|
Chị Gái Tôi
Trân trối nh́n người phụ nữ đối diện, không c̣n ǵ để lầm lẫn nữa. Tôi vụt bước tới cầm lấy tay chị, nói như hét: - Ḱa, chị Gái. Chị Gái của em đây mà! Người phụ nữ cứ nh́n tôi đăm đăm từ đầu đến chân, rồi bất ngờ rút nhẹ bàn tay, miết lên vết sẹo dài nơi trán tôi. Giọng chị run run đầy kinh ngạc: - Trời ơi! Vĩnh, Vĩnh đây sao? Vĩnh của chị… Hai giọt nước vỡ ̣a từ khóe mắt, lăn dài trên đôi g̣ má lấm tấm tàn nhang, chị tiếp: - Đă hơn ba mươi năm c̣n ǵ hở Vĩnh? Tôi cắn chặt môi, cố dằn cơn xúc động. Phải, hơn ba mươi năm trôi qua trong xa cách, mặc dù đôi lúc nhớ thương chị đến cháy ḷng, nhưng tôi chưa một lần h́nh dung được rằng sẽ có một ngày chị em tôi hạnh ngộ trong hoàn cảnh như thế này. Chị tôi - một nhân vật "thời sự” mà địa phương đang phát huy. C̣n tôi, một người viết tự do, đang đi t́m tư liệu.
Chị em tôi cứ tay trong tay bổi hổi, mặc cho bao cặp mắt của
những người giới thiệu chị, ṭ ṃ ḍ xét. Mặc cho bao công
nhân đang thao tác, phải dừng tay nh́n nhau ngỡ ngàng… * * * Gái – cái tên mà bà ngoại tôi và cả gia đ́nh đă thân ái đặt cho chị từ hồi c̣n bé. Thật ra, chị có cái tên rất dễ thương: Phan Ngọc Duyên. Cũng như cái tên, chị tôi không đẹp, nhưng có duyên hết biết. Đôi mắt to, đen thăm thẳm nép dưới rèm mi dài và rậm, trông lúc nào cũng ướt át, thu hút hồn người. Có lần bà ngoại bảo với mẹ tôi: "Đôi mắt con Gái đẹp mà buồn quá, tao sợ sau này nó khổ về đường duyên phận…”. Tuy làn da chị tôi rám nắng nâu ḍn, nhưng bù lại chị sỡ hữu khuôn mặt trái soan, sống mũi thẳng, trông rất thanh tú. Nét duyên nhất ở chị là đôi lúm đồng tiền lún sâu bên khóe miệng, làm nụ cười tươi tắn hẳn. Năm sáu mươi lăm, trong một vụ tai nạn xe cộ, không may cậu mợ tôi và đứa con trai lớn qua đời, để lại chị - cô con gái mới tṛn bảy tuổi, sớm chịu cảnh cút côi. Dạo ấy cậu Út đă vào cứ, nên chị về sống và lớn lên bên bà. Nội của chị, tức là Ngọai của tôi.
* * * Ngày trước, tuy là gái thôn quê, nhưng mẹ tôi được ông bà ngoại cho ăn học đàng hoàng. Sau khi ông Ngoại chết, mẹ lên Sài g̣n học tiếp ban tú tài. Ở đấy ba mẹ tôi gặp, yêu và cưới nhau. Hai người cùng nghề giáo, tôi ra đời, nghiễm nhiên là đứa trẻ thành phố. Mỗi dịp hè, để thay đổi không khí, ba mẹ thường gởi tôi về quê Ngoại, đó là một cù lao nhỏ bên gịng Cửa Tiểu. Chính vùng quê nghèo này, tôi đă cơi giữ được những tháng ngày ấu thơ tràn đầy kĩ niệm bên cạnh chị Gái. Dù là vai em nhưng tôi lớn hơn chị Gái một tuổi, thế mà chị tỏ ra khôn ngoan, giỏi giắn hơn tôi nhiều. Mới lên mười, chị biết giúp bà sàng gạo, nấu cơm, phơi củi rồi giặt giũ cho tôi. Chị làm việc như một người lớn. Tuy vất vă nhưng chị tôi chưa đánh mất tuổi hồn nhiên. Đồ chơi của chị em tôi là những bông mướp vàng, những chùm mồng tơi tim tím, những chú chuồn chuồn kim màu đỏ rực… Khi những trận mưa rào tháng sáu ập xuống mát trời mát đất, thằng bé thành phố trắng trẻo là tôi, cũng biết xách thùng lon ton chạy theo chị Gái ra rẫy bắt c̣ng bắt ốc, chiều về ghé bờ sông hái đọt gừa đọt choại để bà nấu canh rau. Rồi những trưa nắng gắt, chị rủ tôi trốn ngủ, lấy dây cước nhỏ thắt ṿng , ra mé sông giật cá tḥi ḷi, cá bống. Và cũng chính trên quê hương nghèo này, tâm hồn tôi được tắm đẫm trong những câu hát ru, những bài ca dao dịu ấm…Những lúc bên cánh vơng, tôi và chị Gái ngồi tỉ mẩn t́m nhổ từng sợi tóc sâu cho bà, bà thường khắc họa vào tâm trí chị em tôi những h́nh ảnh của cô Tấm, cô Cám, An Tiêm, Thạch Sanh – Lư Thông…Bà dạy cho chúng tôi biết phân biệt những điều thiện ác; những chuyện đúng, sai … để sống ở đời. Ơi, không hiểu sao giây phút ấy, tôi bắt gặp trong đáy mắt thẳm sâu của chị Gái – những sợi khói buồn lan tỏa. Mỗi năm, khi học ḱ "hai” sắp kết thúc, ngồi trong lớp học nh́n ra cửa sổ, nhác thấy những búp Phượng trổ sớm như đốm lửa trong sân trường, tôi lại nôn nao chờ đợi một mùa hè mới. Tôi về quê, thường mang tặng chị Gái lắm truyện sách Tuổi Thơ. Có khi chị em tôi ngồi với nhau cả buổi, tôi kể lại từng nhân vật trong những tác hay mà ḿnh đă đọc, hoặc b́nh những đoạn Văn của mấy tác giả nổi tiếng… Chị vẫn vui vẻ tiếp thu, nhưng tâm hồn tôi ấp ủ mộng văn chương bao nhiêu, th́ chị Gái tỏ ra có năng khiếu về Toán bấy nhiêu. "Sau này là nhà văn, Vĩnh có viết về quê Bà, Vĩnh có viết về chị không? C̣n chị thích làm cô giáo dạy học tṛ…”. Tôi rưng rưng xúc động trước mơ ước hiền ḥa, b́nh dị như băi lúa, như ḍng sông quê Ngoại… của chị Gái tôi. Mùa hè năm bảy hai, tôi về th́ lưng ngoại đă c̣ng nhiều hơn năm trước, bà đi lại chậm chạp. Chị Gái bây giờ không những gánh vác việc gia đ́nh, mà c̣n chăm sóc cho bà tôi nữa. Một buổi trưa, tôi ngồi vắt vẻo trên nhánh sung thấp de ra mương, nh́n những chú chuồn chuồn kim chao lượn bên bè rau ngỗ trôi dập dềnh, nghe tiếng gió chạy đuổi nhau trên khóm dừa nước lao xao. Chị Gái mải miết giặt đồ trên cây cầu gỗ dưới tán sung. Đôi mắt vốn buồn của chị càng buồn hơn, khi chị ngước nh́n tôi: - Vĩnh ơi! Tựu trường này chị vào lớp chín, nhưng năm nay bà già yếu rồi… chắc chị thôi học. Chị thôi học ư? Tôi nghĩ đến ngày chị tôi thôi học, sẽ thiếu vắng bạn bè, thầy cô. Rồi chị tôi cứ phải quẩn quanh trong khu vườn nhỏ bé với bếp núc, heo gà… Trái tim non nớt của tôi như có bàn tay ai bóp mạnh. Tôi hốt hoảng, ngơ ngác: - Đừng nghỉ học chị ơi! Nghỉ học buồn lắm. Rồi c̣n giấc mơ làm cô giáo dạy học tṛ nữa. Nhất định giấc mơ ấy phải trở thành hiện thực , chị nha. Giọng chị rưng rưng: - Nhưng ba má chị chết cả rồi. Ơi, giọng nói của chị nghe hiền làm sao?! lúc ấy tôi thương chị Gái biết chừng nào. Thương đến phát khóc. Tôi vẫn tiếp tục những ngày hè hiếm hoi bên bà, bên chị Gái. Tôi luôn được bà và chị cưng chiều, chăm sóc thật chu đáo. Nhưng tâm hồn tôi, tự lúc nào len lơi nỗi buồn mênh mang… Có lẽ từ buổi trưa, nghe chị Gái báo tin sẽ thôi học?..
Lại một buổi trưa. Sau giấc ngủ ngon lành, tôi choàng dậy dụi mắt nh́n quanh chẳng thấy chị Gái đâu. Định chạy đi hỏi bà, tôi chợt nghe tiếng dầm khua nước ngoài mương. Th́ ra trong lúc tôi ngủ, chị Gái bơi xuồng ra sông, len lách t́m dừa nước, đốn về đăi tôi. Nh́n những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt đỏ hồng, lúc chị khệ nệ bê quày dừa nước từ dưới xuồng lên, tôi thấy chị giống như cô Tấm dịu hiền mà bà tôi thường kể. Hai chị em vừa lúi húi bổ những trái dừa màu nâu, vừa nói chuyện rơm ră. Trong lúc chị thẳng tay giơ dao định bổ một phát xuống trái dừa đang kê sẵn, rủi ro lưỡi dao rời khỏi cán, bay vút sướt qua trán tôi, tạo vết dài. Tuy vết thương không sâu nhưng máu ra nhiều lắm, máu thấm ướt cả vạt áo trắng học tṛ của tôi đang mặc. Bà tôi cuốn quít, c̣n chị Gái sợ hăi, mặt mày tím tái, không khóc được. May nhờ có anh hàng xóm chạy sang rửa ráy và băng bó vết thương cho tôi. Bấy giờ chị Gái tôi mới khóc, khóc nức nở. Anh hàng xóm nh́n chị thiết tha, an ủi. Tôi ngước lên, bắt gặp trong đôi mắt sáng, đẹp của anh ấy: H́nh ảnh chị Gái tôi ngự trị thật tṛn đầy. Lần trở về thành phố năm đó, chị Gái bơi xuồng đưa tôi qua sông và xách va-li tiễn tôi ra tận thị trấn. Trên đương đi, hai chị em không vui đùa, cười giỡn như những bận trước. Khi chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, chị Gái chồm lên cầm chặt bàn tay tôi, vẫn đôi mắt u buồn và giọng nói đứt quăng: - Hè năm sau…. nhớ về nữa nghe… Vĩnh. Chị ch..ờ.. Tôi im lặng giấu niềm thổn thức, xiết chặt bàn tay chị và gật đầu lia lịa. Nhưng rồi chiến tranh càng lan rộng và ác liệt. Tân Thới ngày đêm phải gồng lưng gánh chịu bao nhiêu bom đạn… Ba mẹ tôi quyết định không cho đứa con trai duy nhất của ḿnh về nghỉ hè quê ngoại nữa. Cánh cửa tuổi thơ của tôi cũng khép lại từ mùa hè năm ấy. Hai năm sau được tin Ngoại qua đời, chỉ một ḿnh mẹ tôi về thọ tang. Những mùa hè kế tiếp, sống quẩn quanh nơi thành phố, tôi nhớ chị Gái vô cùng.
* * * Tôi học dở dang năm thứ nhất Văn khoa th́ Ḥa B́nh. Mấy tháng sau tôi bận lao vào công tác Học đường, mẹ tôi về thăm quê Ngoại. Khi quay lên, mẹ mang theo tin: Cậu Út đă về. Cậu lấy vợ, hai người làm việc tại huyện nhà. Cậu mợ Út giới thiệu và gă chị Gái cho một người bạn quen hồi trong cứ. Lễ cưới "thời đại” chỉ tổ chức đơn sơ… Tôi bâng khuâng: Chị tôi phải bỏ vùng cù lao yêu dấu, sang sông về quê chồng ở miệt đồng xa lắc. Chị tôi ra đi, c̣n gửi lại mối t́nh đầu ở miền quê sông nước. Cuối năm bảy mươi sáu, trước khi t́nh nguyện đi TNXP, tôi có về Tân Thới giỗ Bà. Lần ấy, tôi không ngờ gặp lại một chị Gái tàn tạ đến xót xa. Tôi hoang mang tự hỏi: đâu rồi chị Gái của tôi ngày nào hồn nhiên, sáng trong như giọt nước? Đứng trước tôi bây giờ là một phụ nữ tuổi chưa tṛn mười chín, mà hốc hác, tiều tụy, tay bồng con thơ khóc ặc ẹo… ngỡ ngoài ba mươi. Đâu rồi đôi giếng mắt ẩm ướt dưới hàng mi rậm, luôn nh́n xa xôi như thu hồn thiên hạ? Lúc này chỉ c̣n lại ở chị Gái, đôi hốc mắt khô khốc đến lạc thần. Có lẽ ngày tháng qua chị tôi đă khóc, khóc trong âm thầm, khóc đến nguồn nước mắt đă cạn? Càng nh́n chị, tim tôi càng đau thắt. Chị Gái bơ phờ cho biết: anh rễ tôi đang phụ trách xă Đoàn, anh đă bỏ nhà, quan hệ với một nữ thanh niên. Mỗi lần về, anh khảo tra tiền bạc và hành hạ mẹ con chị rất tàn tệ… Bất giác tôi nghĩ thầm – Không hiểu trong lúc đau khổ thế này, chị tôi có nuối tiếc lại mối t́nh đầu tươi đẹp ngày nào và có oán trách cậu Út không? Rồi nếu biết hoàn cảnh truân chuyên của chị Gái hiện tại, không hiểu anh láng giềng ngày trước từng yêu chị tôi, có hát giùm:
"Bướm vàng đậu nhánh mù u,
* * *
Trải qua mấy năm TNXP, chàng thanh niên thành phố ốm yếu đă
mất hẳn trong tôi. Những ngày nắng lửa, cuộc chiến tranh
biên giới Tây Nam đầy khốc liệt, đă để lại đôi vai tôi những
vết chai sần v́ cáng thương tải đạn. Bàn chân tôi đă tứa máu
sưng vù trong rừng Le, rừng Khộp của miền Đông. Giọt mồ hôi
tôi đă ḥa cùng những cơn mưa ào ạt trên nông trường Lê Minh
Xuân, An Phú… Tôi đâm lo: "Không hiểu bây giờ ông anh rễ đa t́nh kia có hồi tâm, trở về với mái ấm gia đ́nh cùng vợ con chưa?”. Tôi sợ thời gian và nỗi buồn gậm nhấm, sẽ giết chết đời chị tôi khi tuổi c̣n xuân sắc. Tôi lại mơ một chuyến về quê thăm chị. Vậy mà vừa rời áo TNXP, tôi chuyển hẳn sang Bộ đội. Măi đến năm tám mươi chín, tôi trở về thành phố khi Bộ đội Việt nam đă hoàn thành nghĩa vụ Quốc tế trên đất bạn Kampuchia. Tôi nhất định năm đó sẽ về Tân thới giỗ bà, dịp ấy chắc chắn sẽ gặp lại chị Gái; nhưng mẹ tôi cho biết: cách nay hai năm cậu Út đă qua đời sau một cơn bạo bệnh, không bao lâu mợ Út đi thêm bước nữa, nên mẹ mới rước bà về Thành phố giỗ. Tôi nghĩ và thương chị Gái vô cùng. Chưa kịp làm một chuyến viễn du thăm chị, th́ tôi có giấy báo gọi vào trường Đại Học. Ra trường tôi cưới vợ, một cô giáo ngoại thành. Rồi ba tôi mất. Bấy giờ tôi là thằng đàn ông trụ cột của gia đ́nh, phải đương đầu với bao lo toan: cơm, áo, gạo, tiền…Lo cho mẹ già, cho vợ và cho cả hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học…Đôi lúc tôi cảm thấy chóng mặt trước cơ chế thị trường… dần dần, h́nh ảnh quê Ngoại và chị Gái đă lu mờ trong tôi.
* * *
Tháp tùng phái đoàn của một doanh nghiệp về khánh thành khu du lịch tại G̣ Công, trong lúc trà dư tửu hậu, tôi "đánh hơi” vùng bên có mô h́nh "Xóa đói giảm nghèo” làm ăn rất khá, địa phương rất quan tâm, muốn lấy đó làm điển h́nh để nhân rộng. Đáp ứng yêu cầu của tôi, anh Hào –cán bộ Ủy ban huyện gọi điện liên hệ với Xí nghiệp may thêu ‘Nắng Sớm’. Trước khi tôi t́m đến Xí nghiệp, anh Hào, bỏ nhỏ: - Đây là mô h́nh xóa đói giảm nghèo làm ăn rất ổn định và tương đối nổi bật nhất trong huyện. Bằng nghiệp vụ của ḿnh, anh khéo mà khai thác. Tuy rất vui vẻ cởi mở với đối tác cũng như với công nhân trong xí ngiệp, nhưng khi tiếp xúc nhà báo lại không thích nói về ḿnh, đó là đặc điểm của vị nữ Giám đốc này. Tôi vốn sợ những cá nhân nói về ḿnh hay đơn vị bằng những bảng báo cáo thành tích, bởi nó tṛn trĩnh và khô khan làm sao. Tôi thích tiếp xúc và t́m hiểu họ qua những câu chuyện gần như tâm t́nh, ở đó mới bật lên những ngỏ ngách, những suy nghĩ riêng tư… Thế nên thoạt nghe anh Hào nói, tôi bỗng có cảm t́nh ngay với vị nữ Giám Đốc mà tôi sắp gặp. Tôi tin vào khả năng ḿnh, sẽ hoàn thành được bài Phóng sự như ư sau chuyến đi… nhưng điều tôi không thể ngờ được – người tôi cần gặp – lại chính là chị Gái của tôi.
Tất cả … vừa xảy ra, đối với tôi như một chuyện cổ tích. Đưa tôi sang pḥng làm việc của ḿnh, chị Gái vồn vả: - Vĩnh cứ ngồi nghỉ một lát, chị sẽ dẫn Vĩnh về nhà nấu cơm, chưng mắm đồng đăi Vĩnh ăn như ngày nào Bà và chị đă đăi Vĩnh vậy. Tôi quên sao được, những bữa cơm ăn rau đắng luộc với khúc mắm đồng chưng tớp mỡ, tiêu, hành, ngọt lịm…. Nhớ h́nh ảnh bà và chị Gái luôn gắp để vào chén tôi những miếng mắm thơm và ngon nhất, khiến nước bọt tôi ứa ra đầu lưỡi…. Tôi ngồi quan sát nơi chị Gái làm việc. Căn pḥng tuy nhỏ, đơn sơ mà sạch sẽ, thoáng mát. Tôi ngắm chị không chớp mắt và nỗi ngạc nhiên đong đầy trong tôi. Chị Gái hôm nay tuổi ngoài năm mươi, thân h́nh đầy đặn của người phụ nữ viên măn. Đôi mắt tuy mệt mỏi nhưng vẫn c̣n đen dưới hàng mi rậm. Hai má lấm tấm tàn nhang, song đôi lúm đồng tiền măi là duyên của chị. Phép màu nào đă biến một chị Gái hom hem tiều tụy, đôi mắt lạc thần của hơn ba mươi năm trước, trở thành chị Gái hôm nay đường bệ trên chiếc ghế Giám đốc của một Xí nghiệp? Ḍng suy nghĩ đang miên man trong tôi, bất giác chị Gái thở dài, hỏi: - Dượng bệnh thế nào và lâu mau mà qua đời vậy Vĩnh? - Dạ, Ba em bị xơ gan trong thời gian em học ở Hà Nội. Hơn một năm th́ Ba em mất. - Vĩnh với cô có thường về quê Ngoại không? - Sau ngày cậu Út qua đời, mẹ em rước bà về trên ấy giỗ. Mà nghĩ lại, mợ Út cũng tệ thật. Cậu mới mất chưa đầy năm, mợ đă đưa chồng mới về ở nhà, nên mẹ em buồn… Đôi mắt vốn buồn của chị Gái bỗng long lên tia giận dữ: - Chị phải đi lấy chồng tức tửi và cuộc đời hơn mười năm khổ hận… cũng v́ thiếm Út đó. Tôi ngạc nhiên đến sững sờ. Bàn tay chị Gái cầm tách nước run run. Tôi hỏi chị Gái bằng mắt, bằng cả sự im lặng. Chị cười nhạt: - Hôn nhân là việc hệ trọng cả đời. Chị làm sao lấy được một người xa lạ không yêu thương, trong khi…… Đang nói, chợt chị Gái thở dài như nén cơn xúc động, rồi tiếp: - Thiếm Út sợ chị c̣n ở lại cái nhà ấy lúc nào, là chị hưởng cái gia tài của Bà để lại lúc ấy, nên ngày đêm thiếm đốc xúi chú Út gă chị. Nhưng thôi… Chị Gái mím môi như muốn xóa đi một phút lỡ lời v́ nỗi buồn dĩ văng, bởi chị tôi chưa quên thời con gái của ḿnh bị chôn vùi trong đau khổ. Chị vội trở lại ngay bản tính cố hữu của người đàn bà Việt Nam hiền thục, chịu đựng và sẵn sàng tha thứ. Chị nói tiếp: - Nhưng thôi, mỗi người đều có số phận Vĩnh à! Số phận ư? Số phận ǵ mà cay nghiệt vậy? đă đày đọa chị - người phụ nữ hiền lành trong ngần ấy năm chịu đau khổ… Tôi hơi bực dọc: - Rồi hai người bỏ nhau bằng cách nào, anh ấy li dị chị à? Chị Gái buồn bă, lắc đầu: - Con người ta khi muốn hướng thiện, muốn vươn lên th́ rất khó, có khi phấn đấu cả đời vẫn chưa tới đích. C̣n đă lỡ sa chân rồi, không khéo giữ, chỉ trong nháy mắt sẽ rơi xuống vực thẳm. Trường hợp của anh Khải là vậy! - C̣n cháu bé em đă gặp chị bế hồi giỗ bà? Khuôn mặt chị Gái sáng lên: - À, cháu là Huệ Liên, năm nay ngoài ba mươi rồi. Nếu chịu lấy chồng như người ta, th́ bây giờ đă con bế con bồng. Tôi nói với chị mà như nói với chính ḿnh: - Nhanh, thời gian nhanh thật. Rồi bây giờ cháu làm ǵ hở chị? - Ôi, những năm tuổi thơ sống với mẹ quá khổ, nên lớn lên cháu chăm học lắm. Tốt nghiệp Đại học kinh tế, ra trừơng vừa làm việc ở một công ty trên thành phố, vừa học Cao học. Giờ cháu đang đi nghiên cứu sinh Tiến sĩ ở Bỉ mới hơn một năm. Tôi không giấu được niềm vui: - Bây giờ chị Gái của em là người hạnh phúc nhất rồi. Đang vui, chị Gái chợt ngưng cười: - Chị sống bằng niềm tin và sức lực của chính ḿnh. Chị thường dạy cháu Liên như vậy. Nh́n chị Gái, đắn đo một lúc, tôi hỏi: - C̣n chuyện này, em muốn chị trả lời thật nhé: Anh hàng xóm ngày xưa… yêu chị, bây giờ ra sao, gia thất có đề huề? Chị Gái nhíu mày như suy nghĩ sau câu hỏi của tôi. Chợt chị cười, nụ cười buồn hơn nước mắt: - À, em muốn hỏi anh Thiện, người chạy sang băng giúp vết thương cho em dạo ấy? Tôi gật đầu, chị nói tiếp: - Lúc đó anh Thiện học ngoài thị xă, cũng về quê nghỉ hè như em. Rồi đang học năm nhất Đại học Nông Nghiệp tại Cần Thơ, nghe tin chị sắp lấy chồng, anh vội về. Hôm đó chị mượn cớ đi xay lúa, anh Thiện bơi xuồng đưa chị ra vàm, trông anh buồn đến thẩn thờ. Sự bất lực của hai đứa, cứ kéo dài bằng thời gian im lặng. Cuối cùng như t́m ra lối thóat, anh bảo: " Để anh đưa ba má sang nhà thưa chú thiếm Út, tụi ḿnh cưới nhau em nha!” Nhưng Vĩnh biết rồi đó, một lời hứa của chú thiếm Út với người khác, là đời chị xem như ván đă đóng thuyền. Chị về quê chồng được vài tháng, lại hay tin: anh Thiện "bỏ Đời theo Đạo”. Anh đă xuất gia. Giờ anh là một Đại Đức, nghe đâu đang trụ ở ngôi chùa nào đó ngoài Vũng Tàu…. Chị Gái vẫn cười. Nh́n nụ cười của chị, tôi thấy tím cả tim gan. Tôi hiểu, trong ḷng chị - những t́nh cảm ngọt ngào ngày xưa chưa thể mất, nhưng trứơc mắt: Đạo – Đời, đă hai lối rẽ. Tôi sợ càng đào sâu quá khứ, càng chất thêm nỗi buồn trong ḷng chị Gái, nên trở lại hiện tại, tôi hỏi: - Chị Gái à, rồi từ một tuổi trẻ đau khổ là vậy, chị phải bắt đầu như thế nào để ngày nay ngồi đỉnh đạc trên chiếc ghế Giám Đốc? - Chà, lại giở ngón nghề ra với chị phải không? Chị Gái đứng dậy, cười gịn: - Này, em hăy gọi điện về báo cho cô và gia đ́nh yên tâm, rồi đèo chị ra chợ mua thức ăn, không khéo chợ tan đó. C̣n chuyện ấy, nhất định chị sẽ trả lời Vĩnh sau bữa cơm, với tư cách người được phỏng vấn. Thôi, đi em.
Chị Gái cầm ch́a khóa xe. Tôi bước theo chị giữa hàng trăm
chiếc máy khâu đang thao tác. Tiếng máy khâu, tiếng dập
khuy, tiếng máy cắt … tạo thành một hợp âm rất vui tai.
Giống như ngày nào dưới cơn mưa tháng sáu mát trời mát đất -
thằng bé thành phố trắng trẻo ốm yếu - là tôi, xách thùng
lon ton chạy theo chị đi rẫy bắt c̣ng, bắt ốc ./.
|