PhamPhanLang

 

TRĂNG CÔ ĐƠN

 

 

Ta nh́n trăng tuốt ở trên cao
Sao trăng không nói một lời nào
Quanh trăng sương khói mây mờ phủ
Như cơi ḷng ta buồn biết bao

Nhớ ánh trăng vàng xưa rất xưa
Những ngày anh đến đón và đưa
Hai đứa trong tay chân đếm bước
Trên băi cát vàng sóng lưa thưa

Trăng sáng ngập ḷng trăng sáng quá
Rọi cả đất trời biển bao la
Hồn ta ch́m đắm trong ngây ngất
Môi mắt mĩm cười tim nở hoa

Ngày ấy xa rồi xa rất xa
Đêm nay trăng lẻ chỉ c̣n ta
Trăng không sáng tỏ như ngày trước
Mây mù sương phủ t́nh phôi pha...

phamphanlang

 

 

art2all.net