Phạm Đức Thân

 

 

Izumi Kyola

 

 

PH̉NG MỔ

 

PHẦN 2 - CHÍN NĂM TRƯỚC

 

 

Hôm đó ngày 5 tháng Năm, hoa đỗ quyên nở măn khai. Takamine, một sinh viên y khoa, và tôi đang tản bộ qua Thảo Viên Koishikawa. Chúng tôi khoác tay nhau lang thang giữa cỏ thơm, ngắm hoa đậu tía mọc quanh hồ.

Khi chúng tôi quay người để leo lên một đồi nhỏ phủ đầy đỗ quyên, một nhóm du khách xuất hiện từ hướng ngược lại. Dẫn đầu là một ông có bộ ria mép, mặc bộ đồ vét Âu phục, đội mũ ống. Ông là người đánh xe cho một gia đ́nh quư tộc. Ba phụ nữ theo sau, mỗi người cầm một cái dù, và rồi tới ngưới đánh xe thứ hai, y phục giống như ông trước. Chúng tôi có thể nghe tiếng lụa loạt soạt ḍn trơn khi họ tới gần. Takamine quay đầu nh́n và dơi theo họ khi họ đi ngang qua.

"Bạn đă thấy chưa?" Tôi hỏi.

"Tôi đă thấy". Takamine gật đầu.

Chúng tôi trèo lên đồi để ngắm cảnh hoa đỗ quyên. Hoa đẹp chói lọi, nhưng không tuyệt vời như những phụ nữ chúng tôi vừa gặp.

Có hai thanh niên, có lẽ dân buôn, đang ngồi trên chiếc ghế dài gần đó. Chúng tôi nghe lóm được câu chuyện của họ.

"Kichi," một anh nói với anh kia. "Một ngày đă quá!"

"Đôi khi tôi mừng là đă nghe lời bạn. May mà chúng ta đă không đi Asakusa."

"Cả 3 người đều đẹp quá. Ai là hoa mận, ai là hoa anh đào?"

"Tuy nhiên, một người chắc hẳn đă có gia đ́nh với kiểu tóc để như vậy."

"Ai để ư đến kiểu tóc của họ chứ? Dẫu sao, họ ngoài tầm với của chúng ta."

"C̣n người trẻ th́ sao? Bạn có nghĩ nàng nên mặc đẹp hơn một chút?"

"Có thể nàng không muốn được chú ư. Bạn có ngắm người đi giữa không? Nàng là người đẹp nhất trong nhóm."

"Bạn có nhớ nàng mặc ǵ không?"

"Cái ǵ đỏ hồng như oải hương."

"Bạn tất cả chỉ có thể nói vậy thôi sao? Cái ǵ đỏ hồng như oải hương? Bạn cần phải học thấy nhiều hơn. Không có vẻ ǵ là bạn không chú ư."

"Nhưng tôi bị choáng ngợp. Tôi không thể nh́n lên suốt lúc đó."

"Vậy bạn chỉ nh́n từ eo nàng trở xuống. Đúng vậy không?".

"Dẹp cái đầu óc bẩn thỉu của bạn đi, đồ quỷ! Chỉ liếc nhanh như vậy, tôi không thể nh́n thấy mọi thứ."

"Ngay cả dáng họ di chuyển? Như thể là chân họ không chạm đất. Chúng lướt đi trong sương mờ. Bây giờ tôi mới biết được cái đặc biệt của dáng đi phụ nữ mặc kimono. Ba người này là một loại tách biệt. Họ hoàn toàn tự nhiên thoải mái trong xă hội thanh lịch. Làm sao cái bọn b́nh dân rác rưởi có thể bắt chước họ được."

"Nói quá khắc nghiệt."

"Khắc nghiệt nhưng đúng. Hăy nhớ lại những ǵ tôi đă nguyện ở Đền Konpira. Tôi hứa rằng 3 năm tôi sẽ không gặp một ả giang hồ nào. Hừm, tôi đă không giữ lời hứa. Tôi vẫn c̣n đeo cái bùa hộ mạng, nhưng ban đêm tôi lại lẻn xuống xóm lầu xanh. May mà tôi chưa bị trừng phạt. Nhưng bây giờ th́ tôi đă sáng mắt rồi. Ích ǵ mà cứ vướng víu với mấy ả điếm này? Họ quyến rũ bạn với mầu đỏ đẹp ḷe loẹt, nhưng thật ra họ là ǵ? Chỉ là rác rưởi! Mấy con gịi uốn éo!"

"Ô, thôi đi."

"Không. Tôi nói thật đấy. Hăy thử nghĩ xem! Họ có tay. Họ đứng trên hai chân. Họ mặc lụa mịn. Họ c̣n cầm cả dù nữa. Nh́n vậy bạn tưởng họ là phụ nữ thật sự, có thể là các bà nữa. Nhưng so với 3 người chúng ta thấy hôm nay, th́ họ thật sự là ǵ? Họ bẩn thỉu, gớm ghiếc không thể tả! Nghĩ đến chuyện bạn vẫn bảo họ là phụ nữ làm tôi phát gớm."

"Nói vậy th́ ghê quá, nhưng có thể bạn đúng một phần. Chính tôi cũng từng bị mờ mắt v́ một khuôn mặt đẹp. Nhưng sau ngày hôm nay, tôi được thanh tẩy rồi. Tôi đang bắt đầu lại. Không phải hễ thấy bất cứ đàn bà nào là để ư."

"Cả đời bạn chỉ nh́n ngắm. Bạn tưởng rằng sẽ có một em thích bạn? 'Ôi, anh Kichi, làm ơn.' "

"Dẹp đi."

"Giả sử có em gọi bạn 'Cưng ơi' ? Bạn sẽ làm ǵ? "

"Có lẽ chạy mất"

"Bạn th́ sao, cũng vậy?"

"Bạn muốn nói là bạn sẽ...."

"Tôi sẽ chạy, nhất định là vậy"

 

Takamine và tôi nh́n nhau một lúc, không ai nói một lời. "Chúng ta tản bộ chút nữa?". Sau cùng tôi đề nghị.

Hai chúng tôi đứng dậy. Khi chúng tôi đă bỏ lại hai chàng thanh niên đằng sau, Takamine không thể ḱm được cảm xúc. "Bạn có thấy hai chàng này đă bị xúc động như thế nào bởi cái đẹp thực sự không? Giờ th́ đó là một đề tài cho mỹ thuật của bạn. Đó là cái bạn nên nghiên cứu."

V́ tôi là họa sĩ, tôi quả thực có xúc động. Tôi thấy, xa xa ngang qua công viên, lướt dưới bóng của một cây long năo lớn, phấp phới ánh lụa đỏ hồng như oải hương. Ngoài cổng công viên đậu một xe ngựa lớn, với những cửa sổ kính đóng băng, và 2 con ngựa kéo đẹp. Ba người đánh xe ngồi nghỉ bên cạnh.

Trong 9 năm kế tiếp, cho tới biến cố ở bệnh viện, Katamine không hở một lời nào về nàng, cho dù là với tôi. Xét theo tuổi tác và địa vị anh trong xă hội anh có thể lập gia đ́nh khá giả. Nhưng anh không hề lấy vợ. Thay đổi có chăng th́ chỉ là trong sinh hoạt cá nhân riêng tư anh trở nên nghiêm túc hơn, khác những ngày c̣n là sinh viên. Nhưng tôi đă nói đủ rồi. Mặc dù huyệt mộ của họ nằm ở hai nơi khác nhau -một ở đồi Aoyama, một ở dưới phố tại Yanaka - nữ bá tước và Bác Sĩ Takamine đă chết cùng nhau trong một ngày, người này tiếp sau người kia.

Hỡi các vị tôn giáo của thế giới, tôi xin đặt câu hỏi này với quư vị. Đôi t́nh nhân này có bị coi là có tội và không được lên thiên đàng không?

 

Phạm đức Thân

(chuyển Việt ngữ từ bản

English "The Surgery Room" của Charles Shiro Inouye

Nguyên tác Gekashitshu của Izumi Kyoka)  

 

 

 

art2all.net