Hoàng thị Quỳnh Hoa

CHÀNG và NÀNG

 

 

 

          Chuyện Chàng & Nàng là câu chuyện cũ rích như trái đất, hiện hữu từ thời Chúa mới nặn ra bà Eva để làm bạn với ông Adong. Tôi không nhớ đă đọc một chuyện diễu ở đâu cho rằng cũng may Chàng Adong và Nàng Eva không phải người Tàu mới bị con rắn dụ ăn trái táo nên bị đày ra khỏi vườn Địa Đàng. Nếu Chàng & Nàng này mà là người Tàu th́ hai người đă rủ nhau xơi tái chú rắn rồi, đâu có dịp được đày xuống trần gian để hưởng những thú vui ngũ dục và sinh con đẻ cháu, để ngày nay trái đất hầu như quá tải với nạn nhân măn, và cho chúng ta không biết bao nhiêu câu chuyện Chàng & Nàng.

Chúng tôi thu thập nhiều chuyện về Chàng & Nàng -- hư cấu cũng có, chuyện thật cũng có -- và sẽ đưa vào tuyển tập những mẫu chuyện chọn lọc, thú vị, độc đáo để chia xẻ cùng bạn đọc. V́ đề tài này cũ mà mới, mới mà cũ, nếu độc giả có câu chuyện Chàng & Nàng hứng thú, lâm ly, thi vị th́ chúng tôi sẽ xin được lắng nghe và sẽ cho vào tuyển tập Chàng & Nàng II, III v.v…

Tôi không biết ngày xửa, ngày xưa khi loài người sống thô sơ trong các hang động th́ mấy ông mấy bà cua nhau như thế nào. Chắc là mấy bà xin bàn tay của mấy ông, v́ lịch sử cho thấy phần nhiều những xă hội xưa theo chế độ mẫu hệ. Người đàn bà cầm quyền trong gia đ́nh, con cái theo họ mẹ, cho đến bây giờ ở nhiều buôn của người thiểu số ở Việt Nam, như người Chăm, vẫn c̣n theo chế độ mẫu hệ. Đến thời Khổng Mạnh th́ đàn bà phải cúi đầu chịu phận phu xướng phụ tùy, chịu chấp nhận trai có quyền năm thê bảy thiếp nhưng gái chính chuyên th́ chỉ một chồng. Bây giờ ở xă hội Việt Nam đă thay đổi rồi, không c̣n trọng nam khinh nữ nữa. Nhưng thời kỳ tôi lớn lên th́ có khác thời nay. Đàn bà tuy là nội tướng trong gia đ́nh nhưng ngoài xă hội vẫn không được b́nh quyền, con gái không được tỏ t́nh, không được biểu lộ ư thích của ḿnh, ngay cả khi đọc tiểu thuyết mà thấy ḷng rung động v́ một nhân vật nam trong truyện cũng cảm thấy tội lỗi! Con gái thời buổi ấy không được nhúc nhích mà phải chờ con trai mở miệng trước. Anh chàng nào nhút nhát quá không dám mở miệng cùng nàng th́ có thể mất “em” như chơi như ta đă thấy đầy dẫy trong văn chương v́ chàng không mở miệng kịp thời: “... sao anh không hỏi những ngày em c̣n không?” , “Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ, người ấy cho nên vẫn hững hờ” (TTKH)…

Xă hội Mỹ th́ phóng khoáng hơn, tưởng chừng như nam nữ b́nh quyền, con gái cũng có quyền mời con trai đi date nhưng thực tế th́ không hẳn như vậy. Năm 1963 khi tôi sang Mỹ du học, tôi ở nội trú sáu tháng đầu. Roommate của tôi là một cô sinh viên Mỹ năm thứ hai (sophomore), rất xinh đẹp, đêm nào cũng đi date với một cậu khác nhau. Chiều thứ Sáu th́ cả dorm xôn xao, các cô diện quần diện áo chờ date đến rước đi chơi. Nếu cuối tuần mà không có date th́ bị chê quê. Một hôm, sau khi đi date về, một cô Mỹ tỷ tê ngồi khóc. Hỏi tại sao, th́ cô ta mếu máo kể rằng date của cô là một anh chàng thợ máy, tay chân c̣n dính dầu bẩn mà không chịu rửa sạch nên cô tủi thân. Tôi ngạc nhiên hỏi nếu không thích tại sao phải date với người ấy th́ cô trả lời rằng nếu cô từ chối một lần, có thể sau đó không ai mời nữa! Một cô khác hỏi tôi dating ở Việt Nam th́ như thế nào. Tôi nói ở Việt Nam không có chuyện dating, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Con trai cũng không có quyền lựa chọn. Mấy cô Mỹ trợn tṛn mắt la làng: “Ghê quá vậy! Làm sao chung đụng với một người lạ hoắc, chưa từng quen biết!" Tôi ôn tồn giảng giải rằng thoạt nghe th́ thấy ghê thật, nhưng ở xă hội thời ấy, con cái lớn lên đă được dạy dỗ như vậy. Hôn nhân là để nối dơi tông đường, là do cha mẹ, ông bà sắp đặt. Con gái không được đi học, không có dịp chung đụng, tiếp xúc với con trai th́ đâu có đối tượng để mơ mộng, để làm thơ! Người con gái biết rằng ḿnh chỉ có thể thương yêu người đàn ông cha mẹ chọn thôi, nên không hề tơ tưởng đến một người đàn ông nào trước khi lấy chồng. Đến ngày vu quy, phải giă từ cha mẹ để về nhà chồng, cô dâu hồi hộp, lo sợ, khóc lóc dữ lắm v́ không biết ông chồng ḿnh có phải là một bến nước b́nh an không. Cũng có trường hợp cô dâu sợ quá, đêm tân hôn chui xuống dưới gầm giường trốn! Bà nội tôi kể lại đó là trường hợp người chị chồng của bà tức là bà cô tôi. Một bà cô khác th́ lén mở cửa sau trốn mất. Gần hơn là thế hệ của chúng tôi, tuy có nhiều gia đ́nh cha mẹ hỏi ư con gái trước khi nhận trầu cau, nhưng cũng có gia đ́nh vẫn lấy uy quyền của cha mẹ ép duyên con. Tôi biết chuyện một gia đ́nh nọ, đêm động pḥng, cô dâu tức ḿnh đạp chú rể rớt xuống đất. Vậy mà rồi cô cũng sinh cho ông chồng bảy người con, hạnh phúc đề huề. Tôi nói thêm rằng v́ quan niệm môn đăng hộ đối, nồi tṛn úp vung tṛn, nên con gái nhà lành th́ thế nào cha mẹ cũng t́m được một ông chồng tử tế, dù sắc đẹp dưới trung b́nh. Có cậu có vóc dáng thật oai, ngoại h́nh thật đẹp, có địa vị cao trong xă hội mà chịu cưới một cô vợ có nhan sắc của một người đàn ông không đẹp trai là v́ vậy. Nhưng phần đông những cặp vợ chồng này vẫn có hạnh phúc. Tuy họ không kinh qua một t́nh yêu say mê, sôi nổi, đắm đuối, chỉ thương quư nhau v́ bổn phận, không đ̣i hỏi ǵ ở nhau nên gia đ́nh đầm ấm, không có vấn đề ly dị như ở xă hội Mỹ. Nghe tôi tŕnh bày, mấy người bạn Mỹ gật gù cho rằng chế độ đặt đâu ngồi đấy (arranged marriage) thế mà hay. Cứ là con nhà tử tế th́ thế nào cũng có người tử tế để kết hôn, khỏi phải vất vả t́m kiếm mất nhiều th́ giờ như ở Mỹ.

Ngày nay th́ xă hội Việt Nam đă tiến bộ lắm. Dù ở trong nước hay ở nước ngoài, con cái được tự do chọn người phối ngẫu. Xă hội tiến bộ đến mức trật tự đảo ngược, “con đặt đâu, cha mẹ ngồi đấy.” Nếu được con dâu tử tế th́ mừng. Nếu con dâu không biết điều biết chuyện th́ cha mẹ ngậm bồ ḥn làm ngọt, không dám có ư kiến ǵ v́ sợ mất con, mất cháu! Xem phim Đại Hàn, tôi thấy xă hội Đại Hàn có vẻ tân tiến hơn các nước Á Châu khác. Con gái Đại Hàn rất dạn dĩ. Hễ thích ai là các ả t́m cách tấn công liền, không chờ chàng mời đi date, chắc cũng giống như xă hội ở Âu Mỹ.

Thật sự th́ không phải tự chọn, cha mẹ chọn, hay do mai mối mà nên vợ nên chồng đâu. Vợ chồng là do duyên nghiệp, quả báo của nhiều đời nhiều kiếp. Brian Weiss, một bác sĩ tâm lư trị liệu người Mỹ, tin sâu nhân quả, luân hồi, và duyên nghiệp. Ông viết nhiều sách về đề tài này. Trong cuốn Only Love is Real, ông khẳng định rằng những cuộc gặp gỡ ở đời này không xẩy ra một cách ngẫu nhiên mà có sắp đặt trước do nhân quyên nghiệp báo của nhiều đời nhiều kiếp tạo nên. Ông cho rằng một người có nhiều đối tác gặp gỡ chứ không phải chỉ một đối tượng mà tiếng Anh gọi là soul mate, tạm dịch là người bạn đời lư tưởng. Nếu hên th́ ta sẽ gặp được soulmate số 1, và cuộc đời sẽ êm đềm như ḍng nước chảy xuôi, không phong ba bảo táp. Ngoài soulmate số 1, c̣n có soulmate số 2, 3, 4 v.v… Có trường họp soulmate số 1 không sinh ra đồng thời với ḿnh th́ đương sự có thể không thích lập gia đ́nh. Có người lập gia đ́nh với soulmate số 2, hay 3, 4 v.v…th́ đời sống lứa đôi không được như ư, và về sau có thể bức ra đi t́m soulmate số 1. Quan niệm một người có nhiều đối tác gặp gỡ, chứ không phải người phối ngẫu là một nửa quả cam, giúp ta hiểu được tại sao một người có thể có nhiều vợ, nhiều chồng, hay nhiều người yêu. Nhưng dù gặp ai, trong giai đoạn nào của cuộc đời, hai người cũng phải có chút duyên nợ với nhau. Nếu chỉ có duyên mà không có nợ, hay chỉ có nợ mà không có duyên th́ cũng không thể nên vợ nên chồng được, đúng như câu ca dao Việt Nam: “Vô oan nghiệt bất thành phu phụ

Edgar Caycee, nhà tiên tri nổi tiếng của Mỹ ở thế kỷ XX, cũng cho rằng những mối liên hệ quan trọng trong đời một người không xảy ra một cách t́nh cờ, nhất là mối liên hệ giữa Chàng & Nàng. Ông nói không có đôi nam nữ nào mới gặp nhau lần đầu ở kiếp này mà quyết định chung đôi. Vợ chồng là hai người đă quen nhau ở nhiều kiếp mà quên rồi. Đời này gặp lại để cùng nhau tiếp nối món nợ nhân quả [“Marriage ties are of a karmic nature, the partners of a marriage are old acquaintances, forgot, who have met again to work out some mutual karmic debt”, trích từ cuốn Many Mansions, The Edgar Caycee Story on Reincarnation của Dr. Gina Cerminara, p 149.] Ông Caycee nhận xét rằng phần đông nam nữ quyết định cưới nhau v́ mê vẻ đẹp bên ngoài (physical attraction) của nhau mà quên rằng điều kiện cần và đủ để gia đ́nh có hạnh phúc thật sự là hai người cần hợp nhau về mặt tinh thần và tâm linh nữa. Nếu không hội đủ 3 yếu tố – Physically, Mentally, Spiritually – th́ khó đạt được hạnh phúc lâu dài.

Trong cuốn Only Love is Real, tác giả kể lại câu chuyện duyên nợ ba sinh của một Chàng Mễ Tây Cơ và một Nàng người Mỹ ở đời này mà, bốn ngàn năm về trước, họ là một đôi vợ chồng trẻ sống ở Mông Cổ. Cuốn Many Mansions của Dr. Gina Cerminara đưa ra nhiều trường hợp nhờ soi căn mà giải thích được những mănh đời bất hạnh, những găy đổ của nhiều cặp vợ chồng. Điển h́nh là câu chuyện của hai vợ chồng người Mỹ. Một thiếu nữ lập gia đ́nh với người yêu lúc hai mươi ba tuổi. Chồng là một thương gia giàu có, dù rất yêu vợ, ông không thể làm bổn phận của người chồng. Người vợ trẻ đẹp không chịu được cảnh có cũng như không, nên đă có những mối quan hệ qua đường với nhiều người đàn ông khác. Mỗi lần như vậy, bà cảm thấy ân hận, tội lỗi v́ vẫn yêu chồng và không muốn làm người vợ phụ bạc. Bà cũng không muốn ly dị v́ không muốn gây đau khổ cho chồng. Về sau, nhờ nghiên cứu Thông Thiên học và thực tập thiền quán, dần dà người vợ cảm thấy quan hệ t́nh dục không cần thiết nữa. Cho đến năm bốn mươi mốt tuổi, bà gặp lại một người t́nh cũ, và đối với người đàn ông này, bà không thể tự chủ được. Người này cũng có vợ và vẫn yêu thương vợ. Bà không muốn dấn thân vào con đường tội lỗi nhưng vẫn không thể từ chối được người t́nh cũ nên đă t́m đến ông Edgar Caycee nhờ soi căn (life reading) xem tại sao kiếp này bà phải chịu đựng một hoàn cảnh éo le như vậy. Ông Caycee thấy rằng trong thời Thập Tự Quân (Crusades), bà này tên là Suzanne Mercelieu, sinh sống ở Pháp, là vợ ông Mercelieu cũng là người chồng của bà ở kiếp này. Thời ấy, trước khi theo đoàn quân Thập Tự, ông Mercelieu bắt vợ mang cái khóa trinh tiết (Chastity Belt) mà chỉ có ông có ch́a khóa, nghĩa là trong thời gian ông đi vắng, vợ không thể quan hệ t́nh dục với ai được. Bà sinh ḷng oán hận và thề sẽ trả thù. V́ vậy ở kiếp này, tuy muốn trung thành với chồng, bà vẫn quan hệ với nhiều người. C̣n ông th́ v́ không tin vợ, đă bắt vợ mang cái khóa trinh tiết trong nhiều năm nên ở kiếp này, tuy gặp lại người vợ của kiếp trước trong h́nh hài của một thiếu phụ xinh đẹp, nhưng không thể thỏa măn người vợ yêu của ḿnh như những người đàn ông khác. C̣n người t́nh cũ mà bà không cưỡng được cũng là oan ngiệt của nhân quả. Hai người vốn là bạn với nhau từ thuở nhỏ. Lớn lên, t́nh bạn biến thành t́nh yêu nhưng anh chàng không dám thổ lộ v́ muốn có sự nghiệp trước, mẹ anh cho biết như vậy. Khi anh sẵn sàng ngỏ lời th́ nàng cũng vừa mới nhận lời cầu hôn của người chồng hiện tại.

Ông Edgard Caycee vẫn thường khuyên những cặp vợ chồng không hạnh phúc không nên ly dị, v́ trước sau ǵ rồi cũng phải trả món nợ t́nh thôi, không trả trong kiếp này th́ sẽ gặp lại ở kiếp sau. Một bà tôi quen, tuổi đă ngoài tám mươi mà vẫn c̣n làm hai việc. Ông chồng th́ không làm ǵ, c̣n lấy tiền của bà gởi về cho bồ nhí ở Việt Nam. Tôi tức ḿnh hỏi sao bà không ly dị ông cho khỏe. Bà thở dài trả lời: “Cô ơi, oan nghiệt của tôi mà! Tôi không muốn gặp lại ông ấy ở kiếp sau, nên phải nhịn nhục, trả nợ kiếp này cho xong.” Một hôm, tôi đến chơi, gặp lúc ông vắng nhà, bà nói: “Bực quá cô ơi, ông lục tủ lấy mấy chục ngàn dollars, tiền dành dụm của tôi. Tôi nói ông mà làm quá, tôi quỵt nợ ông bây giờ.” Thấy tôi ngơ ngác không hiểu, bà cười buồn giải thích: “Th́ tôi dọa dọn nhà đi, không ở với ông nữa, không thèm trả nợ kiếp này nữa.”

Quư vị nào muốn biết chi tiết về những oan nghiệt của nhiều kiếp trong quá khứ đă ảnh hưởng đến kiếp sống hiện tại như thế nào, mời đọc cuốn Many Mansions, The Edgard Caycee Story on Reincarnation của Dr. Gina Cerminara.


Nguyên Ngọc Hoàng thị Quỳnh Hoa

 

 

art2all.net