Tâm Phương Đăng

 

ANH HÙNG DỄ CÓ MẤY TAY

 

Phần III  : QUAN TA - QUAN TÂY - ĐƯỜNG QUAN LỘ

   

Trước khi thực sự vào chương tŕnh học hai năm Văn-hoá và Hải-nghiệp tại Trường Hải-quân, một buổi thi trắc nghiệm trí thông minh và các phản ứng lanh lẹ, tay chân điều khiển dụng cụ khéo léo được tổ chức tại trung tâm Quân-cụ Nha-trang, mục đích để chọn ngành Sĩ quan Cơ-khí và Sĩ-quan Chỉ-huy.

Thọ hoàn toàn mù tịt về chuyện này, không biết phải chọn  ngành nào để ít học hành mà vẫn được tốt nghiệp, bởi đầu óc lúc này khó mà nhét chữ nghĩa vào được, bèn hỏi ông Thượng-Sĩ Huấn-luyện-viên nên đi ngành nào

Ông ta giải thích nửa đùa nửa thật :

- Nếu anh muốn làm Tư-lệnh Hải-quân sau này th́ chọn ngành Chỉ-huy. Nếu muốn trở thành thợ máy th́ chọn Cơ-khí. Nhưng nên nhớ chọn Cơ-khí là học hành chết bỏ mới đỗ đạt được.

Đám đông SV đứng bu quanh đều ngơ ngác về câu trả lời nên ông giải thích thêm :

- Tôi vào Hải-quân từ thời Tây, SQHQ Tây học 03 năm, hai năm tại trường Hải-quân Brest và môt năm thực tập hải-hành ṿng quanh thế-giới trên chiến hạm Jeanne D’ Arc. Được chia làm hai ngành :

Ngành Pont ( Sàn Tàu, chuyên về lái tàu  ) và ngành Machine (Cơ-khí máy móc ). Sĩ-quan học ngành Pont chỉ cần học lái tàu, xác định vị trí con tàu bằng những phép toán hàng-hải (Calcules nautiques).

Gần bờ th́ căn cứ vào các Hải-đăng hoăc đỉnh núi, gềnh đá cố định, gọi là hải-hành  Cận-duyên.

Hải hành Viễn-duyên hoặc xuyên Đại-dương xa bờ th́ dùng những dụng cụ Radar, Sonder,  La Bàn, Sextant, Đồng hồ lấy TOP và dụng cụ đo thiên văn  tối tân đă trang bị sẵn trên tàu, không có ǵ khó khăn. Khi tốt nghiệp với bằng cấp Ingénieur de Brest.

Ngược lại, Sĩ-quan Cơ-khí như tôi đă nói ở trên, học hành rất khổ nhọc bởi v́ mọi trang cụ trên tàu kể cả máy móc, súng ống, radar, v.v ... đều phải được khiển dụng, phải được bảo tŕ và chỉ dẫn bởi Sĩ-quan Cơ-khí. Nếu mọi thứ trên chiến-hạm bất khiển dụng th́ con tàu chỉ là một khối sắt phế thải. Khi tốt nghiệp với văn bằng Kỹ-sư Cơ-khí Ingénieur mécanicien de Brest .

Tuy nhiên, cả hai ngành đều phải học chung các môn Lănh-đạo Chỉ-huy, Hành-quân tập-trận, Tham-mưu ...v.v...

Đó là Hải-quân Pháp .

Bây giờ tôi cũng biết SQHQ Mỹ  khi đang học chương tŕnh 04 năm th́ không phân chia ngành nào cả .

Khi tốt nghiệp th́ chia ra Line Officer và Limited Duty Officer, ai thích học thêm ngành nào th́ cứ ghi danh học.

Điểm đặc biệt là rất công bằng, bất cứ SQ ngành nào nếu có bằng cấp cao và làm việc giỏi đều được lên Tướng hoặc  làm Tư-lệnh.

Không giống như HQ Việt-nam, chẳng biết một trăm năm sau thế nào, chứ bây giờ anh nào trót lỡ dính vào hai chữ Cơ-khí th́ dù ở trong Hải-quân suốt đời, làm việc giỏi và có bằng cấp cao cũng chỉ lên tới Đại-tá là cùng trong khi Sĩ-quan ngành Pont bây giờ có ông đă lên tới tướng ba sao. Đ́ển h́nh là tổng số khoá 01 HQ có 09 ông, ba ông cơ-khí cho giữ những chức vụ ngồi chơi xơi nước, c̣n những ông Pont th́ thay phiên nhau làm Tư-lệnh HQ.

Thực sự đây không phải là quy-luật HQ Việt-nam khi mới được Pháp bàn giao. Nhưng không biết có phải v́ các ông Pont đang nắm quyền lực, không ưa các ông Cơ-khí có bằng cấp Kỹ-sư giỏi hơn nên tạo ra Hải-quy bất thành văn. Do đó đă cố ư dịch và áp-dụng sai chữ Pont là ngành Chỉ-huy. Từ đó, Tổng-thống và các ông tướng bộ binh ở Tổng-Tham-Mưu quân đội nghĩ rằng ngành Cơ-khí  ( Machine ) giống như thợ máy, không được chỉ-huy, ngay cả các Trung-tâm Huấn-luyện Chuyên-nghiệp HQ hay Trường Sĩ-quan HQ v...v....nên theo đà, chọn những ông Pont, chỉ định làm Chỉ-huy-trưởng hoặc làm Tư-lệnh.

Khi đă thành thói quen, Hải-quy HQVN bắt đầu sửa đổi, tu bổ thành văn bản :

Sĩ-quan ngành Cơ-khí chỉ làm việc ở các Trung tâm Kỹ-thuật như Hải-quân Công xưởng, Trung-Tâm Tiếp-liệu, các Tiền-doanh Yểm-trợ Tiếp-Vận, hoặc đi dạy học v...v...

Nhưng những nơi này làm sao có đủ cấp-số binh lính và tàu bè để đạt được tiêu chuẩn lên Tướng Hải-quân ? V́ thế, cấp bực Đại-tá là ceiling nặng ch́nh chịch đè lên đầu Các Sĩ-quan ngành Cơ-khí.  

Ngay từ trong Quân-trường đă có sự ganh tỵ chê bai Sĩ-quan Cơ-khí “ tối nước “, ám chỉ sẽ không được giữ những chức vụ chỉ huy trong tương lai. Cho nên anh nào thích học tà tà ra quan, sau này làm Chỉ-huy-trưởng , nên chọn ngành Chỉ-huy .

Thế là Thọ yên tâm chọn ngành Chỉ-Huy , v́ biết ḿnh sẽ không siêng năng học hành được nữa.

 

Đúng như lời ông Thượng-Sĩ Huấn-Luyện-Viên giải thích có tính châm biếm đùa cợt, nhưng đó là sự thực.

Ṛng ră hai năm trong quân-trường Thọ chỉ học tà tà.

Buổi tối  sau giờ học bắt buộc tại giảng-đường là về pḥng ngủ, thức đêm gầy ṣng xập-xám-chướng hoặc  nhảy rào ra phố vui chơi với em Huệ vừa mới quen. Có đêm  ra đánh lộn với băng du đảng ở xóm Nhà thờ Phước-Hải.

Sở dĩ Thọ biết được băng du đảng này bởi hai thằng đàn em trong băng Trương-Minh-Giảng Sài-g̣n, thằng Tài tóc đỏ và Sơn râu bây giờ làm nghề tài-xế vận tải, chở rau cải từ Đà-lạt phân phối đến Nha-trang, Phan-rang ..., một hôm đụng độ với băng Phước-hải nên nhờ Thọ ra tiếp tay. Do đó bây giờ băng Phước-hải rất căm phẫn và nể sợ khi nghe danh Thọ đen Hải-quân.

Nổi bật nhất là một buổi chiều náo loạn thành phố Nha-trang.

SV các trường Không-quân, Hải-quân và trường Hạ-Sĩ-quan Đồng-Đế dạo phố cuối tuần. Khởi đầu chỉ là sự xích mích nhỏ giữa hai SV, một Không-quân và một Hải-quân đưa đến sự ẩu đả lẫn nhau trên đường phố.

Dần dần tất cả Không-quân trên đường phố chạy đến bênh vực KQ , rồi tất cả Hải-quân đang dạo phố chạy đến bênh vực HQ.

Thế là chia thành hai phe đánh nhau hỗn loạn. 

HQ với đồng phục trắng toát, có Thái-cực-đạo là môn học chính nên đuổi KQ và Đồng-Đế chạy dài trên đường phố, bởi hai trường này mặc Kaki vàng giống nhau, lại không học vơ nghệ, làm cho dân chúng hiếu kỳ và bọn con nít vỗ tay reo ḥ khen ngợi HQ đánh đẹp, náo loạn cả phố phường.

Xe tuần cảnh hụ c̣i inh-ỏi và dùng loa kêu gọi tất cả SV trở về Quân-trường của ḿnh.

Thọ và thằng Ty dẹo bị bọn băng Phước-hải nhận diện nên hợp tác với băng Thủy-quân Lục-chiến gần mười đứa vây đuổi đến đường cùng.

Hai thằng phải cao bay xa chạy vào ẩn núp nhà dân. Rất may vào đúng ngay nhà Bà Thoa, là chủ thầu Câu-lạc-bộ Hải-Quân.

Bà Thoa khoá chặt cửa, vén màn nh́n ra cửa sổ thấy khoảng mười lính Thủy-quân-lục-chiến đang dáo dác t́m kiếm, rồi quay lại hỏi hai đứa :

- Tại sao các anh gan ĺ, chỉ có hai mà dám đánh gần mười lính Thủy-quân Lục-chiến ?

Thọ trả lời :

- Ban đầu chỉ có năm, hai đứa tôi dư sức. Nhưng sau tụi nó đến  đông nên tụi tôi phải t́m đường chạy.

Đợi trời thật tối, bà Thoa lái xe chở hai đứa về quân trường.

Thời gian sau đó, không biết trong đầu bà Thoa nghĩ ǵ, bèn nhận Thọ và Ty dẹo làm con nuôi. Thế là mỗi ngày thay v́ ăn cơm lính trong phạn-xá, hai đứa được ăn cơm Câu-lạc-bộ khỏi trả tiền.

Bà Thoa có cô con gái tuổi đôi mươi, tên Ngọc, quản-thủ Câu-lạc-bộ HQ trông cũng xinh đẹp mặn ṃi, có một nốt ruồi trên mép môi nên được SV gọi là cô Ngọc ruồi. Nhưng Thọ và Ty dẹo không đủ tiêu chuẩn để làm pḥ-mă ( làm kép ), bởi Thọ th́ hơi lùn và đen, Ty dẹo th́ mặt mày sần sùi và đi đứng hơi cà dẹo.

Do đó cả hai đứa hơi ngạc nhiên, nên có lần Thọ hỏi Ty dẹo :

- Mày biết lư do ǵ Má Thoa chọn hai đứa ḿnh làm con nuôi ? Trong khi biết bao nhiêu đứa to con đẹp trai hơn ḿnh, xứng đôi với em Ngọc ruồi mà bà không chọn.

Ty dẹo vừa cười vừa trả lời :

- Chắc là bả thấy mày và tao giống dân cô hồn du đảng, bà cần bảo vệ các Nhà hàng, các Câu-lạc-bộ và em Ngọc ruồi, nên cần mày và tao .

Thọ cũng cười theo rồi phụ họa :

- Thôi, bả nghĩ ǵ cũng được, miễn sao hằng ngày ḿnh có cơm ăn free là được rồi.

Kể từ đó, Thọ có thêm hỗn danh là Thọ du đảng, lan truyền tới tai các SQ giáo sư, nên điểm học hành bị sút giảm .

Ngày thi ra trường, làm bài cũng không khá nên bị rớt, ra trường với cấp bậc Chuẩn-úy, đi tàu biển một thời gian rồi đổi về giang-đoàn đánh giặc, chờ sang năm về trường thi lại.

Ṛng rả hai năm quân trường, con Tám ra thăm hai lần. Năm thứ nhất ẵm bé trai hai tháng, năm thứ nh́ bồng bé gái ba tháng.

Thọ ra trường th́ đă có hai con với con Tám, và một đứa hơn một tuổi với Em Huệ ở Nha-trang. 

Tiền lương lính không đủ nuôi hai vợ ba con nên phải giao cho Bố Mẹ. Đôi lúc Thọ nghĩ, chỉ v́ bản tánh ham chơi, thích bài bạc, trai gái và đánh lộn của ḿnh mà bỏ lỡ nh́ều cơ hội tiến thân trong đời.

Như trường hợp ngàn năm một thuở, HQ cho Thọ đi học lái máy bay trực-thăng, nhưng ngày đi qua Không-quân khám sức khỏe th́ Thọ bỏ khám, v́ bận đi chơi với đào mới cặp.

Rồi hai năm sau, trải qua cuộc tuyển lựa khó khăn, Thọ được chấp thuận đi học lớp người nhái HQ. Nhưng khi qua Guam Philippine học được hai tháng, Thọ bỏ cuộc trốn về nước.

Ở tù mấy chục ngày xong về Giang Đoàn Ngăn-chận đánh giặc tại Nam-căn Cà mâu cho đến khi buông súng đầu hàng.

Nhớ lại thời c̣n phục vụ trong Hải-quân, Thọ đă chứng kiến cũng như nghe nhiều chuyện hỉ nộ ái ố của các SQ khóa đàn anh nói rằng Hải-quân là Quân-chủng có nhiều SQ trí-thức khoa-bảng nhưng v́ lư do nào đó, vô t́nh hoặc cố ư đă làm cho nhiều vị SQ này không muốn ở lại phục vụ cho Hải-quân như những trường hợp sau đây :

-  Ông T.V.Sơn, tốt nghiệp khoá 4 HQ Brest tại Pháp năm 1958, với văn bằng Kỹ-sư Cơ-khí, người đă có 16 năm trong HQ Việt-nam và đă dạy Trường Sĩ-quan HQ suốt 13 năm liền, nhưng v́ có mang chữ Cơ-khí nên không được bổ nhiệm làm Chỉ-Huy-Trưởng Trung tâm Huấn-luyện HQ và trường SQHQ Nha-trang.

Bộ Tư-Lệnh HQ bổ nhiệm một Sĩ-quan Pont khoá đàn em làm Chỉ-Huy-Trưởng. Ông này không có bằng cấp như ông Sơn, nhưng ngồi ở chức vụ cao hơn nên lắm lúc hạch hỏi những điều kém tế nhị làm cho ông Sơn bực ḿnh rồi từ giă HQ ra làm Dân-biểu đơn vị Nha-trang .

- Ông B.T.Rũng, Khoá 2 HQ Brest là một giáo-sư giỏi có bằng Ph.D ở Mỹ cũng giă từ HQ nhảy ra làm Tùy-viên Ngoại giao rồi sau này làm Giám-đốc Trường Kỹ-sư Phú-Thọ.

- Ông Đ. Đ.Hiệp, một Kỹ-sư giỏi, Khoá 3 Brest Pháp, có công dịch thuật và tu bổ sách giáo khoa kể từ khi HQ Pháp chuyển giao để dạy tại Trường Sĩ-quan HQVN, cũng xin đi làm Văn-Hoá-Vụ Trưởng tại Trường Vơ-Bị Liên-Quân Đà-Lạt.

 - Ông  L. Phụng, có văn bằng Cử-nhân, Khoá 03 HQ Brest  Pháp , trốn sang Canada dạy học.

- Ông N.T. Ích, một Kỹ-sư giỏi, Khoá 04 HQ Brest Pháp, có PhD ở Mỹ, xin đi làm Tùy-viên Bộ Ngoại-giao.

 - Ông N.Vân, có văn bằng Cử-nhân ở Mỹ, Khoá 01 Brest Pháp, làm Văn-hoá Vụ Trưởng, Trường VBQG Đà-lạt, trước thời  ông Đ.Đ.Hiệp. Sau này xin đi du học Hoa-kỳ để lấy PhD ở MIT.

Đặc biệt trong thời gian phục vụ tại đây , nghe tin đồn ông Vân đă làm phúc-tŕnh đề nghị :

- Tư-lệnh HQ trong tương lai phải là một Sĩ quan hiện dịch và có kiến thức văn hoá tối thiểu là văn bằng Cử-nhân.

Do đó, chỉ có Sĩ-quan xuất thân từ Vơ-bị Đà-lạt vào thời gian sau này mới đủ tiêu chuẩn v́ khi tốt nghiệp tại đây :

- Đương nhiên là SQ Hiện-dịch ( Phục-vụ Quân đội suốt đời ),

- Cấp bậc Thiếu-úy,

- Văn bằng Cử-nhân Khoa học Ứng-dụng,

- Thời gian học là 04 năm.

Trong khi SQ tốt nghiệp tại Trường SQHQ Nha-trang  :

- Chỉ là SQ Trừ-bị,

- Thời gian học hai năm, nhưng hầu hết chỉ một năm hoặc 09   tháng v́ nhu cầu Chiến-trường đ̣i hỏi.

Do đó, không đủ tiêu chuẩn để làm Tư-lệnh Quân-chủng HQ.

Nhưng ư kiến này bị Bộ-Tư-Lệnh HQ bác bỏ, lư do là đang soạn thảo Dự Án biến cải Trường Sĩ-quan HQ Nha-trang  theo khuôn mẫu Trường Hải-quân Hoa-kỳ Anapolish.

Ngoài ra, hiện tại Hải-quy của HQVN được bổ túc thêm điều khoản : “ Các Sĩ-quan tốt nghiệp từ Trường SQHQ/Nha-trang, sau hai năm phục-vụ, được quyền thi vào ngạch Hiện-dịch “.

 

Tóm lại,  HQ là Quân-chủng nhỏ so với Lục-quân nên những sự ganh ghét, tỵ-hiềm rất dễ thấy. Đó là chưa kể những người có bằng cấp tại Pháp ganh ghét với những ai đỗ đạt tại Mỹ và ngược lại.

Giống như guồng máy chính-quyền Quốc-gia bên ngoài, một ông Tổng hay Bộ-trưởng có bằng cấp tại Mỹ th́ lôi kéo bè phái đổ đạt tại Mỹ vào làm việc với ḿnh và ngược lại ông có bằng cấp tại Pháp cũng thế .

Chính v́ điều này làm cho nhiều nhân tài HQ có bằng cấp cao, nhiều thâm-niên, giỏi kinh nghiệm, chán nản nhân t́nh thế thái, đành xin đi làm những việc ngoài HQ. Đặc biệt là những SQHQ tốt nghiệp ở Brest .

Điều này khi tham khảo ư kiến với những SQ cao cấp cho hay :

Sở dĩ các SQ học ở Trường HQ Brest thường xin làm việc ngoài HQ là bởi các vị này thích nhàn hạ , không thích đánh giặc và luôn nghĩ rằng ḿnh có nhiều tài năng, có bằng cấp cao th́ không thể ngồi ở những chức vụ nhỏ trong Hải-quân được.

Như trường hợp có thật và rất buồn cười, có lần Phó Tổng-thống N.C.Kỳ hỏi và ép buộc ông N. Đ.Vân, khóa 01 Brest Pháp : “ Anh về suy nghĩ một đêm, sáng mai cho tôi hay.  Anh hoặc làm Tư-lệnh HQ hoặc nhận 15 ngày trọng cấm ? “

Sáng hôm sau ông Vân trả lời : “ Xin cho tôi trọng cấm v́ số tử-vi tôi nói nếu tôi nắm Tư-Lênh HQ th́ sẽ bị chết ”. Ông kỳ nghe tức cười quá nên thôi và cũng không phạt.

Đó là chưa kể những lủng củng tai nạn tranh chấp nội bộ HQ như trường hợp ông Đ.C.Thăng và ông C.T.Cang vào HQ cùng thời gian nên không nễ nang nhau khi  ông Cang làm Tư-lệnh.

Do đó, nhân một chuyện xích mích nhỏ :

- Ông Đ.C.Thăng, khoá 01 Brest Pháp, tử thủ tại Hải-quân Công-xưởng và không tuân lệnh chỉ huy của Tư-lệnh-phó L.N.Tánh trong thời gian ông Tư-lệnh C.T. Cang đi công cán.

Khi ông Cang trở về th́ được Tướng N.N. Loan đón rước vào văn pḥng BTL Cảnh-sát Đô-thành tá túc để tránh đại-họa.

Sau cùng Tổng-thống Thiệu phải bổ nhiệm Tướng Thủy-quân Lục-chiến L.N.Khang làm Tư-lệnh HQ.

Ông Khang không hiểu được sự tổ chức HQ nên một vài tháng sau đành trả lại cho Hải-quân.

 

Tâm-Phương-Đăng

 

_______________

 

Phần II                                                                                  Phần IV

 

Trang Tâm Phương Đăng

 

art2all.net