PhamPhanLang

 

 

NỖI BUỒN

 

Tiếng chuông chiều ngân đổ
Trời bàng bạc sắc mây
Trên cành chim thôi đuổi
Nỗi buồn như bủa vây

Anh về đâu thượng mạn
Em trôi nổi vui vầy
Ḷng như triền thác lũ
Nỗi buồn cứ vây vây

Bên trời anh rong ruổi
Em ngóng t́m khôn khuây
Hồn em như chết đuối
Nỗi buồn sao cứ vây

Đêm về không ánh lửa
Tối đen mắt đong đầy
Anh ơi ngày tháng vữa
Nỗi buồn xin thôi vây

phamphanlang

 

 

 

 

 

 

art2all.net