PhamPhanLang

 

ANH ĐẾN THĂM

 

Anh bỗng đến, nụ hoa mừng trước ng,
Em vội vng, lnh qunh, bước ra mau,
Anh đứng đ, sao m anh cao thế!
Ci nhn em, anh khẽ gọi "b yu..."

"Nhớ em qu, cho anh m em t",
Vội thụt li, em lẫn trnh ra xa,
"Khng được đu, Nội đang ở trong nh",
Anh cười khẽ, thi được rồi, "c b!"

Vo cho Nội, em đi theo, e lệ,
Nội ăn trầu, mi mm mm đỏ hoe,
Ngước nhn anh, Nội bảo, "con đ dzề?"
"Vng, thưa Nội, Nội ở nh, vẫn khỏe?"

"Ni g dzậy", Nội nhn em hỏi khẽ,
Giọng Bắc kỳ, Nội chẳng hiểu ni chi,
"Dạ Nội ơi, con nay đ dza đy,
Để con gi dzi trầu, Nội ăn nh?"

Em đứng đ, nhn anh yu với Nội,
Lng em như c hoa nở trong tim,
Nắng ngoi kia rực rỡ nhảy bn thềm,
i hạnh phc, lng em vui sướng qu...

phamphanlang

 

 

 

 

art2all.net