Phương Tấn

 

PHỦI TÂM RỚT HẠT BỤI TRẦN

 


1.
Và trong bụi đất vô minh
Tiếng chuông trầm lụy vọng kinh vô thường

Thương thương. Ghét ghét. Thương thương
Còn đây. Mất đó. Nghe dường rỗng không.

2.
Đừng trông mong. Đừng đợi mong
Lội sông vớt bóng vướng dòng phù vân
.
Phủi tâm rớt hạt bụi trần
Lấm lem khổ lụy dậy mầm phân ly.

3.
Ô kìa ánh chớp từ bi
Gửi trong vô lượng xanh rì nguyên sơ
.
Ô kìa tiếng khóc trẻ thơ
Thế gian chìm đắm bên bờ tử sinh.

4.
Tay lần hạt. Lật trang kinh
Sắc không. Không sắc. Giật mình. Mình ư?
.
Lật trang kinh. Tìm chân như…
Phật ơi, đời loạn! Trầm tư, kiếp người!

5.
Ác ma giả khóc giả cười
Níu chân phiền não giả người thiện tâm

Thiện căn trổ nhụy xanh mầm
Pháp thân tọa giữa chân tâm cõi đời.

6.
Chúng sinh nằm gác vai đời
Tiếng chuông rụng xuống đất trời sầu bi

Ô kìa ánh chớp từ bi
Gửi trong vô lượng xanh rì nguyên sơ.

 

PHƯƠNG TẤN


.
(Chùa Bà Đen, Tây Ninh 1964.
Chuỗi ngày sống cùng thi sĩ Hoàng Tư Thiện tác giả tập thơ Trăng Khuyết,
mất ngày 16-3-2004 tại Đà Nẵng)



 

 

art2all.net