DAVID LAN PHAM, F.A.B.I.

 

THE ANCESTRAL LAND



My ancestral land is sterile.
However, it’s able to feed its inhabitants,
Forge their strong wills,
And their persistent patriotism.
*
Lacking deep rivers,
Fertile rice fields,
And imposing mountains,
My ancestral land is only a meager strip of land.
*
My villagers vowed to protect their country,
The sacred rocky land,
Which gave birth to the braves and heroes,
Who made it beautiful and graceful.
*
Our ancestors died.
Our compatriots accepted any sacrifices.
All of them decided to find their death
For their Homeland’s existence.
*
They watered their meager strip of land
With their sweat,
And protected their lovely country
With their bones and blood.
*
Undergoing many years of war
Which was bloody and tearful,
My ancestral land was plunged
Into destruction and devastation.
*
My majestic village temple
Is now a heap of debris.
Where is my old school?
Nothing but wild grass and abandoned graves!
A neighbor of mine in the past time
Passed away in leaving an unfinished love story
Which fell into oblivion.
*
Returning to my ancestral land
I bowed down to kiss it.
All of my sweet memories disappeared
In front of ruins and devastation.
*
Something gripped my heart
When seeing my ancestral land in desolation.
Unconsciously I said to myself:
“Nothing is more bitter
“Than leaving our ancestral land.”



 

ĐẤT TỔ

Quê tôi dù cằn cỗi
Vẫn nuôi sống dân lành,
Trui rèn uy lực chí,
Ḷng yêu nước kiên cường.
****
Không sông sâu nước chảy,
Không bờ xôi ruộng mật,
Không núi non hùng vĩ,
Quê tôi: mảnh đất gầy.
****
Dân làng nguyện giữ đất,
Đất sỏi đá linh thiêng
Sản sinh nhiều anh kiệt
Biến sỏi đá mỹ miều.
****
Tổ tiên tôi đă chết,
Đồng bào tôi hy sinh
Tất cả đều quyết tử
Cho Tổ Quốc quyết sinh.
****
Họ tưới mảnh đất gầy
Bằng những giọt mồ hôi.
Họ vệ quốc thân thương
Bằng xương trắng, máu đào.
****
Qua bao năm chinh chiến
Đẫm máu và đẫm lệ
Mảnh đất tổ lặng ch́m
Trong hoang tàn đổ vỡ.
****
Ngôi đ́nh xưa đường bệ
Đống gạch vụn hoang tàn
Mái trường xưa đâu nhỉ?
Chỉ cỏ dại, mồ hoang.
Cô láng giềng năm cũ
Đă giă biệt cơi đời
Để lại một chuyện t́nh
Dở đang và quên lăng
****
Tôi cúi hôn đất tổ
Ngày trở lại làng xưa.
Bao kỷ niệm tan biến
Cảnh hoang phế, điêu tàn.
****
Tim tôi như se thắt
Nh́n đất tổ điêu tàn
Bất giác tôi tự nhủ:
C̣n ǵ cay đắng hơn
Khi phải rời đất tổ.

 

Phạm Đ́nh Lân, F.A.B.I.

 

 

Trang Phạm Đ́nh Lân

art2all.net