Như Nguyệt

 

TM LĂN TRÊN ĐƯỜNG M̉N

 

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=W0yPe1ImDn8
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ru-ta-ngam-ngui-khanh-ngoc.y4xqvSHNj5.html

 

Tháng Bẩy, 1 ngày trước ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ; em gái N và N bay từ New Hampshire về California sinh sống. Bố mẹ N đă bỏ thành phố nhỏ xíu Laconia ra đi trước đó vài ba tháng. Ông bà đă tin tưởng, để 2 chị em N ở lại -tự túc lo cho ḿnh mà không có người lớn canh chừng- học cho xong niên học. Lần đầu tiên 2 chị em N được tự do. Lần đầu tiên không c̣n được sự bảo bọc, chăm sóc, không được ở bên cạnh bố mẹ là những ngày tháng tương đối lạ lẫm đối với chúng tôi. Cô em và N đă chập chửng học tự lập, tự đi chợ, tự nấu lấy, tự lo lấy cho chính bản thân ḿnh. Hai chị em đă làm món “Bánh tôm Cổ Ngư”, (gan thế đấy, có bao giờ nhỏ Hảo và N làm món này đâu, chỉ nhớ lại hồi c̣n ở Việt Nam chị người làm đă làm thế nào và làm đại lần đầu) để mời bà giáo sư Toán đến nhà ăn, đă làm món spaghetti rủ bạn bè đến nhà ăn chung và đă nấu súp nui với đùi gà, cà rốt, đậu cu ve ăn mệt nghĩ. Khi đi chợ, ngoài những món ăn lành mạnh hằng ngày, hai chị em c̣n mua rất nhiều bánh ngọt, cà rem, chips, thức ăn vặt không lành mạnh (Junk food) ăn thả cửa.
 

Mùa Xuân ở New Hampshire không khí quá dễ thương, cảnh vật như hồi sinh, hoa lá đâm chồi nẩy lộc, rực rỡ tuyệt vời! Căn nhà của ông bà bảo trợ gia đ́nh N nằm trên đỉnh đồi cao. Từ nhà của họ nh́n xuống, chao ơi… như một bức tranh sơn dầu, có mặt hồ lóng lánh, có rừng thông xanh ngắt, bầu trời trong vắt có mây trắng lửng lờ trôi, thảm cỏ xanh non nh́n mát mắt và nhiều loại hoa đủ mầu rực rỡ.. Cảnh tuyệt đẹp! Đẹp quá làm N nh́n ngắm ngất ngây, lặng cả người! (breathtaking view!). N mê phong cảnh hữu t́nh ở New Hampshire ghê lắm! N mê cả mùa đông đầy tuyết trắng nơi đây. Mặc dù đă vào hè nhưng khí hậu ở New Hampshire vẫn dịu dàng mát mẻ, trời chưa kịp nóng th́ 2 chị em N phải từ bỏ New Hampshire để ra đi. Cô em út và N c̣n được “vác” thêm nhiều kỷ niệm với nhiều người bạn ở Laconia. Hai đứa N được họ mời đi ăn lia lịa, đủ nhà hàng sang trọng, lớn có nhỏ có, được họ chở đi ngoạn cảnh khắp nơi, được mời đến tư gia của họ, được họ tổ chức những buổi tiệc tiễn đưa..v..v..
 

N c̣n nhớ măi cái ngày mà 2 chị em đến nhà băng, rút hết tiền của bố mẹ N ra một ngày trước khi về Cali. Ông giám đốc ngân hàng đă tỏ vẻ lo ngại, đề nghị cho người đi theo hộ tống, gọi taxi đưa hai chị em N về đến tận nhà. May mà ở tỉnh nhỏ chứ nếu ở những vùng không yên, họ theo dơi 2 chị em N… th́ không biết sẽ ra sao??!
 

Những người bảo trợ, bạn bè thân thiết khi nghe nói gia đ́nh của N sẽ dọn về Los Angeles (cho dù là ở vùng ngoại ô khá xa, chứ không ngay trong trung tâm thành phố “thiên thần”), đều tỏ vẻ lo ngại v́ đối với họ, những người sống ở một thành phố nhỏ xíu yên tịnh, một tỉnh lẻ êm đềm hiền ḥa… th́ thành phố Los Angeles là một thành phố lớn, xô bồ, đông đúc, khủng khiếp, ghê gớm lắm! Ở New Hampshire, phần đông mọi người đều biết skiing (trượt tuyết) nên những người quen của N đều nghĩ khi tụi N đến California là phải học, phải biết surfing (lướt sóng. Hầu hết đă chúc 2 chị em N enjoy surfing, môn thể thao rất phổ biến ở vùng đất miền Tây Nam nước Mỹ, nơi sinh sống mới của gia đ́nh Nguyệt. Vài người c̣n có vẻ hơi ganh tị v́ tiểu bang California là một tiểu bang nổi tiếng có nhiều bờ biển đẹp, khí hậu tương đối ôn ḥa, tràn đầy nắng ấm; có núi cao tuyết phủ, có sông, hồ, biển, thác nước, có sa mạc.. đầy đủ, không thiếu thứ ǵ, có cả công viên quốc gia nổi tiếng Yosemite National Park.
 

N đâu có nghĩ rằng… khi đă ra đi là không bao giờ có dịp quay trở lại? Lúc đó, N đă quá quen thuộc, thấy thân thương với không khí an lành, trong sạch của tiểu bang dễ thương này. Thấy rất gần gũi với thành phố nhỏ (a small town), thưa dân, nơi mà N đă trăi qua 1 mùa Đông, 1 mùa Xuân thân ái với bạn bè, thầy cô, hàng xóm láng giềng; nên khi phải rời xa, N thấy nhớ New Hampshire nhiều ghê lắm!
 

*****
 

Bỡ ngỡ, không thích một tí nào thành phố lớn, chả ai thèm để ư đến ai. California lúc đó khô khan lạnh lùng, mùa hè khí hậu quá nóng bức, khô ran! Người Việt Nam có nhiều quá, khi gặp ḿnh, họ tỉnh bơ à, chả ai thèm chào ai, chả ai thèm tay bắt mặt mừng với ḿnh cả, làm N nhớ đến Laconia, mỗi lần có dịp gặp được người Việt Nam, N mừng lắm, mừng quá đỗi là mừng!
 

*****

 

Khoảng 1 tháng sau khi dọn về Cali, N quen với anh T. Anh là anh của người bạn trai của cô bạn N. Anh T đă mang cây đàn guitar đến đàn và hát cho N nghe bản nhạc này. Giọng anh T ấm áp, ngọt ngào, tiếng đàn guitar điêu luyện. “Tim lăn trên đường ṃn….”, N chưa bao giờ nghe bản nhạc này của Trịnh Công Sơn, mới nghe lần đầu tiên mà N đă thấy thích quá chừng!. Tượng h́nh và tượng thanh ghê chứ nhỉ…. Một trái tim rơi xuống, lăn long lóc trên con đường ṃn đầy bụi bậm, vang lên những tiếng kêu...lóc cóc, ..lọc cọc (!?)... Một h́nh ảnh thật là tội nghiệp! Tim lăn ngay giữa trưa hè nắng quái cháy da hay sáng sớm b́nh minh mặt trời hồng đỏ ối hặc vào buổi chiều tối có mây tím, cam, vàng, tím lịm cả bầu trời.

 

*****

 

Nếu b́nh thường th́ N cũng đă có một mối t́nh thật đẹp! Nhưng N vẫn là N, đă không cho phép ḿnh yêu thương ai hết nếu người đó không phải là người mà N nghĩ sẽ là chồng. Lăng mạn nhưng… đàng hoàng, con gái nhà lành mờ lị (hihi…) nên vào thời điểm đó; nếu người bạn khác phái nào …yêu N… nếu người đó chưa tỏ t́nh th́ N vẫn vui vẻ giao thiệp b́nh thường, c̣n khi người đó đă lộ vẻ có t́nh ư hoặc nhỡ người đó …tỏ t́nh th́ N không thể nào tiếp tục làm bạn với người đó nữa (thật đáng tiếc ha).

 

N không bao giờ chờ, không bao giờ muốn người “bạn” nào đó của N có cơ hội để tỏ t́nh đâu ạ. Chỉ nghĩ đến thôi là N đă thấy… kỳ cục rồi! N xem phim, đọc tiểu thuyết thấy người ta tỏ t́nh hay quá! Nhưng nếu ḿnh không có t́nh ư ǵ với người đó, th́ ḿnh phải trả lời sao đây? Thật N không thể nào tưởng tượng nỗi, t́nh yêu đối với N c̣n mù mờ quá, chắc là N sẽ ngượng ngùng ghê lắm, thấy ngại cho ai đó lắm! Chả lẽ lại nói: “N chỉ xem anh như anh, hoặc N chỉ xem anh như một người bạn mà thôi…” Tội nghiệp chết! Người nào đó chắc sẽ muốn độn thổ, “quê” chết được. N mong ḿnh chẳng bao giờ bị rơi vào t́nh huống đó. Đâu cần phải nói ra như thế đâu? Người đó nếu là bạn N th́ phải hiểu N chứ, phải tự hiểu chứ, sao có thể tưởng lầm?!

 

*****

 

Anh T đến nhà N chơi mỗi tuần, anh đă giúp bố N, ngồi bên cạnh bố N khi bố N tập lái xe. Anh là sinh viên qua Cali du học trước năm 75. Anh học xong Master về ngành Hóa Học và đă đi làm gần được một năm khi anh gặp N. Anh T cao ráo, gầy gầy, có nét đẹp rắn rỏi rất đàn ông, giọng nói Bắc kỳ ngọt ngào, có tài ăn nói.
 

Lúc đó, N có khá nhiều người theo đuổi. Chú họ của N có 4, 5 người bạn cùng khóa sĩ quan Hải Quân cuối cùng (chưa được ra mặt trận) với chú và 2 người bạn thân khác của chú là bạn hồi trung học, cũng là dân đi du học trước năm 75. Anh rễ của N th́ bạn bè toàn là bác sĩ mới ra trường năm cuối ở Việt Nam; một số bạn N quen trong trại tị nạn, 2 người N mới quen sau khi ra trại, khá thân với N, cũng đang ở New Hampshire… Toàn là những người tử tế, đàng hoàng, học hành giỏi giang cả nhưng không hiểu sao N cứ nghĩ người ta theo đuổi N mà không thương yêu N thật t́nh.
 

Cứ mỗi thứ Sáu, sau khi đi làm ra là anh T đến nhà N, mời cả nhà N đi ăn tối. Bố mẹ N không bao giờ đi, nên chỉ có 2 chị em N đi ăn với anh. Thỉnh thoảng vào thứ Bẩy, đôi khi cả Chủ Nhật, anh cũng ghé chơi. Bố mẹ N rất hiếu khách, hay mời anh ăn cơm tối. Mẹ N khi qua Mỹ, bà buồn nên cứ nấu ăn lia chia. Bà hay trổ tài nấu những món ăn ngon, có khách đến nhà thưởng thức, mẹ N rất vui. Anh T hay chở 2 chị em N đi chơi đây đó, đi Redondo Beach ăn cua luộc ngay tại chỗ, đi Big Bear, Mountain View vào mùa tuyết rơi, đi San Diego Zoo, Universal Studio, đi Seaworld..v..v..
 

Có một lần, nghe nói N thích đi Hải học viện xem cá, anh T đă chịu khó chở 2 chị em N xuống San Diego. Kỳ đó, tụi N có đến thăm Thúy, cô bạn N quen ở trong trại tị nạn. Thúy làm hướng dẫn viên. Lần đầu tiên được vào Hải Học Viện xem đủ loại cá, cá và rong biển đủ mầu đủ sắc, N thích quá, N nh́n mê mẫn. Có nhiều con cá vây nó mỏng dính, dài thật là dài, uốn bay trong nước như những nàng vũ nữ uốn éo tung múa những dẫy lụa lă lướt óng mềm. Anh T nói với N: “Vây cá đẹp quá làm anh liên tưởng đến những bộ áo ngủ may bằng voan mỏng dính”. Sau khi đi xem cá về, Thúy trổ tài nấu cơm tối mời bọn N. Anh T đưa chùm ch́a khóa của anh nhờ N giữ giùm…

 

*****

 

N c̣n nhớ măi cái cảm giác ngày hôm đó…. Nó đặc biệt lắm các bạn à. N mặc một cái áo đầm mầu xanh blue marine đậm bằng nhung sọc, bên trong là một cái áo pull over trắng dài tay, cổ lọ cao che kín cổ. Hai lớp áo dầy thật dầy! Ấy thế mà khi anh T để tay của anh chạm vào lưng N., khi anh nói N đưa ch́a khóa xe cho anh, anh cần phải ra xe lấy cái áo khoác của Thúy để quên ngoài đó. Wow! Chao ôi! Một cảm giác khó tả… chạy rần rần khắp châu thân của N! N đă “feel” thấy, đă cảm thấy… rờn rợn hết cả người! Như có một luồn điện từ tay anh chạy qua 2 lớp áo! N nói thiệt đó mờ, một cảm giác hổng thể nào diễn tả được, rất lạ.. rất… phê, hihihi... chỉ biết rằng N chưa hề, chưa từng bao giờ cảm thấy như thế cả. N cũng hổng hiểu tại sao N lại “feel” thấy như thế??! Lạ ghê ha? Trong đời N, chỉ có 1 lần đó là N có cái cảm giác như thế mà thôi. Ngồi giữa mọi người, có cô bạn và em N ngay đó, N thấy ngất ngây, rung động, bồi hồi! May mà chả có ai để ư….

 

*****

 

Chưa bao giờ N đi chơi riêng với anh. Lúc nào cũng có cô em của N đi cùng. N và anh ngồi nói chuyện với nhau trong xe không bao giờ biết chán. N nghe anh kể chuyện say mê! Anh lại biết lắng nghe, chăm chú nghe N nói. Anh cho N cái cảm tưởng là N ăn nói cũng … hay ho, cũng có.. ruyên ghê nhắm, hihi… Cô em N cứ ngồi đằng sau xe, nhiều khi nó ngủ kh́…

 

Măi mấy chục năm sau, sau khi mẹ N mất, nhỏ em của N mới “khai” ra, là …lúc đó, nó đâu có muốn đi theo N đâu, mất th́ giờ! Tại mẹ của N bắt nó đi theo nên nó mới phải đi. Thảo nào…. Lần nào cũng thế, mỗi khi anh T mời đi chơi, là nó ṭ ṭ đi theo ..canh chừng N. Đúng là anh T có duyên mí N mờ không có nợ, nếu không có nó làm ...kỳ đà cản mũi, dám N đă “lấy” anh T rồi.. biết đâu chừng đấy nhỉ, hihihi… V́ anh T “thích” N nhưng lại tôn trọng N quá, chưa bao giờ anh dám nắm tay N cả (chắc cũng không có dịp, hehe…) hổng bao giờ anh dám…đụng chạm ǵ đến N hết đó, ngoài cái lần anh để nhẹ bàn tay lên lưng N như N kể ở khúc trên, và có thêm 1 lần khác nữa chứ. Hôm đó, trước khi đi party, con nhỏ em N đang bận làm ǵ đó nên N đă nhờ anh cột giùm 1 cái nơ trên tóc cho N; đó là 1 cử chỉ khá…âu yếm, gần gũi nhất giữa 2 chúng tôi, chỉ có thế thôi à…

 

Anh T c̣n biết làm thơ, viết văn hay nữa chứ! Lúc đó bạn N có làm quyển Đặc San Mê Linh đầu tiên trên nước Mỹ. N nói anh viết bài để đăng. Anh ch́u N nên đă làm 2 bài thơ cho N. Anh c̣n viết chung với N truyện “Thư gửi của người không quen”. Truyện khá dài và rất là interesting! N giữ lại quyển Đặc San đó đến cả hơn 20 chục năm, sau đó th́ mới quyết định vất đi, không giữ nữa…

 

Sinh nhật tháng Mười Một, anh T mang đến tặng cho N một cây đàn guitar khá đắt tiền và 1 bức tranh do anh vẽ. Anh đă làm N rất ngạc nhiên! N đă không ngờ anh biết vẽ, mà lại c̣n vẽ đẹp nữa chứ. Lúc đó, N vẫn c̣n nhớ, c̣n biết đàn tí tỉnh v́ N có học đàn khoảng hơn 1 năm trước khi rời khỏi Việt Nam. Anh có ư muốn N tập đàn lại, muốn chỉ N đàn nên mới đem cây đàn tặng N.

 

Tấm thiệp mừng sinh nhật mà anh T viết, kư tên là 1 tấm thiệp rất đặc biệt. Nó là 1 Birthday Card quá khổ, khá funny, indirectly cho N biết “t́nh ư” của anh. Tấm thiệp nhiều lớp, vẽ h́nh hoạt họa 1 “thằng nhóc” nằm ngửa rồi nằm xấp, xong lại nằm nghiêng… có bong bóng mộng vời… Thằng nhóc có phụ đề, bảo rằng nó nằm lăn lộn, lăn qua lăn lại, nằm ngửa nh́n trần nhà, nằm úp mặt xuống giường để …khỏi thấy, khỏi nhớ… nhưng nó vẫn trằn trọc khó ngủ v́ “thinking about you!”. Anh đă viết: “Mong rằng em sẽ chữa được bệnh mất ngủ cho anh!”. Tấm thiệp rất cute đó đă làm N thấy vừa buồn cười, vừa cảm động và rất thích. Thích đến độ N c̣n giữ măi cho đến bây giờ…

 

Hơn một tháng rưỡi sau ngày sinh nhật N., buổi tối trước đêm Noel một ngày, ngày 23 tháng Mười Hai. Tối hôm đó là một buổi tối mà N không bao giờ có thể quên. Sau khi ăn tối, anh mang đàn ra vừa đàn vừa hát cho N nghe. Anh c̣n mang đến bản nhạc “Ru ta ngậm ngùi” để N nh́n vào bài và hát cho anh đệm nữa. Không hiểu sao tối hôm đó mặc dù đă khá khuya mà mẹ N đă không nhắc khéo để anh về??! Bố mẹ N và nhỏ em đă vào pḥng đi ngủ, chỉ c̣n lại N và anh ngồi trong pḥng khách. N c̣n nhớ lúc đó Tivi đang chiếu phim về cuộc đời của đức Chúa Jesus.

 

N cảm thấy ngại quá đi, N nghĩ, N đoán, N có cảm tưởng là anh T sẽ… tỏ t́nh nên N đă cố gắng nói trước anh, không cho anh có cơ hội nói. N muốn chặn trước v́ N sợ nếu nhỡ anh mà tỏ t́nh th́ N chả biết phải phản ứng thế nào??! Từ nhỏ đến lớn… cho đến thời điểm đó, chưa có ai trực tiếp, mặt đối mặt với N, nói là họ thương yêu N. hết! Viết thư nói quẩn quanh và nói bóng nói gió qua phone th́ có nhiều nhưng chưa có ai: “Anh yêu em! Anh thật sự yêu em!” thẳng thừng… vào ngay mặt N cả, cho nên….

 

N đă nói lấp ba lấp bấp, ngập ngà ngập ngừng…. chả biết phải nói sao cho rành mạch, đại khái N cố gắng nói với một giọng nói run run, đầy xúc cảm, cố gắng giải thích cho anh T nghe là N có quen với 1 anh trong trại tị nạn, khi N xuống Cali, N đă vất đi địa chỉ của anh ta; định không liên lạc nữa nhưng mẹ của N t́nh cờ thấy số phone của anh, gọi cho anh..v.v... Anh ấy mừng quá đă gọi cho N rất thường, gọi phone cho N hầu như mỗi tối… có thể N sẽ lấy anh ấy vào mùa hè năm tới..v.v…. 

 

Anh T ngồi đó, chăm chú nghe N nói. Sau đó, anh ngồi im một lúc. Đêm khuya khoắt, không gian im ĺm, vắng lặng, buồn hắt hiu, hiu hắt! Trên TV, Chúa đang bị đóng đinh trên thập tự giá…. N hơi nervous, thấy khắc khoải, hồi hộp, tim N đập mạnh hơn!

 

Rồi N nghe thấy anh bảo N: “Em đi ngủ đi. Cho phép anh ngủ lại đây đêm nay. Đừng lo ǵ cho anh, anh không sao đâu. Đi ngủ đi em”.

 

N vào pḥng mà thấy thế nào ấy… bâng khuâng, ray rứt… nhưng sau đó N vẫn ngủ…tỉnh bơ. C̣n ..nhỏ, c̣n …con nít mà nên N c̣n vô tư lắm!

 

*****

 

Sáng hôm sau, khi N thức dậy th́ thấy mọi người đang ngồi ăn sáng. Đợi N ăn xong, anh nói nhỏ với N. “Tí nữa, N ra ngoài xe với anh. Anh muốn nói chuyện với em”. Khi anh chào bố mẹ N và cô em N để đi về, N đi theo anh…. Hơi rầu rầu trong bụng, đă nghĩ thầm.. hổng biết ảnh muốn nói chuyện ǵ mà sao có vẻ serious quá!

 

Anh hỏi N: “Bố mẹ của em có biết ǵ không? Có nói ǵ về anh không? Ông bà có ư kiến ǵ không? Có biết chuyện mà em nói với anh hồi tối hôm qua không?

Bố mẹ của em để cho em hoàn toàn tự do. Nhất là bố của em, ông thương em lắm và hoàn toàn tin tưởng em nên không có ư kiến ǵ. Em cũng chưa cho bố mẹ em biết về chuyện em có ư định sẽ lập gia đ́nh nữa.

 

Anh nh́n tôi, cười thật buồn, rồi anh nói. Anh nói thật chậm răi, giọng nói đầy cảm xúc: “Tối hôm qua, khi nghe em nói xong. Anh ngồi đó, cảm thấy ḷng tan nát! Cảm thấy trái tim ḿnh bị bóp chặt, nhói đau! Anh đă ước phải chi chỗ anh đang ngồi, mặt đất bỗng nứt ra để cho anh rơi xuống và nó sẽ khép lại b́nh thường, như trên cơi đời này chưa từng bao giờ có anh, em ạ....” Ngừng một lúc: “Anh đă hát, đă viết, đă nghe, đă từng dùng 2 chữ bẽ bàng nhưng cho đến tối hôm qua; anh mới hiểu rơ ràng… 2 chữ bẽ bàng có ư nghĩa là như thế nào em ạ. Thấm lắm! Lần đầu tiên mới hiểu!

 

Lại ngừng một lúc: “Anh tưởng em hiểu anh chứ. T́nh cảm của anh đối với em không phải là t́nh bạn (8 tháng sau, cũng có 1 tên bạn nói y chang với N như thế, vào buổi tối trước ngày đám cưới của N đó các bạn ơi..), lại càng không thể nào là t́nh anh em. Cách anh nh́n em, mỗi tuần, cho dù bận cách mấy; anh đều đến gặp em. Anh tưởng em biết chứ?...

Em có thể nào suy nghĩ lại, biết đâu em cũng thương anh mà em không biết? Ḿnh hợp với nhau lắm mà. Em xem lại xem, nghĩ lại xem, xoát lại ḷng em xem... có thể nào.. em có 1 chút t́nh cảm nào… em dành cho anh không? Anh tưởng Nguyệt cũng thương anh! Anh c̣n đang hy vọng... Anh c̣n tưởng bố mẹ em cũng bằng ḷng anh, chịu anh rồi đó chứ. Không ngờ...., anh thật sự chẳng thể nào ngờ! Buồn quá N ơi!” Mặt anh T buồn như muốn khóc. Lúc đó N chẳng biết nói ǵ hơn: “Ḿnh vẫn là bạn với nhau mà anh T. Đám cưới của em, em mời anh T đi dự nhé. Em sẽ gửi thiệp đến anh T nhé.

 

Anh lắc đầu: “Cho anh xin lỗi nhưng anh không nghĩ anh có thể đến dự đám cưới của em. Anh chân thành cầu chúc em luôn được hạnh phúc… suốt cả cuộc đời em, nha Nguyệt!

 

…Rồi chúng tôi chào nhau. Tôi mở cửa xe đi ra, thấy ḷng ḿnh buồn vô hạn…

Hai chữ bẽ bàng


Tối nay anh định tỏ t́nh
Em bèn kể chuyện ḿnh đi lấy chồng
Thấy anh bỡ ngỡ đau ḷng
Em đây buồn lắm, cơi ḷng tái tê
Thời gian trôi qua lê thê
Hai đứa chẳng nói buồn ghê là buồn!

*Nếu anh đừng định tỏ t́nh
Em cũng chả nói, ḿnh c̣n gặp nhau
Nói ra ḷng thấy sao sao
T́nh bạn chấm dứt, ôi chao bàng hoàng
Anh than... ôi quá bẽ bàng
Ôi đau ḷng quá, bàng hoàng lao đao


“Lần đầu mới thấy bẽ bàng
Lần đầu mới hiểu bẽ bàng ra sao?
Bẽ bàng hai chữ bẽ bàng
Người ḿnh yêu dấu rẻ hàng sang sông!”


Mời anh đám cưới mà sao
Anh cười gượng gạo, chối từ không đi
Anh bảo làm sao anh đi?
Thật em không biết? Sao em vô t́nh?
Anh bảo t́nh dành cho em
Nào phải t́nh bạn, t́nh đành cho không
Buồn ơi t́nh lạnh mùa đông
Buồn ơi mây trắng thành mây xám buồn!
Anh bảo sầu chín tâm hồn
Sao em tàn nhẫn, ôn tồn nói năng
“Anh nghe em nói năo nề
Chỉ mong mặt đất tẻ ra chui vào”

*Ngồi nghe anh nói mà đau
Đừng buồn anh nhé, lỡ rồi, kiếp sau….

Như Nguyệt
May 6th, 2010
 

Chắc các bạn thắc mắc tại sao N hổng chịu anh T. phải không ạ? Well, có 1 lần anh T đến nhà N, anh mang theo 1 chai rượu; mà trong nhà của N lại không có ai uống rượu. Thế mà anh ngồi uống t́ t́ hết cả chai! Thấy cái cảnh đó đâm ra N sợ, chỉ sợ anh là dân nghiện rượu th́ làm sao mà N dám lấy anh? Chỉ có thế thôi à mà N hổng dám yêu ảnh đó, hihi… (về sau này N mới biết rượu mà anh T uống là rượu vang, rượu đỏ hoặc champagne ǵ đó nhẹ hửng à đâu phải rượu Whiskey đâu … Khi biết za th́ đă wá muộn màng rùi! Hic hic...)
 

Mà các bạn ơi... tại không phải duyên số đó... Tại cái ông mà N lấy làm chồng lại là ông đă viết thư cho N, nhờ bạn N đưa cho N trong trại tị nạn đó quí vị. Trong thư có 1 câu mà N nghĩ là “định mệnh đă an bài” cho cuộc đời của N… Anh ấy viết rằng ảnh thề trước mặt Chúa ảnh yêu N thật ḷng. Một người theo đạo Thiên Chúa giáo mà dám thề trước mặt Chúa… th́ N tin là phải đạo rồi phải không ạ? hihihi… Chỉ có thế thôi mà N đă cảm động, tin chắc rằng anh thương yêu N thật sự và sau này, N đă lấy anh… Mà cũng hên cho N! Ảnh đă yêu, đă thương quư N chân thành! N được ảnh cưng ch́u N nhiều ghê lắm!
 

N đă lấy một người mà ở trong trại tị nạn N chỉ xem như là anh (cho dù khi ở trong trại tị nạn, anh ấy đă … cả gan mời mẹ N sang barrack ảnh, để nói chuyện xin cưới hỏi N rồi đó ạ), đă hổng làm cho N ...gun động ǵ cho lắm. Một người mà N chưa từng đi chơi với, chưa từng “date” với nhau trước khi cưới. Một mối t́nh… long distance, cho dù N chưa bao giờ nghĩ và tin rằng t́nh xa cách sẽ thành tựu hết (I’ve never believe in long distance relationship/love). N đă vẽ vời ra anh! Anh và N chỉ có nói chuyện với nhau trên phone và viết thư cho nhau thôi à… Thiệt là… lạ, khi N “end up” lấy ảnh ha các bạn? Đúng là số mạng, chắc kiếp trước ảnh nợ N đó các bạn ơi!

 

Âu cũng là duyên nợ, ai bảo chồng cũ của N biết viết thật rơ ràng, “declare” t́nh yêu của ảnh, biết thề hứa mí N., làm cho N cảm động và tin tưởng làm chi??!
 

Hứa rồi, anh yêu N thật… anh lấy N rồi!... th́ rồi sao cơ ạ? Rồi cũng thế thôi à, để rồi cũng… thôi… Cũng gẫy gánh nửa đàng mà thôi… í thôi! hic hic…
 

Như Nguyệt