|
PHAN TRANG HY
VÀ MỖI LẦN
NOEL ĐẾN

Cứ cuối tháng 11, đầu tháng
12, cái lạnh bắt đầu thấm trên từng cây lá, thấm vào những bàn tay, vào
những nụ cười, tôi nghe được cái lạnh qua lời nói của mọi người: “Gần
đến Noel rồi!”. Và tôi nghĩ về mùa Giáng Sinh với những cây thông gắn
những món quà xinh xắn, nghĩ về truyện “Cô bé bán diêm” của Andersen.
Tôi cảm thấy ḿnh c̣n may mắn được sống trong sự đủ dùng như theo lời
nguyện của người Kitô trước những bữa ăn. Dẫu tôi không theo đạo nào,
nhưng tôi vẫn tin có cái Đại Ngă Vô thường tồn tại cùng cái Tiểu Ngă của
tôi.
Nhớ năm học 1973 – 1974, tôi học lớp 12B3 trường Phan Châu Trinh, Đà
Nẵng. Tôi được học triết do thầy Hiền dạy. Dù tôi học ban B, thế nhưng
cũng nhờ những khái niệm cơ bản về triết học, tôi nh́n nhận sự vật không
chỉ duy tâm hoặc duy vật, duy lư hoặc duy t́nh. Môn triết là môn có thể
là sở trường của tôi. Có lần, trong một giờ học, tôi đă giơ tay tŕnh
bày quan điểm non nớt, ngây ngô của ḿnh: “Thưa thầy, theo lư thuyết th́
bất cứ vật chất nào cũng bị nóng chảy ở nhiệt độ cao. Thế nhưng, mặt
trời cũng là dạng vật chất, nóng đến hàng ngàn độ, nhưng sao nó chỉ có
nóng mà không chảy?”. Tôi nhớ thầy không trả lời cụ thể, mà chỉ gợi cho
tôi thấy rằng lư luận chỉ là lư luận. Cả thế giới vật chất này không chỉ
có vật chất thuần tuư mà c̣n có sức mạnh vạn năng nào đó đang điều hành
cả vũ trụ này. Lời thầy chỉ thoáng khơi gợi một điều ǵ đó trong tôi…
Và mỗi lần Noel đến, tôi đều tự hỏi: Sao nhạc thánh có sức mạnh lôi cuốn,
nhẹ nhàng, thánh khiết như vậy? Sao tiếng chuông nhà thờ làm rung chuyển
sự tỉnh thức của mỗi tâm hồn đến vậy? Sao lời của Chúa hơn hai ngàn năm
vẫn là sự thật? Tôi có dịp may là đọc những lời trong Kinh thánh, nhất
là phần Tân ước. Sao Chúa yêu thương con người đến vậy, trong khi con
người nhân danh con người lại mạt sát, bắt bớ, cầm tù, đâm chém, hành hạ
lẫn nhau? Sao Chúa bao dung đến vậy, trong khi con người vẫn nuôi thù
hận triền miên? Sao Chúa lại chữa lành những vết thương của người bệnh,
trong khi con người gieo rắt những mầm diệt chủng, diệt sự sống ở trần
gian này? Chúa v́ ai mà yêu thương, bao dung, chữa lành con người? V́ ai?
V́ ai?…
Nghĩ đến Chúa, tôi lại nghĩ đến Darwin. Theo Darwin th́ có thể thuỷ tổ
của loài người là loài vượn – người. Nhưng mấy có ai, kể cả ông Darwin
thờ vượn – người và gọi nó là ông tổ? Đă là thuyết th́ măi là thuyết! Có
ai cho ḿnh là gịng giống thấp hèn? Có ai cho ḿnh là người dại? Có ai
vẽ h́nh tượng vượn – người để thờ phụng đâu? Kiến thức của tôi có hạn,
như cái sống có hạn của tôi ở cơi trần này, tôi không biết có tôn giáo
nào, tín ngưỡng nào thờ vượn – người và tôn vinh nó không?
Và mỗi lần Noel đến, tôi như thuộc ḷng câu “Vinh danh Thiên Chúa trên
trời, B́nh an dưới thế cho người thiện tâm” (có nơi cho là người thiện
lương). Ngẫm đi ngẫm lại lời ca ấy sao thực t́nh, thực tế, gần gũi với
con người đến vậy. Chỉ cần câu “B́nh an dưới thế cho người thiện tâm” là
thấy sướng cả bụng rồi! Cầu mong cuộc đời này, người thiện tâm được an
b́nh là quư rồi. Nhưng cuộc đời này, chính con người đă gây ra bao tai
hoạ, đă tự trút những cơn thịnh nộ của tham sân si th́ làm ǵ có sự an
b́nh cho chính ḿnh và cho người khác. Thật là buồn! Buồn cho kiếp người
không có b́nh an v́ trót gây tội.
Nói đến tội, tôi cũng là kẻ có tội ở trần gian này. Thấy cha mẹ già yếu
mà không được chăm nom, phụng dưỡng hằng ngày là có tội. Thấy anh em
nghèo khó mà không giúp được, v́ ḿnh chưa giúp được ḿnh xong, cũng là
tội. Thấy ḿnh v́ tiền mà chèn ép học tṛ đi học thêm để ḿnh tồn tại
cũng là có tội. Thấy học tṛ không chăm học, không học giỏi, cũng thấy
ḿnh có tội. Thấy con cái khổ cực mà chẳng giúp được, thấy con cái lớn
rồi mà chẳng có công ăn việc làm ổn định, cũng là tội. Thấy việc phải mà
không dám làm v́ hèn, v́ sợ cũng là tội. Cái tội nó đeo đuổi ḿnh suốt
kiếp!
Biết bao cái tội của kiếp làm người. Nhiều lần, tôi làm điều ǵ sai trái,
tôi cảm thấy ḿnh cớ sao dại những một giờ như vậy? Cớ sao có lúc giận
hờn? Cố chấp? Biết bao điều để tôi trở thành kẻ có tội ở thế gian này.
Tôi lấy làm xấu hổ, ân hận v́ những ǵ tôi gây nên tội. Bất chợt, trong
tôi hiện lên bao gương mặt của những cô gái bán dâm nuôi miệng, đang lấy
hai tay che mặt khi có người chụp ảnh, quay phim. Chắc các cô c̣n xấu hổ.
Tôi cũng bất chợt thấy bao gương mặt của những kẻ có quyền, có thế khi
gây nên tội vẫn nhơn nhơn cười đểu, lẻo mép chối tội như thách đố với
người thiện tâm. Những việc ấy, những con người ấy, báo chí đăng trên
những bản tin hằng ngày bên cạnh những tin tốt lành. Tin ác, tin dữ c̣n,
tội đó do ai?
Và Noel đến, bên tai tôi vẳng lên khúc nhạc mừng Thiên Chúa xuống trần,
làm người để chịu kiếp người ở thế gian. Tôi như thấy cái chết của Thiên
Chúa trong thân phận người mới làm cho con người đến với ánh sáng, đến
với sự b́nh an. Và khúc nhạc “B́nh an dưới thế cho người thiện tâm” cứ
vang lên trong ḷng tôi, như vỗ về tôi, an ủi tôi những lúc tưởng như
tôi bị sa ngă bởi bao ràng buộc ở cơi trần này.
Trong tôi cũng vẳng lên lời bài hát như tránh móc, dỗi hờn của Trịnh
Công Sơn: Chúa đă bỏ loài người – Phật đă bỏ loài người… Thế nhưng, mỗi
lần Noel đến, tôi nhẩm hát theo những ca khúc Giáng Sinh. Tôi hát mà tin
rằng Chúa Phật chẳng bỏ loài người. Chúa Phật v́ loài người mà đến với
thế gian này, đến để người b́nh an, để người được làm người thiện tâm,
an b́nh dưới thế.
Tháng 12 – 2011
Phan Trang Hy
art2all.net
|