|
HOÀI KHANH SẦU XANH VƯỜN CÔ LIÊU
Miền biển xanh cát trắng mênh mang Phan Thiết, không biết có duyên nghiệp ǵ với Hoài Khanh mà vào năm 1934, thi sĩ sinh ra nơi vùng trùng khơi lộng gió đó, khiến cho suốt một đời cứ măi mông mênh sầu như gió sóng lênh đênh. Bên bến bờ xưa bữa nọ, có những chiều hiu hắt, chàng tuổi trẻ chạy theo chụp bắt những sợi nắng vàng vọt rơi xuống vỡ tan trong bọt trào vỗ sóng mong manh mà chợt cảm ngộ lẽ vô thường của đời sống, để rồi bật lên thành tiếng thơ sầu vạn cổ. Vào năm 1959, nhà thơ Bùi Giáng đă có những nhận xét độc đáo về Hoài Khanh qua thi phẩm Dâng rừng, tập thơ đầu tay của thi sĩ:
“Chỉ yêu là một nụ cười Chỉ đau ḷng lệ của người mà thôi Ai lên mà hỏi được trời V́ sao nhân thế hay cười lại đau Qua sông là một nhịp cầu Qua tôi là một kiếp sầu vô chung
Anh chưa quá 20 tuổi, anh viết những vần thơ mà Nguyễn Du, Nguyễn Khắc Hiếu tái sinh nghe được phải lạnh ḿnh trước cái vĩ đại hồn nhiên lẫm liệt của tài hoa chưa ráo máu đầu. Cái vẻ ngây thơ thăm thẳm của lời thơ, chỉ những thiên tài xuất chúng mới có được.”* Tập thơ Dâng rừng xuất bản năm 1957 lúc Hoài Khanh mới 23 tuổi, rồi tiếp tục sau đó là các thi phẩm Thân phận (1962) Lục bát (1968) Gió bấc trẻ nhỏ đóa hồng và dế (1970) Hương sắc mong manh (2006) và những tập sắp ấn hành Phương trời lưu viễn, Quê hương giữa đỉnh cao và hố thẳm. Trước 1975, Hoài Khanh ở Sài G̣n, làm thơ, dịch Krishnamurti, Hermann Hesse trông coi nhà xuất bản Ca Dao, thường giao du với Nhất Hạnh, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ… Sau 1975 th́ quy ẩn chốn miền Biên Ḥa, nơi vườn Cô Liêu hiu quạnh màu sầu mộng. Không biết khởi sự tự bao giờ và do đâu, ngay từ thuở c̣n thanh xuân mới vào đời th́ thi nhân đă rơi xuống nguồn mạch sầu bi thiết, trôi dạt bập bềnh như một cánh lục b́nh, lưu linh lạc địa qua hàng ngàn bến sông đời rồi mà vẫn c̣n trên những nhịp sầu cô đơn rờn lạnh ngậm ngùi. Nghe những tiếng ḷng tơ tưởng chợt tan vỡ thanh âm trầm lặng dưới ḍng nước chảy trôi mau:
Nước xuôi lạnh một ḍng sầu Biết về đâu hỡi mấy màu thời gian Ta nghe ḷng vỡ cung đàn Hồn âm thanh rợn chiều hoang lá cành Gió từng trận thổi đi nhanh Rơi đôi chiếc lá và ngành trơ vơ Sông xanh trầm biếc xa mờ Một h́nh ảnh cũ ngày thơ ấu c̣n Lạnh rồi tự buổi xanh non Búp măng tơ ấy đă tṛn gió sương Con sông nào đă xa nguồn Th́ con sông đó sẽ buồn với tôi
Ơi chao! Trào tuôn một nỗi u buồn ngút ngàn phiêu linh lăng đăng, chập chùng sương khói hoang vu phủ xuống những nhịp cầu sông xa quạnh quẽ, chập chờn trăng nước vàng thu mờ lau lách xạc xào, áo năo gió mưa bay:
Bến sông này bến sông này Trăng xưa phủ xuống hàng cây gục đầu Người xưa chừ biết là đâu Này trăng gió cũ này câu giă từ Lối đi vàng nhạt mùa thu Nghe lau lách động niềm u uất buồn Mắt người mang cả quê hương Ḷng ta mang cả đoạn trường tháng năm
Trầm ca chi mà đứt ruột đau ngầm. Thâm u ám phủ phù sa trong ră rời xa vắng, dằng dặc một mối sầu vạn đại không biết tâm sự cùng ai. C̣n chi ư nghĩa nữa đâu, khi mọi sự đều đóng băng cũ mốc, khô khan nhạt nhẽo. Thôi th́ chỉ ngắm trăng nh́n gió, ngó nước chảy mây bay mà khơi vơi bày tỏ cùng nàng thơ năo nùng thùy mị rất mực gần gũi mà xa xôi:
Cũ rồi câu chuyện chia phôi Nước sông xanh đó vẫn trôi lặng lờ Suốt đời tôi chỉ làm thơ Buồn không thể nói bây giờ than van
Làm thơ suốt đời như một nghiệp mệnh mênh mang, hát khúc bi ca trong nỗi tuyệt vọng vong t́nh. H́nh ảnh ḍng sông xưa, con đ̣ cũ vẫn thường xuyên xuất hiện trên những ḍng thơ băng lăng hoàng hôn tựa như tranh thủy mặc lặng lẽ u buồn:
Chiều em qua một bến đ̣ heo hút Áo c̣n bay rờn lạnh cuối sông dài Ngày c̣n lạnh như ḷng chưa đủ ấm Ta vẫy chào nghe rợn cả tàn phai Sông th́ vẫn âm thầm trôi chảy măi Em có nghe ḷng thoáng chút âm thầm? Đời th́ rộng biết c̣n chăng gặp nữa Qua bến đ̣ là qua cả ngàn năm Con sông đó hăy muôn đời chứng giám Nỗi buồn kia ai biết tự nơi nào? Th́ em cứ đi về phương hướng định Như cuối trời thoáng rụng một v́ sao
“Nỗi buồn kia ai biết tự nơi nào?” Thi sĩ nêu lên câu hỏi như thế mà không cần phải giải đáp ǵ hết cả, v́ làm sao nói được, trước biết bao thảm họa hoành sinh đang trút xuống những cuộc tương tàn tương sát, kinh hoàng tàn bạo của nhân loại, cứ măi c̣n gây ra chém giết, chiến tranh, chiến đấu tiêu diệt lẫn nhau, những oan khiên nghiệt ngă, đọa đày cay đắng trong rợn rùng khủng bố, tàn phá và hủy diệt sự sống không ngừng:
Với ngày tháng ở sau lưng Yêu em ḷng thấy vô cùng đớn đau Xung quanh c̣n có ǵ đâu Nghe ầm tiếng súng đời sâu dưới mồ
Súng ḿn bom đạn tan tành nổ đùng khủng khiếp, kéo dài suốt mấy chục năm trời trầm thống tang thương, trên khắp mọi miền quê hương xứ sở xơ xác nghẹn ngào, thảm năo xiết bao:
Quê hương tôi ở chốn nào Phải chăng Châu Á buồn đau ngút ngàn Mẹ hiền sớm chít khăn tang Màu hương khói lạnh đồng hoang chiến trường Núi cao lạnh suốt trời sương Sông sâu rờn cơi đoạn trường nhân sinh
Giống như nhà thơ Huy Cận: “Một chiếc linh hồn nhỏ. Mang mang thiên cổ sầu” Hoài Khanh cũng cùng tâm trạng sầu mang mang đó, cho nên cứ vẫn lạc loài qua những nẻo độc hành đơn chiếc lẻ loi, bước lệch gót lữ dặm dài lao đao lảo đảo:
Phố khuya vọng bước tan tành Ta đi ḷng biết chẳng đành riêng tư Lâu rồi vẫn một phù du Ta cười giữa những ngục tù áo cơm
Tù ngục nào giam nhốt, vây khổn trong phù du ảo mộng, trong cuồng si, túy sinh mộng tử triền miên? Khiến cho Thúy Kiều phải chịu đọa đày suốt mười lăm năm trời trầm luân khổ ải? Phải chăng, đó là cái nghiệp mệnh của Thúy Kiều cũng như của muôn kiếp phù sinh bèo bọt lưu linh giữa mộng dời hư huyễn bể dâu?
Mộng đời nát ngọc ch́m châu Bến mê vẫn rợn mấy màu trầm luân Mười lăm năm bấy nhiêu lần Bấy nhiêu rồi nhỉ hỡi trần gian kia? Ngược xuôi bao kẻ đi về Tấm thân bé mọn bên lề tồn vong Chuyện đời có có không không Phù vân một áng bụi hồng xa xa
Có hay không, mộng hay thực… hỡi tồn sinh bức bách, để cho nhà thơ Hoài Khanh phải chạnh ḷng thâm cảm trong niềm trắc ẩn khôn nguôi mà thốt lên một câu hỏi sững sờ cùng tuyệt thiết tha:
Cớ sao thiên hạ người ta Vẫn chưa tṛn một Quê Nhà Bao Dung? Vẫn chưa tỉnh giấc hăi hùng Trong cơn trường mộng vô cùng thời gian?
Giữa đêm dài sinh tử mù mịt vô minh, cứ măi lềnh bềnh trên ḍng sông nghiệp chướng, vương mang thân phận lạc nẻo xa nguồn. Biết đâu là bờ bến, khi ḍng đời cứ vẫn vô t́nh trôi mông lung một cách lạnh lùng trong cô đơn cóng buốt:
Cuộc đời cứ lạnh lùng qua Cuộc t́nh người cứ dần dà xuôi trôi Một đêm ngửa mặt trông trời Hoang lương cơi lạ giọng người bỗng đau
Đau khổ xao xuyến, đau đớn quằn quại, trải qua suốt muôn chiều hoang mang xuôi ngược giữa biển trần ai băo loạn, đắm ch́m trôi nổi trong mịt mù u tối vô tri:
Tôi trong cơi đó c̣n ǵ? Cây khô đá núi đất gh́ giọt sương Ngàn năm cát bụi vô thường Sông kia băi nọ đoạn trường riêng sao? Về trong cơi diệt sắc màu Cây khô b́nh tịnh bóng nào âm dương
Hỏi cho có hỏi thế thôi, chứ thi nhân cũng thừa biết rồi, chính nền cơ khí kỹ thuật thời hiện đại, được điều động bởi tham sân si đă làm băng hoại, tan hoang hết những giá trị tinh thần, tinh thể, những mộng đời xanh biếc, dặt d́u trăng gió yêu thương. Chính cái gọi là văn minh tiến bộ, vô hồn máy móc đă tiêu diệt, giết hại hàng triệu triệu người. C̣n chi đâu, ngoài nỗi điêu tàn phai úa, xiêu đổ rơi rụng hết trơn rồi:
Vào đời một trái tim côi Bao phen rách nát giọng cười hỗn mang Ai đâu một tấm ḷng vàng Hai mươi thế kỷ điêu tàn rồi chăng? Người ta đang thoát căn phần Văn minh cơ khí giết dần thương yêu Tương lai vào một buổi chiều Đời người rồi cũng xế chiều chao ôi!
Sự nhạy cảm của thi sĩ báo hiệu, tiên đoán một ngày mai tiêu điều như thế. Buổi hoàng hôn nhân loại cũng sắp phủ trùm xuống mặt đất cằn khô này rồi. Làm sao mà tránh khỏi năo nề, tê tái? Làm sao mà không đau nhói một nỗi hoài vọng dư vang ngày tháng cũ dưới gót chân lữ thứ phong trần và lắng nghe trong ưu phiền biển lệ máu sông mộng mị từng cơn gió rời ră phai nḥa:
Đă ṃn một cánh chim bay Hồn thanh niên bỗng đêm ngày ngẩn ngơ Và tôi hột cát xa mờ Một đêm nào bỗng t́nh cờ sương tan Đi sông bến lạnh lên ngàn Khóc thời xa cũ đă tàn thanh âm Ngùi nghe trái đất th́ thầm Nhỏ ḍng máu lệ kiếp trầm luân sâu
Sầu khúc rung ngân rờn rợn màu máu lệ, xót xa cho kiếp người cứ măi luân hồi trong ṿng trầm kha khổ đế. Mối sầu khốc liệt miên trường, ứa lệ cảm thương của Hoài Khanh gợi nhớ đến nhà thơ Trần Tử Ngang thuở nào thấp thoáng hiện về heo hút cuối nẻo mù xa:
Ai người trước đă qua Ai người sau chưa tới Nghĩ trời đất vô cùng Một ḿnh tưôn giọt lệ
Giọt lệ thi nhân nhỏ xuống nấm mồ nhân thế, có ư nghĩa ǵ trong cuộc phù sinh, khi mà giữa trời đất thiên nhiên, mây vẫn trôi nước vẫn chảy giữa hai bờ cách biệt nhớ thương? Ơi thương nhớ mênh mông trong sóng vỗ xa mù, khiến cho nước mắt lặng buồn rưng rưng những giọt sầu:
Quay về soi bóng ḍng sâu Nước kia cứ chảy về đâu biết ǵ? Bỗng nhiên lệ ướt vào mi Sông đêm nào đó vẫn đi buồn buồn Nước trôi nước có về nguồn Và đôi bờ bến có thường nhớ nhau? Chiều nay chẳng hiểu v́ đâu Hai ḍng nước mắt ch́m sâu mặn nồng
Bồng bềnh một h́nh một bóng rong rêu lạc nẻo về. V́ sao như thế? V́ sao cứ măi cô đơn rờn lạnh trong nỗi buồn man dại tái tê, mặc dù thi nhân vẫn chan chứa vô lường thương yêu người em huyền mộng? Yêu trong nỗi sầu riêng biệt miên man:
Tôi hoài trên bước lang thang Yêu em vô lượng mà man dại buồn Tóc huyền đó lạnh như sương Mắt huyền đó mộng b́nh thường không em? Mỗi đêm gió nhớ trăng t́m Băi sông triều dậy đi niềm chia phôi Ḷng anh chiếc bóng bên trời Ôi con sông đó dài trôi lặng lờ T́nh anh cũng chỉ bơ vơ Một ḍng sông nhỏ mịt mờ bóng sương
Sương khói tỏa mù vây phủ u buồn, sầu thảm đạm khôn nguôi. Sầu ngậm ngùi rưng rức, rưng rưng nhức nhối nỗi quạnh vắng đ́u hiu giữa cảnh xế chiều vàng vọt của Đông phương loang rờn trên mặt đất trần trụi đuối mộng trầm mê. Về đâu đây khi tiếng hát lời ca đă tắt lịm trong ḷng và cũng hết rồi những vấn vương thương nhớ ngỡ ngàng. Buổi xế tà của nhân loại quái ác đang bũa xuống âm u tím ngắt, nắng vàng tàn tạ quá đỗi lạnh se, le lói rạc rời, hỡi em, hỡi vạn hồn chiều phiêu hốt giữa hoang vắng tàn xiêu:
Nhưng thôi buồn đă ra nhiều Trong ta là vạn hồn chiều rưng rưng Trong ta là núi là rừng Là trăm tiếng hát đă dừng trên môi Tiễn đưa th́ tiễn đưa rồi Nhớ thương th́ nhớ thương rồi người ơi!
Thương thương nhớ nhớ miên man những hồng nhan thục nữ, những thuyền quyên đến rồi đi trong lặng lẽ không nói một lời, những người em gái một thời ghé qua vườn hồn cô liêu hiu quạnh giữa khơi vơi:
Người em gái trở về đây một bận Con đường câm bỗng sáng ánh diệu kỳ Tôi lẫn trốn v́ biết ḿnh không thể Mây của trời rồi gió sẽ bay đi Em th́ vẫn nụ cười xanh mắt biếc Màu cô đơn trên suối tóc la đà C̣n ǵ nữa với mây trời đang trắng Đă vô t́nh trôi măi bến sông xa Thôi nước mắt đă ghi đời trên đá Và cô đơn đă ghi dấu trên tay Chân ta bước trên lối về hoang vắng C̣n chăng em nghĩa sống ngực căng đầy Quá khứ đó ḍng sông em sẽ ngủ Giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ Ta sẽ gặp trong ư t́nh vũ băo Con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ Rồi em lại ra đi như đă đến Ḍng sông kia cứ vẫn chảy xa mù Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ văng Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu
Em đến rồi đi biền biệt miên trường, khiến cho thi sĩ tương tư mối t́nh thiên cổ ngh́n thu nào mà da diết ngậm ngùi xiết kể, không thể nguôi ngoai? Bàn tay thi nhân nhỏ quá làm sao bảo vệ canh gác, nắm giữ được mùa hương sắc thanh xuân? Đành bất lực đứng nh́n hương sắc mong manh cứ dần dần phôi pha ră rụng xuống nghẹn ngào, đổ găy tiêu điều những tàn tạ phai úa nát nhầu:
Ai ngh́n xưa ai ngh́n sau Tháng năm vàng xuống bờ lau tội t́nh Thương làm sao nổi thân ḿnh Mà thương cho cả thế t́nh cũng đau Bàn tay nhỏ quá đi rồi Trái tim cũng lạnh cả trời mê hoang Đem theo trăng nhớ rưng ngàn Là đem theo cả điệu đàn quạnh hiu Lang thang trong vạn hồn chiều Nghe mùa găy đổ dưới nhiều bến sông
Lời thơ nghe quằn quại khắc khoải, nhức nhối một nỗi ǵ thấm thía chia phôi, nỗi sầu chết lặng bàng hoàng như thế, tưởng chừng như nặng trĩu nhiêu khê, không cách ǵ thoát ra được, nhưng mà cũng may mắn thay, vẫn c̣n người em thi ca và bằng hữu đó đây là có thể làm cho thi nhân khuây khỏa ít nhiều, trên những dặm dài nghi ngút khói bụi th́ thào cô lữ long đong:
Bóng mây bọt nước qua cầu Nửa đời thôi đă nát nhầu suy tư Bây chừ thành phố mùa thu Lá khô những lối hiền từ than van Nh́n mây với nước xuôi tràn Bước đi nghe vọng từng hàng tịch liêu Thôi c̣n an ủi t́nh yêu Bạn bè dăm đứa hắt hiu cuối trời
Và hy hữu làm sao, tân kỳ hơn nữa, nhất là vẫn c̣n thơ, một hồn thơ, một trời thơ bát ngát thiên thanh vĩnh thúy, bao trùm lên trên thiên địa vạn cổ sầu. Hồn thơ huyền diệu đó đă đi về cứu độ, mở ra một phương trời cao rộng thênh thang cho thi sĩ. Nói đến thơ là nhớ đến Phạm Công Thiện, một người bạn thâm t́nh thân thiết với Hoài Khanh, đă có lần phát biểu về thơ: “Thơ không nói về bất cứ cái ǵ cả, như vậy mới là tất cả. Thơ chỉ là thơ và thơ tự nói về thơ từ trong thơ đến trong thơ: Cả cao và thấp, cả trong và ngoài, ở trên và dưới mặt đất, tất cả chỉ là thơ.”** Thơ và thơ mộng như mùa xuân 1962, Hoài Khanh bỏ Biên Ḥa lên Đà Lạt ăn tết với Phạm Công Thiện. Thời gian đó, Phạm Công Thiện đang dạy học tiếng Anh, sống nghệ sĩ phiêu bồng trên phố núi mù sương ấy. Mấy ngày sau chia tay, thi sĩ làm bài thơ Xin chào Đà Lạt, mang mang sương khói bồng bềnh:
Em ở đó với bầu trời mây núi Mùa đông sương rờn trên má hoa đào Linh hồn ta mấy mươi mùa của suối Lạnh vô cùng không biết tự phương nao Chân ta bước trên con đường trở lại Một lần xưa vi vút gió đầu cành Sâu dưới đó lối ṃn khe suối vắng Bóng của mùa khẽ động tiếng lanh canh Ôi đồi thông những chiều nghiêng nhớ nắng Ḷng ta trôi chiều cũ dưới chân đèo Gió heo hút dường nghe niềm u hận Em đi rồi ta vẫn đứng nh́n theo Màu áo đó phất phơ màu vĩnh biệt Bay về đâu xin c̣n lại linh hồn Để ta giữ những chiều sương ám phủ Của một đời luân lạc kiếp tha hương Rồi thôi hết đất sẽ là vĩnh viễn Bông hoa kia nở trên xứ điêu tàn Tay yếu đuối ta sẽ c̣n nắm lại Những lời ǵ xưa đă hết âm vang
Điêu tàn sụp đổ chôn vùi hết mọi hoa mộng một thời qua bao cuộc dâu bể đoạn trường, mịt mù hỗn độn, rời ră tan hoang… Rồi bẵng đi một thời gian dài mười mấy năm sau, thi sĩ đi về thăm lại phố núi cao nguyên với bao niềm kư ức trong nỗi u hoài:
Đà Lạt hỡi những lần ta trở lại Thông vẫn xanh in bóng núi sương mù Mây vẫn trắng dưới mặt hồ thao thiết Lửa trong hồn có sáng cơi thâm u? Có phải đó là mộng đời bất tuyệt Nói cho ta ư nghĩa cuộc sinh tồn V́ những đóa hoa nào thời trẻ dại Hơn một lần phai nhạt sắc và hương… Có phải đó là mộng đời phiêu hốt Nói cùng ta qua đôi mắt mơ buồn Khi em hiểu sương tan trên đầu núi Là chuyện đời xiêu đổ dưới màn sương Hoa vẫn nở bên nỗi đời xuôi ngược Ta vẫn đi trở lại chốn qua rồi Nhưng t́m măi không thấy hồn muôn cũ Không thấy ǵ chỉ thấy có mây trôi
“Không thấy ǵ chỉ thấy có mây trôi” Ơi chao! C̣n chi đâu mà thấy nữa, ngoài những cơn gió hư vô thổi qua sa mạc khô khốc, rỗng tuếnh trong ḷng người thời hiện đại. Giọng thơ khắc khoải, thổn thức, u uẩn nhưng tiềm ần thần hồn một ngọn lửa thiêng tịch mịch. Chính nhờ vào thần lực của thi ca mà Hoài Khanh vụt đứng dậy một cách vững vàng chứ không té ngă xuống vũng bùn lầy u tối u sầu:
Một lần thương một lần đau Vần thơ tuyệt diễm mắt nào không cay Nước ơi sông vẫn c̣n đây Hồn ơi thơ vẫn lên đầy không trung
Cũng nhờ hồn thơ mênh mông, lồng lộng đó mà người thi sĩ cô đơn khốc liệt đă vượt qua được biết bao gian nan, thử thách năo nề, để bước đi lên rừng xuống biển đến tận chỗ sơn cùng lộ tuyệt th́ đùng một cái, chợt hoát nhiên trực ngộ ra một điều quá giản dị đơn sơ mà hoằng đại thâm trầm:
Tâm thường trụ cơi thái hư Trái tim máu chuyển dường như tội t́nh Ngàn năm ôi chuyện tử sinh Thoảng như một chú cá ḱnh vẫy đuôi Sáng trưng rực rỡ mặt trời Ṿng quay chung cuộc là rồi tối tăm Ngàn năm ôi chuyện ngàn năm Chỉ duy có một cái tâm mới là
Thế là trên cuộc lữ lang thang vạn lư sầu, bước đi của thi nhân đă chuyển sang một cung bậc trầm hùng, rung ngân bất tận. Ngân rung giữa trùng trùng duyên khởi với trời mây, bụi đất rồi cuối cùng nhẹ nhàng về lặng im thư thả:
Niềm im lặng của thiên nga Là niềm im lặng của ta lạc loài Niềm im lặng của mây trời Là niềm đốn ngộ của loài thi nhân
Thiền sư th́ ngộ đạo Tâm bất khả tư ngh́, c̣n thi sĩ th́ ngộ đạo Thơ cũng ly kỳ gay cấn, không thể nghĩ bàn. Kể từ vô lượng kiếp đến nay đă từng trải qua ba ch́m bảy nổi biết bao nhiêu chuyện nặng nề tham lam, sân hận, si mê, đắm đuối hồng nhan trĩu đầy nghiệp chướng đến quên cả đường về. Rồi một hôm bất thần vẳng nghe lời Đức Phật giảng Kim Cang trong ánh b́nh minh tịch lặng:
Tham sân như cát sông Hằng Đắm mê bóng sắc quên thân phận ḿnh Một hôm sực nhớ câu kinh “Phải không chỗ trụ mà sanh tâm ḿnh”
Ư thơ lấy từ câu kinh Kim Cang “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm.” Chỉ nên phát tâm trên tinh thần vô sở trụ. Không nên dựa vào âm thanh, sắc tướng, hương vị mà phát tâm, chỉ nên phát tâm vô trụ. Vô sở trụ là không nương tựa vào bất cứ cái ǵ, c̣n phát tâm là nguyện vọng, mong ước đạt tới sự giác ngộ cao cả nhất. Đừng để tâm ḿnh dính mắc, ràng buộc vào bất cứ việc chi. Chỉ một câu đó thôi mà chú tiều Huệ Năng trở thành Lục Tổ Huệ Năng và Hoài Khanh cũng thầm nghe ra những ǵ vi diệu trong tận đáy ḷng sâu thẳm rạt rào:
Ô hay cũng vẫn vườn xưa Mà sao khác lạ như vừa tái sinh Kiếp xưa nay có nguyên h́nh Mà câu kinh cũ th́nh ĺnh vọng âm “Ưng vô sở trụ… kỳ tâm” Mới hay vô trụ ngàn năm vẫn là
Vô sở trụ, vô sở cầu, vô sở đắc là những thanh âm sấm sét dữ dội từ Kim Cang vang rền như một cung bậc thượng thừa, có thần lực bảo hộ cho thi nhân tăng thêm năng lực vô úy, uy hùng đối mặt với mọi thứ ma vương quỷ sứ, đứng sừng sững vững vàng vững chăi, không hề nao núng, sợ hăi hay dao động chi cả:
Những điều quỷ nói với ma Là trong tính thể nghe ra chết ch́m Những điều bướm nói với chim Là trong tính thể đậm niềm yêu thương Những điều gió nói với sương Là trong tính thể cội nguồn mênh mông Những điều biển nói với sông Là tâm ơi hăy bao dung độ tŕ Dù đời có lạc đường đi Tâm ta mà vững th́ chi sá nào?
Kinh Hoa Nghiêm tuyên bố: “Tất cả do tâm tạo” cũng như lời dặn ḍ của cha mẹ nhắn nhủ lại với con cái thân yêu, trước khi về trong cơi gió mây:
Bây giờ cha mẹ về đâu Dường như trong gió vẳng câu th́ thầm: Ngàn năm hay vạn triệu năm Người ta dẫu mất nhưng tâm vẫn c̣n
Chao ơi! Chỉ cần thông suốt thấu hiểu một chữ tâm này thôi là thấu đạt liễu ngộ đạo Thiền. Thiền sư Huệ Năng nói: “Không phải gió động hay phướn động mà là tâm ông động.” Như vậy chứng tỏ, mọi sự đều do từ tâm ḿnh thấy, tâm ḿnh nghe, tâm ḿnh tạo ra cả đấy thôi. Trời xanh mây trắng lồng lộng phong quang rạng rỡ ánh đạo nhiệm mầu bừng chiếu khắp nhân gian trổ ngát hương diệu tâm thâm thúy rực ngời:
Người về với ánh nhiệm mầu Mấy ngàn năm đă qua cầu tử sinh Đạo vàng ôi sắc hiển linh Muôn đời vẫn vọng câu kinh độ tŕ Muôn đời ánh đạo Từ bi Sẽ xua quỷ dữ sân si bạo tàn Sẽ đem trả lại nhân gian Cuộc sinh tồn ngát hoa vàng từ tâm
Hoa vàng ngan ngát phất phơ bờ cỏ dại, nhà thơ thoải mái thở phào nhẹ nhơm mỉm cười giữa vườn Cô Liêu của ḿnh và thưởng thức những vệt nắng lấp lánh xanh vàng bên hiên chiều long lanh óng ả:
Thưa rằng trong cơi người ta Tiến lên cũng có lúc sa xuống bùn Xin đừng vọng tưởng xa phương Trong ta hằng hữu cội nguồn Chân như
Chân như, Chân tâm, Chân lư là lẽ thật muôn đời của vũ trụ nhân sinh, là thực tại hiện tiền, là sự tự do tự tại, luôn luôn có mặt hằng hữu trong ta. Chỉ cần ứng dụng được là mặc sức hư lộng phiêu bồng theo thể thái vô ngại thảnh thơi:
Tự do là nắng của trời Là mây của gió là lời của yêu Tự do là sớm của chiều Là xương của máu là triều của sông Tự do là cá hóa long Là tâm vô úy giữa ḷng phù sinh Tự do là mộng của thơ Là t́nh yêu buổi ban sơ đẹp hoài Tự do tuyệt lắm người ơi Mà loài độc ác muôn đời biết đâu Tự do là sắc muôn màu Trên đôi cánh hạc khởi đầu thiên di
Bài ca tự do vút bay trên cánh hạc vàng, tung lượn lướt qua ngàn sông biển núi một cách thanh thản an nhiên với một nụ cười tươi tắn trầm lặng:
Niềm vui lớn cũng thường hằng Mà niềm vui nhỏ cũng ngần ấy thôi Nếu em nhan sắc tuyệt vời Th́ ta cũng có một đời riêng tây
Mỗi người trong chúng ta, ai ai cũng có riêng tây một đời như vậy. Thế th́ mỗi người cứ mănh liệt hết ḿnh sống trọn vẹn với cái nghiệp của ḿnh, trong vũ trụ riêng ḿnh đi. Rồi từ đó tự chuyển hóa, ḥa chan vào cái vũ trụ càn khôn chung thiên hạ. Lúc đó sẽ cùng thi nhân tấu khúc cung cầm tâm cảm ḥa âm:
Sá ǵ câu chuyện ngàn năm Nếu trong khoảnh khắc ta hằng buông lơi Sá ǵ mấy nẻo mù khơi Chẳng qua là một tṛ chơi khôn lường Xin em bước lại trên đường Bàn chân sẽ hiểu ngọn nguồn luân lưu
Luân lưu trôi chảy giữa trời thơ đất mộng, chúng ta hăy lắng nghe Tuệ Sỹ, một người bạn vong niên với thi sĩ, nói vài lời về thơ Hoài Khanh:
“Tóc em nửa đóa sao cài Đă long lanh nỗi lạc loài sương vây… Và tôi hột cát xa mờ Một đêm nào bỗng t́nh cờ sương tan
Hai câu thơ đẹp kinh hồn. Làm sao ta có thể tĩnh lặng, âm thầm lắng đọng để nh́n thấy giọt sương lấp lánh trên tóc ai? Giọt sương soi bóng ngôi sao nào đó lẻ loi heo hút giữa một trời sương lạnh buốt kinh người. Đấy thôi, tàn cuộc nhân sinh. Một trời sương băng lăng. Một v́ sao cô độc, lấp lánh và long lanh như khóe mắt vương nỗi sầu thiên cổ, nỗi sầu trường mộng nhân sinh. Rồi anh bước đi và tôi cũng bước đi, từ giă nơi này, vô định như hột cát xa mờ, để mà:
Ngùi nghe trái đất th́ thầm Nhỏ ḍng máu lệ kiếp trầm luân sâu.”***
Tâm Nhiên
__________________
* Bùi Giáng. Giảng luận về Chu Mạnh Trinh. Tân Việt xuất bản. Sài G̣n 1959 ** Phạm Công Thiện. Một đêm siêu h́nh với Hàn Mặc Tử. Hoa Kỳ 2009 *** Tuệ Sỹ. Lời tựa tập thơ Lục bát tái bản năm 2009 của Hoài Khanh
Thơ Hoài Khanh trích trong các thi phẩm: Thân phận. Nhà xuất bản Ca Dao. Sài G̣n 1962 Lục bát. Nhà xuất bản Phương Đông. Tái bản lần thứ 3, Sài G̣n 2009 Hương sắc mong manh. Thư Ấn Quán xuất bản. Hoa Kỳ 2006
|