Chữa thuốc chi cho dạ bớt sầu Lạnh lẽo gió về vung rải lá Xót thương ngừng đọng gởi về đâu
Nỗi thương nhớ không gởi về đâu được, làm sao biết khách chinh phu dừng ngựa nơi nao trên vạn nẻo sông hồ - thôi đành chấp nhận cảnh đêm tàn ôm con đối bóng, mắt u hoài vọng tưởng đến miền xa, ḷng khấn nguyện chàng được chân cứng đá mềm tṛn sứ mệnh trừ gian diệt ác, góp tài trai tô điểm sơn hà. Nàng vẫn sẵn sàng hai sương một nắng tảo tần khuya sớm thờ mẹ dạy con, chịu đựng mọi chia xa hôm nay, cho ngày mai ḥa b́nh hạnh ngộ, bằng niềm cảm thông vô hạn của người vợ thủy chung:
Mắt đă mờ dâng lệ chạy quanh Cô đơn nghe dậy vạn âm thanh Vội ôm con nhỏ và liên tưởng “Muôn dặm chồng em cũng một ḿnh”
Sự mỏi ṃn chờ đợi của người cô phụ hoàn toàn không hoài phí, bởi từ muôn dặm khách chinh phu đă đêm đêm ghi vào “Trang Nhật Kư”:
Ai đă từng ly biệt Mới thấu hết ḷng nhau
Với bài thơ “Ra đi” tôi không hề đả
động ǵ đến bút pháp và nghệ thuật – bởi trộm nghĩ rằng nghệ thuật cao nhất của
tác giả là người phụ nữ Việt Nam – Người vợ thủy chung hết mực.
|