Tâm Phương Đăng

 

ANH HÙNG DỄ CÓ MẤY TAY

 

Phần II  : ĐƯỜNG VÀO GIAN KHỔ

   

Con tàu Dương vận hạm mệt mỏi sau hơn hai mươi bốn giờ từ Sài g̣n đi Nha Trang , mang theo đám tân khóa sinh ra nhập học.

Khi nhiệm sở ủi băi hoàn tất, nhân viên Chiến hạm tập họp sau lái để nhận công tác , SVSQ tập họp ngay cữa đổ bộ để sẵn sàng lên bờ .Nh́n lên băi cát trên bờ thấy có khoảng mười mấy SVSQ khoá đàn anh mặc quân-phục kaki vàng, nón casket vàng, giày đen bóng loáng , trên hai cầu vai gắn lon Chuẩn-úy và Alpha vàng rực trông rất oai phong đang đứng chờ.

Bọn Thọ th́, vai vác tay xách hành trang, tuần tự đi lên bờ sắp hàng trước mặt các SVSQ đàn anh chỉ định . Một SVSQ đàn anh tiến lên phía trước , dơng-dạc hô “ Nghiêm “ rồi nói :

-   Tôi, đại-diện khoá đàn anh, hân hoan chào đón các anh đă vượt qua kỳ thi tuyển khó khăn để gia-nhập đại gia-đinh Hải-quân . Kể từ giờ phút này cho đến khi chấm dứt hai tháng huấn-nhục, các anh được đặt dưới quyền chỉ-huy và điều động bởi chúng tôi, khoá đàn anh. Tôi nhấn mạnh :

Kỷ-luật nghiêm khắc, tuyệt đối thi-hành truớc, báo cáo sau. Đây là giai đoạn thử thách xem các anh có vượt qua đuợc để trở thành SVSQ Hải-quân hay không ? Quân-phục trong thời gian huấn-nhục là quân-phục tác-chiến Bộ-binh.

Bắt đầu là thủ tục nhập Quân-truờng, các anh khuân vác hành trang lên vai. Khi vừa vào khỏi cổng trường là bắt đầu chạy một ṿng quân-trường, khoảng chừng 2 km, không được đi bộ.

Rồi anh ta thổi một tiếng c̣i dài và dơng dạc  nói :

- Bắt đầu. 

Theo thứ tự đi hàng hai, lên khỏi bờ cát, băng qua đuờng nhựa vào cổng Quân-trường.

Khi đang ở ngoài Cổng được đi thong thả, vừa vào trong Cổng là bắt đầu chạy theo tiếng c̣i hiệu lệnh. Nguyên cả khoá đàn anh đứng rải dọc theo lộ tŕnh, nguời nào cũng la hét nạt nộ :

-  Chạy nhanh lên …Chạy nhanh lên …nhanh lên ….Sao các anh chạy chậm quá vậy ? …Các anh ở ngoài sống tà tà quen rồi phải không ? Vào đây nếu c̣n tà , sẽ bị rách da nát thịt và loại khỏi Hải-quân. Biết chưa. Chạy nhanh lên …….

Tiếng la hét, nạt nộ của đàn anh vang rộn cả Quân-trường .

Ban đầu chạy truớc Thọ có cả đám thật đông, khi chạy đuợc gần một cây số th́ Thọ lên hàng đầu, nh́n ra sau thấy nằm la liệt hai bên đuờng, có đứa bỏ lại hành trang đi bộ tay không, mặt mày xanh mét, thở hổn hển, mặc kệ đàn anh la hét nạt nộ.

Những tiếng c̣i thúc dục chạy của đàn anh vẫn tiếp tục thổi nghe điếc tai.

Khi Thọ và khoảng chừng năm bảy đứa đă đến địa điểm ấn định truớc sân cờ, vừa bỏ hành trang xuống đất đứng thở và lau mồ hôi, Sinh viên Tiểu-đoàn-truởng đàn anh thổi c̣i ra lệnh tập họp tất cả và dơng dạc la mắng :

-  Các anh đă thấy chưa ? Quân đội cần có Thể-lực và Trí-lực. Một chút thử thách ban đầu mà hầu hết các anh không vượt qua đuợc . Vậy bắt đầu giờ phút này, Tôi tuyên bố tuần lễ Địa-ngục áp-dụng cho các anh. Sau đây Tôi giới thiệu các Đao-phủ-thủ sẽ săn sóc các anh kỷ càng hơn kể từ hôm nay ...

Im lặng một lúc, anh xây sang nói nhỏ chuyện ǵ với các ĐPT.

Danh từ Đao-phủ-thủ là vay muợn của Trung-Hoa.

Ngày xưa khi Vua ra lệnh xử trảm người nào, là giải giao nguời đó qua cho toán Đao-phủ-thủ thi hành việc chặt đầu.

Ở đây Toán ĐPT có phận sự sáng tác, phân chia Chương tŕnh hành hạ ( Huấn-nhục ) đàn em hằng ngày.

Mười mấy ĐPT đi ra đứng truớc mặt khoá đàn em , vây quanh là cả khoá đàn Anh nguời nào trông cũng  đằng đằng sát khí  lạnh lùng. Các Đao-Phủ-Thủ đứng nh́n đàn em như muốn ăn tươi nuốt sống, trông rất hung dữ.

Rồi anh đệ nhất ĐPT quây lại ra lệnh :

-  Tất cả hăy qú xuống, hai tay bỏ lên đầu.

 Từ nay, bất cứ lúc nào khi nghe tiếng-c̣i-ma-quái là tức khắc chạy nhanh ra tập họp. Anh nào chậm trễ sẽ bị trừng phạt.

Rồi anh thổi tiếng c̣i dài để mọi nguời nhận biết …… và nói tiếp :

-  Trước khi chia các anh ra từng nhóm để đàn anh “quay đều”, Tôi cho các anh biết một điều là Hải-quân quan niệm Đất-đai, Bờ-cơi là Cha . Đại-dương, Biển-cả là Mẹ. Vậy bây giờ các anh đuợc uống Sữa Mẹ do đàn anh cung cấp.

Vừa nói dứt lời th́ mỗi SV đàn anh bưng một nón sắt đầy nuớc biển đến cho từng đứa đàn em uống. 

Nước biển mặn chát nên có nhiều đứa uống vào vài phút là ói mữa đầy sân.

Rồi đến phiên Đệ-nhị ĐPT đứng lên nói :

- Tất cả hăy nói lớn theo tôi :

               Ôi Biển cả, giờ đây ta mới biết,

               Mộng Hải-hồ giết chết cuộc đời ta.  

Rồi bắt cả khoá đàn em phải khóc thành tiếng hu …hu …hu …vang dội cả Quân-trường …

Sau đó, đàn em được chia thành từng nhóm, mỗi nhóm vài ba đứa  do một SV đàn anh đem đi quay riêng ( Huấn nhục riêng ).

Nhóm th́ hít đất, nhóm th́ chống tay cạnh sườn đi chân vịt, nhóm th́ dùng tấm ván khiêng đàn anh đi dạo mát, nhóm th́ nhảy xổm nhảy sẻ …..ôi thôi, đủ thứ tṛ ….Đúng là Địa-ngục Trần-Gian ………

Bỗng anh SV đệ thất ĐPT, có thân h́nh to cao nhưng bước đi hơi cà dẹo mặt mày sần sùi, tiến lại gần Thọ hỏi :

-  Năy giờ anh thi hành h́nh phạt hay không mà mặt mày tỉnh táo vậy ?

-  Dạ có

-  Không được trả lời như vậy. Mỗi khi cấp trên hỏi, Anh phải đứng nghiêm, cất tay chào và nói lớn :  -Thưa niên trưởng, có.

Thọ làm theo những ǵ anh ta nói, xong anh ra lệnh :

-  Qú xuống, để hai tay lên đầu.

Xong anh lớn tiếng hỏi Thọ :

-  Trước khi vào Hải-quân anh đă làm nghề ǵ ?

-  Thưa niên truởng, vừa lên Đại học là tôi nhận được lệnh động viên nên thi vào Hải-quân.

-  Như vậy là anh kẹt tuổi Động viên nên vào Hải-quân chứ ǵ ? Vậy th́ anh bị phạt hai mươi cái hít đất, v́ anh không yêu thích Biển cả mà dám vào Hải-quân.

Thọ thi hành xong, đứng nghiêm chỉnh chờ những h́nh phạt vô lư khác. Anh lạnh lùng ra lệnh qú xuống và hai tay để lên đầu trở lại.

Bây giờ trời đă tối hẳn, những đứa bị quay gần th́ thấy, những đứa bị phạt xa th́ chỉ nghe tiếng la hét nạt nộ của đàn anh.

Thọ nghĩ không biết tṛ chơi này đến mấy giờ mới chấm dứt ?

Bụng bắt đầu đói, thân xác đẫm mồ hôi và cát bụi, quá mệt mỏi, ră rời . 

Anh ta tếp tục hỏi :

-  Thời gian đi học, anh có năng khiếu ǵ đặc biệt ? Nhất là lảnh vực Văn-nghệ, Thể-thao ? 

Thọ nghĩ bây giờ trả lời ǵ nó cũng phạt, thôi th́ hù nó chơi, bèn đứng nghiêm, cất tay chào và nói lớn :

-  Thưa niên trưởng, tôi không biết văn nghệ  thể thao. Thời gian đi học tôi thường hay đánh lộn với các nhóm băng đảng Sài-g̣n.

Đột nhiên Anh ta cúi xuống để nh́n rơ mặt Thọ và hạ giọng nói :

-  Chà...ngon quá ta...nhưng tôi khuyên anh không nên nói với ai điều này nghe chưa, họ sẽ quay anh đến chết. Nhưng anh nói tôi nghe, gần đây nhất anh đă đánh bọn du đảng nào ?

- Thưa niên trưởng, bọn du đăng Dũng Đakao.

Vừa nói đến đó th́ tiếng C̣i Quân-truờng hú vang. Báo hiệu mười giờ đêm, giờ của tất cả khoá-sinh đi ngủ, đồng lúc với tiếng c̣i  ma-quái tập họp.

Anh Đệ-nhất Đao-phủ-thủ đứng lên ra lệnh :

-  Hôm nay chỉ là khởi đầu cho tuần lễ Địa-Ngục, bây giờ các anh được tạm nghỉ để chia thành năm Trung-đội và Đại-đội-truởng đàn anh sẽ hướng dẫn đi chỉ định pḥng ngủ.

Một lần nữa tay xách nách mang, quần áo lôi thôi lếch-thếch như đám tàn quân trở về sau trận chiến. Tuy nhiên, mỗi trung đội đề cử một nguời đi bên ngoài đếm bước để mọi người đi theo nhịp, một, hai, ba ….

Doanh trại SVSQ gồm những dăy nhà đúc, khoá đàn em ở bốn dăy gần nhà ăn.

Cứ tám hoặc mười SV ở chung một pḥng có bốn chiếc giuờng hai tầng, một ngủ trên, một ngủ dưới. Ngoài ra cũng có tủ đựng áo quần và dung cụ cá nhân cho mỗi SV rất gọn gàng, tươm tất.

Nhận pḥng vừa xong, chưa kịp bỏ áo quần vào tủ th́ tiếng c̣i ma-quái vang lên. Ai nấy vội vă chạy ra tập họp, nhưng vừa ra khỏi pḥng th́ đàn anh đă chờ sẵn ở cửa và la hét :

-  Tất cả qú xuống đi bằng đầu gối, hai tay để lên đầu, đến sân tập họp, không được đi bằng chân.

Anh này qú xuống ….Anh này qú xuống …nghe rơ chưa ?

Đêm càng về khuya, tiếng la hét, nạt nộ của đàn anh vang dội cả Quân-trường. Gần hơn mười phút sau, chúng tôi mới lết đến được nơi tập họp. Có đứa báo cáo đàn anh là đầu gối đă trầy da chảy máu.

Các Đao-phủ-thủ trả lời :

-  Chưa thấm đáo ǵ đâu. Những ngày tới, máu sẽ chảy nhiều hơn nữa.

Sau đó, Đệ-nhất ĐPT lớn tiếng ra lệnh  :

-  Anh nào đă biết bơi, tập họp bên trái của tôi, anh nào chưa biết bơi, tập họp bên phải để đàn anh dạy bơi.

Lúc này trong đầu Thọ thắc mắc, không biết c̣n bao nhiêu tṛ quái-đản nữa đang chờ đón ? Tuy nhiên Thọ nghĩ nếu dạy bơi, chắc chắn sẽ giảng lư-thuyết, ḿnh sẽ có thời gian ngồi nghỉ để nghe giảng.

Thế là Thọ qua sắp hàng với gần hai chục đứa không b́ết bơi.

Những đứa biết bơi th́ chia nhóm để đàn anh dẫn đi quay đều như thường lệ.

Nhóm bọn Thọ đuợc dẫn đi ra phía sau nhà vệ sinh, có vũng nuớc bùn đọng rất hôi thối, rộng lớn bằng hai căn pḥng, nước sâu chỉ quá mắt cá.

Họ ra lệnh tất cả qú gối, hai tay lên đầu để nghe chỉ thị trước khi bơi.

Anh Đệ-nhất ĐPT lớn tiếng nói :

-  Hôm nay các anh được bơi vượt Đại-dương. Anh nào khi lên bờ mà không ướt đầu, ướt mặt th́ phải bơi trở lại. Nghe rơ chưa ?

Tất cả đồng loạt trả lời :

-  Thưa niên truởng, nghe rơ.

Thế rồi cứ năm đứa ḅ qua vũng nước rồi tiếp tục năm đứa khác, nước thúi ướt áo quần ḿnh mẫy nhưng không ướt tới lưng. 

Thọ đứng hàng chót, đang suy nghĩ làm sao để từ chối hoặc xin miễn, th́ đột nhiên, một SV đàn anh vỗ vai nạt :

-  Anh này đi theo tôi.

Thật là hú hồn, may mắn làm sao ? Thọ đi nhanh như chạy, qua băi đất trống và nhận lệnh :

-  Nằm ngữa xuống đất, đưa chân tay lên trời, đếm có bao nhiêu v́ sao ?

Khi nằm xuống Thọ mới nhận ra, chính là Đệ-thất ĐPT hồi chiều đă quay riêng ḿnh.

H́nh phạt này xem như một ân-huệ, được nằm nghỉ xả hơi.

Bây giờ chắc cũng gần mười hai giờ đêm, trời tối nên Thọ không nh́n thấy bảng tên và cũng không dám hỏi anh ta tên ǵ.

Khi chân tay Thọ đưa cao lên trời, bắt đầu mệt mỏi, bất chợt nghe tiếng c̣i ma-quái tập họp và tiếng la hét của đàn anh  :

-   Tất cả đi bằng đầu gối, hai tay bỏ lên đầu đến nơi tập họp, nhanh lên …….nhanh lên. 

Chừng mười lăm phút sau, mọi người đến tập họp đầy đủ, Đệ-nhất ĐPT tuyên bố :

-  Các anh có mười lăm phút để tắm rửa, khi nghe tiếng c̣i dài, tất cả phải nằm lên giường ngủ, ai c̣n đi lại trong pḥng hoặc đứng dưới đất sẽ bị quay riêng.

Tan hàng !…

Lợi dụng trời tối, Thọ vừa đi vừa cởi nút áo sẵn, về pḥng vứt bỏ áo quần, chỉ lấy cái khăn tắm chạy vào pḥng tắm, tắm trước.

Mấy đứa chậm chạp, mệt mỏi phải chen lấn vào pḥng tắm nên chưa kịp gội sạch xà-pḥng th́ đă chạy về pḥng lên giường nằm v́ c̣i đi ngủ đă thổi. Đàn anh bắt đầu đi kiểm soát.

Đặt lưng xuống giường là ngủ như chết cho đến sáng hôm sau giật ḿnh thức dậy khi tiếng c̣i ma-quái vang lên lúc năm ǵờ rưỡi sáng.

Mặc vội chiếc quần, xỏ chân vào giày vừa chạy vừa mặc áo, không có đứa nào kịp đánh răng rửa mặt trong khi đàn anh la hét, nạt nộ điếc tai xé tan bầu không khí yên tĩnh buổi sáng sớm.

Được biết Chương-tŕnh học của đàn anh từ sáu tới bảy giờ là tập Thái-cực-đạo.

Bắt đầu từ tám giờ sáng đến bốn giờ chiều học văn hoá tại Giảng-đường lớn và chỉ có một giờ ăn trưa.

Buổi tối bắt buộc ngồi làm bài tại Giảng-đuờng từ bảy giờ đến mười giờ đêm. Do đó bất cứ th́ giờ nào trống trải là đem khoá đàn em ra  " Quay-đều ". 

Khi khoá đàn anh đi học, khoá đàn em tập Cơ-bản quân sự và tập Diễn-hành, cho đến lúc đàn anh tan học th́ đem đàn em ra " Quay-đều " cho đến hết thời gian Huấn-nhục.

Thọ may mắn đuợc  SV Đệ-thất ĐPT săn-sóc, nhưng thực sự là giúp-đỡ nhiều hơn trong các tṛ chơi dơ-bẩn và nguy hiểm như ở trần lăn qua vỉ-sắt nóng giữa buổi trưa nắng gay gắt hoặc mặc  nguyên áo quần lăn qua những vũng bùn lầy nước đọng hôi hám.

Mỗi khi Thọ bị như thế th́ anh ta làm bộ nạt nộ, la mắng rồi đem Thọ đi thi hành những h́nh phạt khác như hít đất, nhảy c̣ c̣ v ..v ..

Trong thời kỳ huấn-nhục, có những h́nh phạt đày-đọa thân xác nhưng cũng có những h́nh phạt diễu cợt cho phép nghỉ xả hơi, ví dụ như :

*  Đi Chùa lễ Phật :

Lựa một đứa mập ù, ngồi chắp tay xếp bàng trên bàn cao, nguyên cả khoá ở dưới, không cần biết Đạo ǵ, cứ chắp tay, chỏng đít lạy một trăm cái, miệng nói lớn Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đa Phật ….

*  Viết thư cho nguời t́nh  :

Một buổi tối sau hơn một tiếng đồng hồ bị hành hạ, tiếng c̣i ma quái thổi lên, mọi nguời tập họp và được dẫn vào Giảng-đường, Đệ-nhất ĐPT tuyên bố :

-  Bây giờ các anh được nghỉ ngơi và viết thư về thăm nguời yêu. Tôi lặp lại, tối nay chỉ viết cho người yêu. Tối mai mới viết thư thăm Gia-đ́nh. Chúng tôi sẽ cung cấp giấy bút và phong b́. Khi nghe tiếng c̣i dài th́ nạp phong b́ cho SV Bưu-tín.

Nói xong, giới thiệu SV Bưu-tín đàn anh lên tŕnh bày thể thức Bưu-điện, anh  dơng dạc ra lệnh :

-  Các anh chỉ được viết trong năm phút, viết xong bỏ vào phong b́ đề địa chỉ và dán lại, ngày mai chúng tôi dán tem gửi đi giùm.

Đứa nào cũng nghĩ đây không phải là tṛ chơi nên cắm cúi viết rồi bỏ vào phong b́ dán lại và đưa cho SV Bưu-tín.

Nào ngờ Đệ-nhất ĐPT đứng lên tuyên bố :

-  Chúng ta là Sĩ-quan Hải-quân tương lai, dù ở hoàn cảnh nào, chúng ta phải chứng tỏ chí làm trai hào-hùng ngang dọc. Do đó, bây giờ chúng tôi sẽ kiểm duyệt, anh nào viết thư than thở hoặc ngăn cấm nguời yêu không viết thư trong thời gian này, sẽ bị phạt nặng.

Lần lượt các Đao-Phủ-Thủ bóc thư ra đọc cho mọi người nghe.

Đọc mười lá thư th́ hết chín lá than thở khổ cực và nhắc nhở người yêu không nên viết thư thời gian này.

Đệ-nhất ĐPT la hét :

-  Các anh thật không xứng đáng là SV/ SQHQ. Vậy tất cả bỏ hai tay lên đầu và lăn từ đây ra Thao-diễn-truờng để đàn anh tiếp tục huấn-nhục. 

Một màn trầy-da-tróc-vảy xảy ra trong cát bụi mù trời cùng với tiếng la hét nạt nộ của đàn anh, xé tan màn đêm thanh vắng.

Điều xui xẻo lớn nhất trong thời gian này là những đứa có thân nhân thăm viếng. Từ Thao-diễn-trường đến Khu thăm viếng gần Cổng chính Quân-trường nếu chạy bộ cũng mất bốn phút, nhưng các ĐPT chỉ cho phép ra gặp thân nhân trong năm phút mà thôi, bao gồm chạy đi chạy về và thăm viếng. Thế là đứa nào ra thăm thân nhân trở về cũng bị chạy năm ṿng thao-diễn-trường giữa cái nắng gay gắt buổi trưa.

Ngày qua ngày, mỗi ngày đều có nhiều tṛ mới lạ.

Đàn em đứa nào đứa nấy thân xác mệt mỏi, mặt mày hốc hác.

 

Bước qua tuần lễ thứ tư, tai nạn xảy ra cho hai SV đồng đội, một bị té bể xương mông khi leo qua chuớng ngại vật khá cao.

Quân-y-viện Nha-trang chứng nhận bị thương tật suốt đời nên bắt buộc cho Giải-ngũ.  SV thứ nh́ v́ đă bị bệnh áp-huyết cao cùng với bệnh tim nên ngất xỉu trong khi huấn nhục và đă tắt thở trên đường đưa đến Bệnh-viện.

Sự việc xảy ra làm chấn động cả Quân-trường, do đó lệnh chấm dứt huấn nhục được ban hành và bắt đầu Chương tŕnh học Văn-hóa và Hải-nghiệp.

Một buổi lễ chấm dứt huấn-nhục vô cùng trọng thể, gọi là lễ Ṇng-nọc đứt đuôi, Cóc-Nhái nhảy lên bờ.

Kể từ nay đàn em  đuợc mang hai cầu vai bằng nỉ màu đen, chẳng có lon lá ǵ trên đó nên các Cô gái Nha-thành gọi là Sĩ-quan tàu ngầm.

Tiếp theo là lễ nhận Bố-Con. Theo truyền thống Hải-quân, khi xong Huấn-nhục, mỗi đàn anh sẽ chọn một đàn em làm con. Mục đích Bố hướng dẫn con học hành trong Quân-trường, chỉ vẻ nơi chốn ăn chơi ngoài thành phố và sau này chia sẻ kinh nghiệm đánh giặc trong sông, ngoài biển.

Từ những khoá trước, đàn anh đi t́m những đứa đàn em có tài  năng gọi là " Sáng nước " để nhận làm Con. Nhưng nay qui luật thay đổi, phải bốc-thăm. Do đó, người SV đàn anh đă để ư và giúp đỡ Thọ trong thời gian huấn-nhục nay bốc thăm nhận một đàn em khác làm Con và Thọ được làm con của một đàn anh khác.

 

Tâm-Phương-Đăng

 

_________________

 

Phần I                                                                                  Phần III

                  

Trang Tâm Phương Đăng

 

art2all.net