DAVID LAN PHAM, F.A.B.I.

 

THE OLD TEACHER

 



 

This poem is dedicated to all of my former teachers, who died for the sake of education.
Dear teachers, you were the unknown heroes, who silently built our Homeland, VietNam, with multiple difficulties, bitterness and hardship in the thunder of cannons and bomb blast. Your pure faith was recognized by God. Rest in peace! Dear teachers!
.
-Pham Dinh Lan



Every evening when the sunlight faded,
The old teacher walked slowly to the school gate.
The gate was closed.
He sighed with disappointment in contemplating
The mossy walls surrounding the school.
*
The cicadas songs reminded him
Of mixed memories,
Of the old days mutual respect
Between teachers and students.
Many memories have been carved
On the old trunks of the flamboyants (1)
Many teachers got old.
Many young generations were gone.
*
The old school and the flamboyants have existed.
The teacher was at the windy sunset of his age.
He found joys through some vague memories
To forget all of his heart- broken life.
*
Some of his old students died,
Some were alive.
Some had resounding reputation;
Some had their wandering life
Like the yellow leaves scattered in the wind.
They missed the ferry boat
Due to their dusty and stormy life.
*
The yellow leaves fell.
The fall came then left.
The frosty winter came then flew by.
One evening, the urban and rural residents
Learned the old teacher said good- bye to the world.
He left silently in a quiet night.
The dead leaf left the root of worries.
*
The flamboyants bloom, welcoming the Summer.
The old school no longer sees the old teacher
Every evening when the bell resounds from the pagoda.
The thick curtain of darkness covers the mossy school.

DAVID LAN PHAM, F.A.B.I.

 
(1) Flamboyant (French): flame tree; royal poinciana (English); scientific name: Delonix regia, Family: Caesalpiniaceae

 

NG GIO GI

Cứ mỗi chiều khi hong hn tắt nắng
ng gio gi lần bước đến cổng trường.
Cổng khp kn, thầy thở di đứng ngắm
Bức tường ru phủ kn mi học đường.


****
Tiếng ve ku thầy m thầm nhớ lại
Chuyện vui buồn, tnh sư- đệ ngy xưa.
Gốc phượng gi khắc ghi bao kỷ niệm
ng gio gi, bao thế hệ tri qua.


****
Mi trường xưa, cy phượng gi cn đ,
Người thầy gi tuổi xế chiều trước gi,
Tm niềm vui, bao kỷ niệm mng lung
Để qun đi cuộc sống lắm no nng.


****
Học tr xưa, nay kẻ cn người mất,
Kẻ vang lừng, người phiu bạt gian trun.
Như l vng lơ thơ bay trước gi,
Đời phong sương ging tố lỡ chuyến đ.


****
L vng rơi, thu đi rồi thu đến.
Đng lạnh lng, đng đến, đng lại đi.
Rồi một chiều khắp thn lng, thnh thị
Được tin buồn thầy gi biệt ra đi.

Thầy đ đi m thầm trong đm vắng,
Chiếc l vng rời bỏ ci băn khoăn.


****
Hoa phượng nở, n đa trong nắng hạ
Mi trường xưa khng thấy bng thầy gi
Mỗi buổi chiều khi chung cha ngn đổ,
Mn đm dy che phủ mi trường ru.

 

PHẠM ĐNH LN, F.A.B.I.

 

 

~~oOo~~

 

 NG GIO GI

Cứ mỗi chiều nắng t vương vấn,
ng Gio Gi thơ thẩn gậy lần .
Cổng trường đ đng m thầm
Lặng nhn trường sở vch dầm ru phong.

Tiếng ve sầu mnh mang gợi nhớ,
Kỷ niệm về trăm mối ngổn ngang
Ngy xưa, ngy ấy rộn rng
Thầy tr tương knh lng trn mến thương .

Gốc phượng gi cn vương dấu vết,
Ci tnh xưa hằn nt chưa phai.
Thầy c sương điểm tc mai
Tuổi xanh từng lớp nắm tay ra trường .

Cy phượng xưa mi trường cn đấy,
ng gio gi đ thấy tuổi thu.
Vui theo kỷ niệm mịt m
Để qun cuộc sống di dầu lng đau:

Biết bao tr đ vo lng đất,
Bao nhiu thằng ly lất v danh.
Nhiều em lừng lẫy tiếng tm
Nhiều em cuộc sống m thầm ai hay.

Như l vng, bay bay trong gi,
Lỡ chuyến đ thương kh vai mang.
Cuộc đời ct bụi gi vng
Bao nhiu trong cảnh lầm than tủi hờn.

L vng rơi từng cơn theo gi
Rồi thu đi l bỏ cnh khng .
Lạnh về tuyết trắng mnh mng
Đồng hoang hiu quạnh đng sang lạnh lng!

Một chiều đng cả vng được biết,
ng gio gi vĩnh biệt dương gian.
Phố phường thn xm bng hong
Người đi lặng lẽ lng trần sạch trơn.

Phượng vẫn nở chập chờn h đn,
Ngi trường xưa đu bng Gio Gi?
Chung chiều xa vắng ngn nga,
Mn đm dầy đặc xt xa mi trường!!


Mailoc thot dịch
Cali 11-20-16

 

 

Trang Phạm Đnh Ln

art2all.net