Phương Tấn

 

 

UNG DUNG CÕI NGỘ

TÂM LẦN TIẾNG KINH

Thơ Phương Tấn



 


CỬA PHẬT
Lên chùa cúng Phật lạy sư
Tượng ngơ ngẩn đứng ma sư gật gù.

Xàm tăng phô diễn vai mù
Gậy quơ cửa Phật âm u cõi trần.
 


VÔ MINH
Chúng sinh dạ xót tâm bào
Bao con trầm lụy đậu vào trang kinh

Hồn đơn, phách chiếc vô minh
Ung dung bụi đất tử sinh mịt mù.
 


OAN GIA
Lếch tha lếch thếch đầy đàng
Xa xa như thể vô vàn thây ma

Ô hay thời buổi can qua
Sớt chia mỗi chuyện oan gia. Đắng lòng.
 


TRỜI ĐẤT
Trời sao, sáng ngẩn chiều ngơ
Đất sao khóc miết vật vờ nước non?

Bao giờ Bắc sắt Nam son
Bấy giờ Nam sắt Bắc son một nhà.
 


TRẦU CAU
Mẹ ngồi kể chuyện trầu cau
Quẹt vôi cau thắm trầu cay đỏ tình

Mẹ rằng, như bóng như hình
Như chung như thủy như tình Bắc Nam.
 


HÒ KHOAN
Đất trời nhòe nhoẹt bóng đêm
Nhân sinh phờ phạc đen nhèm bụi tro

Lạ đời, chim vẫn líu lo:
Ta là ánh nắng khoan hò hò khoan.
 


BUÔNG XẢ
Thong dong ngồi giữa u minh
Buông buông xả xả u tình phù vân

Tịnh thiền ngồi giữa thanh bần
Ung dung cõi ngộ tâm lần tiếng kinh.



(THƠ PHƯƠNG TẤN – 2026)

 

~~oOo~~

 

art2all.net