DAVID LAN PHAM, F.A.B.I.

 

Speak for ( a lover )


Vietnamese poem: Noi Gium
Author: Dang Ngoc Le Khanh
Translation: David Lan Pham, F.A.B.I.


 

I don’t know how many times I dream today.

Every time I read your letter, I smile by myself

Every day the cloud is white; the sky blue in California.

The wind brings strange fragrance from your birch forest area.

****

 

Do you send me anything with the wind ?

Is that why I feel so ecstatic in my heart

In the very old days, I used to have vaguely immense sadness.

Only a line of your letter changed everything to the best

****

 

Suddenly I find life extremely lovely

Even my greying hair strands smile happily

Love isn’t ever outside.

It’s in your light finger tips on computer keys

****

 

Each word you type up is a footstep

On the purely white road of the colorless book.

Your verses accelerate in fast rhymes 

Like fresh spring water soothing my thirst

****

 

The forest you live in will miss me a lot

Since, in my imagination, I ‘ve often gone there for a walk

I have seen you in your drifted dreams

In a sleep full of courting stars and moon

****

 

You don’t remember ? Of course you do not

Because the sky is where I keep our words

The yellow moon is the witness, dear darling.

If I lie, please ask the time machine to stop running.




Nói giùm


Không biết hôm nay Em mơ một ngày mấy lượt
Mỗi lần đọc thư Anh lại cười mỉm một ḿnh
Cali khi nào cũng mây trắng trời xanh
Gió rừng phong thoảng về hương rất lạ

Anh có gởi chút ǵ cho Em không đó
Mà sao Em nghe ngây ngất trong ḷng
Ngày xưa rất xưa Em thường buồn bă mênh mông
Chỉ một ḍng thư Anh đă đổi thay tất cả

Em bỗng thấy đời đáng yêu chi lạ
Sợi tóc bạc màu cũng nở nụ cười vui
Bởi t́nh yêu đâu nằm ở bên ngoài
Chúng nằm trên từng ngón tay Anh gơ nhẹ

Mỗi nốt nhấn là bước chân khe khẽ
Nhón trên đường tinh trắng sách không mầu
Những ḍng thơ Anh tuôn nhịp dâng mau
Như ḍng suối trôi mát Em từng ngụm

Rừng Anh sống sẽ nhớ Em nhiều lắm
Bởi hồn Em thường đến đó dạo chơi
Từng thấy Anh nằm mộng giấc buông lơi
Trong giấc ngủ đầy trăng sao t́nh tự

Anh không nhớ ? Làm sao Anh biết được
Những lời trao Em giữ măi trên trời
Có trăng vàng làm chứng đấy Anh ơi
Em nói dối xin thời gian ngừng lại

Đặng Lệ Khánh

 

 

 

 


 

Trang Phạm Đ́nh Lân

art2all.net