PhamPhanLang

 

DĨ VNG

 

Một vng gần rồi một vng xa
Cứ loay hoay mi bỗng tm ra
Trong chốn my m vng k ức
Một cht tnh xưa hết mặn m

Người đ đến một chiều nắng nhạt
Mặt đượm buồn điếu thuốc đầu mi
Mắt xa xi chẳng ni một lời
Nhưng từ đ tim ti thổn thức

Khung trời xanh chng ti cng bước
Tay trong tay chung một nhịp cầu
Dĩ vng buồn bỏ lại đng sau
i hạnh phúc những ngy m i

Nhưng rồi cũng một chiều nắng qui
Người ra đi ngoảnh mặt quay lưng
Tim đất lạ trong ci v chừng
Để lại ti tri tim vỡ vụn

Thi th thi cuộc đời l thế
Đến v đi l lẽ của Trời
Mất được thua chẳng phải ring ti
Xin được sống cuộc đời thanh thản...

phamphanlang

 

 

art2all.net