DAVID LAN PHAM, F.A.B.I.

The very old lesson

Vietnamese poem: Bai học rat xua
Author: Dang Ngoc Le Khanh
Translation: David Lan Pham, F.A.B.I.

 

I do know
The wheel of Life moves.
We are together today; we will separate from each other one day.
Following the rivers, water from the sky empties into the sea.
Our present love wont last a thousand years.
****
I do remember
We will get old, and we will die.
The young leaves will turn yellow when the Fall arrives
It is sunny after the rain; Spring will come to an end.
Our love will be faded quickly, I understand
****
I do know
Our love will be exhausted.
Our kissing lips and warm hugging arms will be sparse.
Our sweetly tender eyes will be extinguished.
And our shoulders will miss each others hair touch
****
The lesson of Impermanence is as old as the Earth.
I ve learnt it by heart as I began composing poems.
I treasure every minute we are together
For fear that I may not find anything to dream anymore later
****
Like the ants storing food with assiduity
In precaution of rains and storms,
I save up the most beautiful time of our love
By putting them in a pot full of fresh memories.
****
Needless to look at myself in the mirror
I do know times seal slides slightly on my skin.
I dont need to push my hand through my hair
Count every vague greyish strand to know my age
****
I wont measure love by any span
No matter we are side by side or far away from each other,
I have with me the wine bottle of love I made thousands of years ago
I would lean it, take one sip and feel passionate so
****
I know by heart every word in the lesson of Impermanence
But, seemingly youve never read it, my love.
 

 

 

 

Bi học rất xưa

 

Em biết chứ !
Bnh xe đời lun chuyển
Ta c nhau rồi ta sẽ xa nhau
Nước từ trời theo sng tri về biển
Tnh by giờ đu bền đến ngn sau

Em nhớ chứ !
Ta sẽ gi sẽ chết
L xanh non rồi l trở vng thu
Mưa rồi nắng, ma xun rồi sẽ hết
Tnh chng ta rồi cũng sẽ phai mau

Em hiểu chứ !
Tnh ta rồi sẽ cạn
Những mi hn, vng tay ấm sẽ lơi
Những nh mắt dịu dng rồi sẽ tắt
Những bờ vai sẽ nhớ tc khng ngui

Bi học v thường xưa như tri đất
Em thuộc lng từ thuở biết lm thơ
Nn mỗi pht c nhau l em đ
Để dnh khi khng tm được mộng mơ

Như lũ kiến lo gom mồi chăm chỉ
Phng những khi mưa bo cuốn đầy trời
Em gom hết tnh ta thời tuyệt mỹ
Chứa cho đầy bnh kỹ niệm cn tươi

Em đu cần soi gương em mới biết
Dấu thời gian đang nhẹ lướt trn da
Em đu cần la tay vo trong tc
Đếm tuổi mnh trn từng sợi bng quơ

Em khng đo tnh yu bằng gang tấc
Ta kề nhau hay thăm thẳm trng xa
Rượu tnh yu từ ngn xưa em cất
Chỉ nghing bnh khẽ nhấp cũng say sưa

Bi v thường em thuộc lng từng chữ
Nhưng hnh như .. anh chưa đọc bao giờ ...

Đặng Lệ Khnh

 

 

 

Trang Phạm Đnh Ln

art2all.net