Ông thầy "gàn" và cách dạy “lập dị”

 




Cách dạy học của ông Lê Đ́nh Bích - giảng viên trường ĐH Cần Thơ chẳng giống ai, thậm chí bị coi là gàn dở. Nếu có bài dạy về nhạc cụ dân tộc, thầy mang đàn đến và biểu diễn ngay tại giảng đường. Thầy c̣n bỏ tiền túi để duy tŕ cách giảng dạy này...



Học tṛ không được là bản sao của thầy

- Nhiều người giới thiệu thầy như một món đặc sản miệt vườn?

- Tôi cũng chỉ b́nh thường thôi. 2 vợ chồng chia tay do... c̣n t́nh yêu nhưng không chung lư tưởng. Những việc khác người mà anh nghe nói về tôi là bởi tôi cho như thế là đúng. Có thể họ cho rằng nhiều việc tôi làm là lập dị. Nhưng thế nào là lập dị?

- Nếu gọi cách dạy của thầy là món ăn ngon, là đặc sản?

- Đó chỉ là một cách gọi vui. Tôi phản đối cách dạy học biến học tṛ thành bản sao của thầy. Thật kinh khủng v́ có những người bắt tṛ viết y như cái thầy dạy để chấm điểm.

- Nhưng có người cho rằng thầy gàn dở?

- Có sao đâu. Cũng có những người trong giới văn nghệ sĩ bị xă hội cho rằng gàn dở. Thực tế là họ chỉ sống thật, sẵn sàng vượt qua các định kiến xă hội. Tôi thích là người gàn dở như vậy.



Bỏ tiền mua sự gàn dở

- Thầy có thể nói rơ hơn về cách dạy của ḿnh?

- Tôi dạy môn Đại cương văn hóa Việt Nam. Cách dạy của tôi là phải làm sao để sinh viên thấy được sự sống động của văn hóa. Tôi đánh thức khả năng của chính họ.
   Nếu dạy một bài về nhạc cụ dân tộc th́ khi lên giảng đường, tôi sẽ mang nhạc cụ đó. Và tôi biểu diễn cho sinh viên xem.

- Nếu vậy, buổi dạy học đă biến thành buổi biểu diễn nhạc cụ. Điều đó có vi phạm "luật" của ngành?

- Anh muốn xem một buổi biểu diễn hay ngồi nghe một tiết giảng khô khan? Vấn đề là hiệu quả của cách giảng dạy.

- Kinh phí cho việc giảng dạy này thế nào?

- Không hề đắt. Tôi tự bỏ tiền túi để duy tŕ cách giảng dạy này. Tôi hợp tác với trường SIT của Hoa Kỳ. Mỗi buổi dạy đều được trả thù lao xứng đáng nên tôi có tiền đầu tư vào nhạc cụ, thuê êkíp đàn ca tài tử cho buổi dạy.

- Nghĩa là thầy tự bỏ tiền túi ra phục vụ cho cách giảng dạy của ḿnh, và chấp nhận bị gọi là gàn dở?

- Không sao. Người ta cho đó là bỏ tiền mua sự gàn dở nhưng tôi cho đó là chuẩn mực. Đó chỉ là cách nói.

- Hiệu quả của cách giảng dạy này như thế nào?

- Đối với sinh viên quốc tế, mỗi lớp chỉ khoảng vài người nên hiệu quả rất cao. Ngược lại đối với sinh viên Việt Nam th́ hiệu quả chưa cao do lớp học quá đông, thời gian giảng dạy ít. Hơn nữa, họ không có thói quen phản biện.



Nếu tôi là Bộ trưởng…

- Trong nghiên cứu văn hóa, thầy cũng có những quan điểm riêng?

- Việt Nam được chia ra làm ba vùng văn hóa Bắc-Trung-Nam. Tôi chỉ chia ra làm hai: Bắc và Nam Bộ. Bắc Bộ được tính từ Huế trở ra. Tôi đă nghiên cứu và nhận thấy cách ghép âm giữa hai vùng rất khác nhau. Người Nam Bộ bị ảnh hưởng của đa sắc văn hóa rất dễ tiếp thu các nền văn hóa khác, rất mở. Nếu người Bắc Bộ không cho phép mặc áo hai dây, quần, váy mini vào chùa th́ người Nam Bộ chơi liền. Không sao cả.

- Vậy điều đó là tốt hay xấu?

- Tốt xấu đều có cả. Dễ tiếp nhận cũng dễ đánh mất bản sắc.

- Thầy đă t́m được người nào để truyền nghề chưa?

- Nói thực là chưa.

- Nếu được làm hiệu trưởng, thầy sẽ làm ǵ để thay đổi?

- Tôi sẽ chọn 10 người có khả năng, yêu nghề để kế thừa rồi nhân ra thành 100, cứ thế tăng dần. Việc thay đổi ở đây chỉ là vấn đề quan niệm, không phải là tiền bạc. V́ vậy tôi cho rằng không khó để thay đổi nếu lănh đạo bộ có "thánh chỉ".

- Nghĩa là nếu được làm... Bộ trưởng, thầy sẽ thay đổi được quan niệm về cách giảng dạy?

- (Cười). Tôi nghĩ vậy. Nếu là Bộ trưởng, tôi sẽ bắt đầu thay đổi từ cấp mầm non, từ cách đào tạo giáo viên. Tổng nguồn kinh phí đầu tư cho ngành vẫn không thay đổi. Vấn đề là định hướng đầu tư và phát triển.

- Xin cảm ơn thầy.


Nguồn:

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=127645


 

art2all.net