Tâm Phương Đăng

 

ANH HÙNG DỄ CÓ MẤY TAY

 

Phần V : RA KHƠI - VĨNH BIỆT QUÊ NHÀ

 

 

Chiếc xe đ̣ ́-ạch nhả khói mù trời bởi quá cũ-kỉ, chạy bằng dầu cặn Diesel, chở trên ba mươi hành khách hầu hết là các bà buôn gánh bán bưng, quần áo tả tơi rách nát, ngồi chen chúc, tay cầm quạt phe phẩy để giảm bớt sức nóng của trưa hè khi xe chưa chạy.

Ở giữa đường đi trong ḷng xe, tài xế kê thêm một hàng ghế gỗ, cao chỉ bằng gang tay, không chỗ dựa lưng, để có thể rước thêm khách dọc đường. Trên mui xe chất đầy quang gánh, xe đạp và hàng hóa lỉnh-kỉnh, chồng chất thật cao như muốn rơi rớt bất cứ lúc nào khi xe chạy. Nhưng tài xế luôn trấn an hành khách :

- Bà con yên tâm, tôi bảo đảm không sao, từ Nha-trang về đến Sài-g̣n.

Nhờ Đạt quen với tài xế, coi như cùng giới giang hồ nên đặc biệt cho Thọ một chỗ ngồi phía trước, cạnh tài xế, khỏi phải tránh qua né lại cho người lên xuống như những người ngồi ghế phía sau.

Thọ nghĩ lại thật là may mắn, không ngờ vừa ra khỏi tù lại gặp được Đạt, trùm du đăng năm xưa, lẽ ra là thù địch, nhưng nay lại hết ḷng giúp đỡ ḿnh. Cuộc đời thật là khó hiểu, cũng như Thủy, bây giờ tự nhiên trở thành người thân thuộc.

Trước lúc lên xe, Thủy đă gục đầu áp má vào ngực Thọ khóc sướt mướt như giờ phút biệt ly người t́nh. Cảm động nhất là khi giao cho Thọ cái túi xách, nàng nói :

- Đây là những đồ cần thiết cho anh dùng hằng ngày, và hai bộ áo quần cũ của chồng em yêu quí, em cất dấu lâu nay, Anh xứng đáng để mặc từ giờ phút này.

Cầu trời cho mọi chuyện diễn tiến tốt đẹp như kế hoạch Thọ đă bàn luận với Đạt và Thủy tối hôm qua. Trong ṿng hai tháng, Đạt giúp Thủy sang nhượng hàng quán và chạy chọt chuyển hộ-khẩu về Sài-g̣n để cùng đi vượt biên.

Chuyện gia-đ́nh Thọ th́ Bố Mẹ mất đă lâu, anh em chẳng biết trôi dạt phương nào. Vợ con xem như chẳng c̣n ai. Huệ đă chết, con đi vượt biên. Ở Nam-căn, Lài và con gái cũng đă vượt biên. Tám lấy chồng bộ đội.  Các Con giao cho Bố Mẹ Thọ đem về quê Bến-tre. Về đến Sài-g̣n chắc Thọ khỏi cần t́m kiếm ai nữa. Thôi th́ để cho tất cả an phận cuộc sống. Anh em Thọ nếu gặp lại cũng chỉ là gánh nặng thêm cho đời sống nhau mà thôi.

Anh tài xế thông báo xe sắp chạy, nhắc nhở hành khách đóng chặt cửa kính khi xe ngừng ở những trạm kiểm soát. Thọ thắc mắc hỏi tài xế :

- Tại sao phải đóng cửa kính trong khi tiết trời quá nóng nực ?

Anh tài xế trả lời :

- Thời gian gần đây mấy ông thương phế binh quá lộng hành, cứ tḥ đầu vào trong xe. Nếu hành khách chưa cho tiền hoặc cho ít tiền th́ không chịu rút đầu ra khỏi xe, xe không thể chạy được. Trước giải phóng không có t́nh trạng này.

Thấy Thọ có vẻ hơi ngạc nhiên, anh ta nói tiếp :

- Thương phế binh bây giờ làm ăn theo thời thế, những năm mới giải phóng chỉ có TPB bộ đội Bắc-việt mới dám làm nghề ăn xin. TPB chế độ cũ không dám đi ăn xin, hầu hết đi làm những nghề vá xe đạp ở các góc đường, bán vé số, hoặc cùng quá cũng chỉ ḅ lết xin ăn kín đáo ở các chợ búa thôi. Có lẽ một phần họ sợ công an làm khó dễ, một phần mang mặc cảm ḿnh là nguời lính bại trận, không bảo vệ được quê hương dân chúng, hơn nữa, vẫn c̣n có chút lương tri nên e-dè mắc cở.  Nhưng sau này đói khổ quá nên liều mạng với công an, với chính quyền.  Riết rồi chả sợ ǵ ai. Cùng lắm là chúng nó bắn bỏ th́ càng sung sướng hơn. Các TPB chế độ cũ cho biết như vậy. Hiện nay thấy dân chúng có vẻ thương mến TPB chế độ cũ, bố thí nhiều hơn, nên TPB bộ-đội mỗi khi xin đều nói láo tôi là TPB chế độ cũ. Thật là đau ḷng và buồn cười … Lính tráng chế độ cũ th́ nhốt trong hàng trăm trại tù từ Nam ra Bắc. TPB chế độ cũ th́ không dám đi ăn xin. Lúc trước lên voi bây giờ xuống chó như thế là cùng …

Xe bắt đầu lăn bánh, mặc dù gió nóng tạt vào mặt nhưng cũng dễ chịu hơn lúc xe ngừng. Tài xế và Thọ bắt đầu giới thiệu tên để làm quen. Anh tài xế tên Tấn, khi giải phóng vào Tấn mới mười lăm. Bị bắt đi làm nghĩa vụ, sang đánh giặc tận Campuchia, bị thương ở bụng, được giải ngũ hai năm sau, về làm tài xế cho đến bây giờ.

Thọ cũng cho hay ngày xưa là lính Hải-quân. Giải phóng vào không chạy kịp nên đi tù. Chợt Tấn hỏi :

- Chắc ngày xưa Bác ác ôn lắm nên mới ở tù lâu như vậy chứ ?

- Cũng chẳng ác ôn ǵ. Chỉ hăng say đánh giặc thôi.

Tài xế Tấn là người thích nói chuyện, kể chuyện. Thọ th́ hơn mười năm không thấy, không biết những sinh hoạt dân chúng ngoài xă-hội nên trố mắt, lắng tai nghe làm cho Tấn hứng thú kể hết chuyện này tới chuyện khác trong khi chiếc xe vẫn nhọc mệt lăn bánh trong nắng gió oi-bức.

Tấn quay đầu nh́n ra sau, không thấy có bộ-đội hay công-an trong xe ḿnh nên bắt đầu kể những chuyện có vẻ châm biếm nhà nước. Anh kể rằng trước chợ Bến-thành Sài-g̣n có anh TPB chế độ cũ, cụt mất hai chân, một tay, ngồi ăn xin sau tấm bảng giấy viết : “ Xin xót thương người phế binh bại trận, chế độ cũ. ”  Góc bên phải dán tấm h́nh của anh mang lon Tr/úy bộ binh với bảng tên Nguyễn văn Sáu, Sư-đoàn 18.

Bên cạnh anh, vài ba TPB khác, kẻ cụt tay, người cụt chân, cũng ngồi trước tấm bảng giấy gắn lên rất nhiều huy chương Anh dũng bội-tinh và viết :“ Anh hùng Cách mạng. Sư-đoàn Sao vàng “ hoặc “ Anh hùng giải phóng miền Nam. Bị tàn phế trận Đồng-Xoài.“ v. v…

Không biết có phải v́ anh Sáu TPB chế độ cũ bị tàn phế nhiều hơn hay là những người bố thí kỳ-thị TPB bộ đội và TPB/ VNCH mà lon tiền anh Sáu lúc nào cũng nhiều hơn các lon tiền của các TPB bộ đội.

Một thời gian sau, các TPB bộ đội bắt đầu ganh tỵ, tố cáo với Công an thành phố rằng : Dân miền Nam vẫn c̣n tư tưởng phản động, cho tiền TPB ngụy nhiều hơn.  Yêu cầu Công an đuổi TPB ngụy đi chỗ khác.

Công an không có lư do chính đáng để đuổi nên bắt buộc anh Sáu viết sửa
lại tấm bảng xin tiền : “ Xin xót thương người phế binh bại trận v́ đă đi lầm đường lạc lối theo ngụy.“

Ngày hôm sau chẳng mấy ai bỏ tiền vào lon anh Sáu. Có người c̣n ghé vào tai hỏi nhỏ tại sao lại viết như vậy ? Anh Sáu hiểu được nguyên nhân, bèn viết lại tấm bảng như sau : “ Xin xót thương người phế binh bại trận v́ đă đi lầm đường lạc lối theo ngụy. Chỉ thị của Công-an TP/HCM. "

Mọi người qua đường đều hiểu rơ do Công an ép buộc viết. Dân chúng tiếp tục giúp anh Sáu nhiều như trước.

Thọ ngắt lời hỏi :

- Như vậy theo anh, dân chúng vẫn thương mến tụi tôi ?

- Theo em thấy có lẽ vậy.

Kể đến đây th́ vừa đến trạm kiểm soát. Tài xế Tấn ôm giấy tờ và tiền bạc vào bên trong trạm. Không thấy công an ra kiểm soát xe. Chỉ có hơn mười TPB dùng nạng gỗ gỏ lên cửa kính xe cộp cộp nhưng không có hành khách nào dám mở, bởi tài xế đă dặn trước.

Thọ nh́n ra ngoài thấy có và́ TPB trương bảng viết nguệch ngoạc : “ Xin giúp đỡ TPB chế độ cũ. “

Thọ nghĩ dù họ là bên nào th́ cũng là những người đáng thương, đáng giúp. Thân phận ḿnh bây giờ chỉ hơn họ là c̣n lành lặn tay chân. Thọ bắt đầu cảm thấy ḿnh hơi cay cay ḷng mắt.

Tấn tài xế trở lại xe rồ máy tiếp tục chạy. Thọ ngạc nhiên hỏi :

- Tại sao không có nhân viên kiểm soát xe mà được chạy ?

Tấn mỉm cười giải thích :

- Một thời gian nữa Bác sẽ hiểu nhiều chuyện hơn khi sống lâu dưới xă-hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, bữa nay trời nắng nóng, nó không muốn đi ra ngoài, hơn nữa nó quen biết và tin tưởng em, em típ cho nó nhiều hơn mọi ngày …Bác biết từ Nha-trang về thành phố HCM có 12 trạm kiểm soát, nhưng trạm nào tài xế tụi em cũng cho ăn ngập họng, nếu không, nó lấy đủ lư do để giữ xe lại, làm trễ nải về bến, tội nghiệp hành khách.

Thọ thầm hỏi, không biết có quốc gia nào trên thế-giới có nhiều trạm kiểm soát bằng Việt-nam không nhỉ ? Chỉ một đoạn đường ngắn Nha-trang Sài-g̣n mà Tài xế xe đ̣ đút lót biết bao nhiêu tiền bạc ? Thân phận làm dân của một nước cộng-sản, biết bao nhiêu chèn ép, bất công, nhưng lúc nào nhà nước cũng hô hào b́nh đẳng giai cấp, công bằng xă-hội.

Trời đă xế chiều, bắt đầu hơi mát, tái xế Tấn có lẽ mệt mỏi hoặc hết chuyện kể nên im lặng lái xe. Thọ cũng lim dim buồn ngủ, nằm ngữa đầu nhắm mắt, suy nghĩ không biết về đến Sá-g̣n phải đi đến đâu trước bởi bây giờ Thọ đâu c̣n nhà cửa. Giấy tờ khai báo về thành phố HCM ở đâu, th́ Thọ khai gian địa chỉ nhà cũ năm xưa.

Trong trạng thái chập chờn nửa ngủ nửa mê, bỗng giật ḿnh khi xe giảm tốc độ và tài xế lên tiếng :

- Xin bà con sẵn sàng giấy tờ cầm tay, xuống xe đi bộ qua trạm kiểm soát cuối cùng trước khi vào thành phố.

Bước xuống xe, Thọ liếc nh́n mọi người cầm giấy tờ trên tay kèm thêm vài tờ giấy bạc cụ Hồ. Thọ hỏi bà đi trước ḿnh tại sao phải kèm thêm tiền và kèm thêm bao nhiêu ? Bà ta trả lời nếu là hành khách thường th́ không cần. Chúng tôi dân buôn bán, để tránh t́nh trạng bị giữ lại kiểm soát mất th́ giờ nên phải trà nước chút đỉnh.

Lần lượt từng người đi qua cổng kiểm soát. Đến phiên Thọ bị hạch hỏi và dẫn vào bên trong pḥng riêng để kiểm soát túi xách.

Ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, ngước mắt nh́n ḍ xét. Thọ đứng im trước mặt đợi chờ, tên công an hách dịch hỏi :

- Anh mới ra tù ?

Thọ b́nh tĩnh trả lời :

- Trong giấy tờ tôi, có ghi rơ.

Im lặng một lúc nó hỏi tiếp :

- Có ǵ trong túi xách ?

- Vài bộ áo quần và đồ lặt vặt.

- Mở ra tôi kiểm soát.

Thọ chần chờ, bỏ túi xách lên bàn, thực sự không rơ có ǵ bên trong bởi sáng nay Thủy chỉ nói vài bộ áo quần.

Tên công an hối thúc :

- Muốn khỏi mất th́ giờ cho xe chạy th́ mở lẹ ra.

Thọ vừa mở dây kéo, nó đứng lên thọc tay vào túi xách lục lọi, lôi ra gói giấy hỏi :

- Thứ ǵ trong này ?

Thọ thoáng nh́n và nhanh trí đáp :

- Có lẽ món quà ǵ cô em tôi tặng, nhưng tôi chưa kịp mở xem.

Nó tự động xé giấy bọc, ḷi ra một phong thư và cọc tiền. Nó lên giọng hỏi :

- Mới ra khỏi tù, bắt đầu buôn lậu hay sao mà tiền bạc nhiều thế này ?

Không đợi Thọ trả lời, nó lấy thư ra vừa đọc vừa đánh vần một cách khó
khăn bởi Thủy viết vội vàng nguệch ngoạc :

"Anh,

Số tiền một triệu rưỡi này để anh sống, bồi dưỡng sức khỏe, lo cho tương lai chúng ta. Cố gắng giữ ngực sạch sẽ để em có thể kê đầu áp má …

Em, "

Nó ngồi xuống ngước mặt nh́n Thọ nói với vẻ rất quan trọng, nhưng hoàn toàn không để ư những ǵ Thủy viết, nó lạnh lùng nói :

- Anh vừa ra tù mà có số tiền lớn mang vào thành phố, chúng tôi nghi Anh có quan hệ bọn kháng chiến phản động hoặc bọn buôn lậu bạch phiến phá hoại nhà nước. Do đó, chúng tôi tạm giữ tiền để điều tra xuất xứ.

Hành động của một tên thẩm vấn điều tra chuyên nghiệp, nh́n Thọ bằng cặp mắt hung dữ, thăm ḍ phản ứng. Những ư nghĩ đấu trí với dân du-đảng ngang bướng ngày xưa, hiện về trong trí óc Thọ. Giữ nét mặt b́nh tĩnh, Thọ trả lời như thách thức :

- Xuất xứ tiền th́ cán-bộ đă đọc thư, đă biết. Em tôi có chồng là cán bộ cấp Tỉnh, cho tôi tiền để trang trải cuộc sống mới ra tù, có ǵ đâu mà gọi là phi pháp ? Cán-bộ giữ tiền tôi, chắc chắn phải làm biên bản. Khi về thành phố, tôi phải làm đơn khiếu kiện. Cán bộ nếu được chia chác, chẳng được là bao. Bây giờ tôi bằng ḷng tặng cán-bộ một trăm ngàn, nhiều hơn một tháng lương của cán-bộ. Rất kín đáo, không ai biết.

Nói vừa dứt, Thọ với tay cầm xấp tiền, lấy ra một trăm ngàn bỏ trước mặt nó. Nó ngước mặt lên nh́n Thọ mỉm cười, rồi lấy tiền bỏ vào ngăn kéo. Xong nó tự động lấy mảnh giấy ghi : “Đă kiểm soát “, kẹp vào túi xách.

Mọi người đợi chờ trên xe rất vui mừng khi thấy Thọ trở ra. Ai cũng đua nhau hỏi : “ Có chuyện ǵ không Bác ? “ “ Có chuyện ǵ không Bác ? “ Thọ chỉ biết lắc đầu…
 

 

Xe đến bến vừa ngừng, bước xuống bến xe, Thọ nh́n quanh đâu đâu cũng thấy cờ đỏ sao vàng, từ các đường phố đến các nóc nhà, cao ốc … Đă hơn tám giờ tối nhưng vẫn nghe điếc tai từ các loa phát thanh gắn trên các cột đèn, nóc nhà, những bản hùng ca Cách mạng vùng lên, Đoàn giải-phóng quân và thỉnh thoảng nghe xen lẫn nhạc Trịnh công-Sơn, Nối ṿng tay lớn, hoặc Huế - Sài g̣n – Hà nội …

Một đất nước xơ xác, một thành phố xác xơ, người đối với người qua sự gian dối, lọc lừa, và nh́n nơi đâu cũng thấy nghèo đói …

Trước khi đi, Thủy và Đạt đă dặn ḍ : “ Bây giờ khắp nơi trên đất nước Việt-nam, làm bất cứ điều ǵ đều phải đút lót tiền bạc qua cửa ải cán bộ phường khóm và công an. “ Thật đúng như thế, nhớ lại cử chỉ và nét mặt tên công an ở trạm kiểm soát, thấy tiền là sáng mắt.

Thọ cố nh́n trong đám phu xích-lô xem có tên đàn em nào thuộc băng Trương-minh-Giảng năm xưa, nhưng thấy toàn là xa lạ, bèn vẫy gọi chiếc taxi đang chạy chầm chậm t́m khách.

Taxi ngừng lại, Thọ tự động mở cửa ngồi bên cạnh tài xế nói :

- Tôi muốn đến con hẻm Trương-minh-Giảng năm xưa, đầu hẻm có tiệm hủ tiếu Hải-kư Ḿ-gia, không biết bây giờ có c̣n tên đường như cũ và tiệm ăn đó không?

Anh tài xế nh́n Thọ có vẻ thất vọng, bởi Thọ gầy g̣ đen đúa, trông có vẻ nghèo đói, chắc không có nhiều tiền.

Suy nghĩ một lúc, anh ta hỏi :

- Bác ở miền Bắc mới vô ?

- Không phải. Mới ra tù.

Vẫn chưa cho xe chạy, nh́n Thọ lần nữa nói :

- Đường đă đổi tên, Hải-kư Ḿ-gia và ông chủ Ba-tàu cũng đă biến mất từ năm 79 khi nhà nước đuổi Ba-tàu về Trung-quốc, tuy nhiên em vẫn nhớ hẻm đó. Một đ́ều nữa là xe em, đồng hồ tiền bị hư. Từ đây về đó 15 ngàn đồng. Bác chịu chứ ?

- Chém vừa thôi cha, mới ra tù làm sao có nhiều tiền để trả ?

- Bác biết không ? Mười lăm ngàn chỉ ăn được 03 tô phở thường. Từ sáng tới giờ em chưa bắt được mối nào. Làm sao em nuôi sống đuợc vợ và 05 con ? Thôi được, em giúp Bác, lấy 10 ngàn thôi. Bác mới ra tù.

Nói vừa dứt th́ nó rồ xe chạy …. 

Thọ nghĩ thật tội nghiệp cho nó, chắc nhỏ hơn Thọ cả chục tuổi. Thời buổi nghèo đói, kinh tế khó khăn làm sao nuôi nổi vợ con ?

Thọ bắt đầu hỏi chuyện :

- Xe hư đồng hồ tiền, sở giao thông vận tải không thanh tra và phạt sao ?

- Bác biết xứ này bây giờ đồng tiền giải quyết mọi vấn đề. Thay đồng hồ mới, tốn gần một triệu bạc. Mỗi năm thanh tra một lần, em chỉ tốn cho họ vài tô phở là xong. Tính toán thiệt hơn nên không muốn thay.

Tài xế Taxi quen đường quen lối thật, Thọ nói thầm trong bụng, nó ngừng ngay con hẻm năm xưa. Mặc dầu bây giờ quá nhiều đổi thay, cờ đỏ sao vàng ngập đầy đường sá kể cả con hẻm nhỏ này nhưng Thọ cũng c̣n nhận ra, dù đă xa vắng hơn hai chục năm trời.

“ Hải-kư Ḿ-gia “ bây giờ là “ Tiệm Hủ-tiếu Ḿ Công-Nhân Lao-Động “. Nh́n vào bên trong chỉ thấy một vài khách hàng. Đèn đuốc lờ mờ tối tăm.  Bước xuống xe Thọ đi thẳng vào hẻm tối không có điện, đến trước nhà Sơn râu, không thấy ai quen, qua nhà thằng Sáu mập cũng chỉ thấy những người xa lạ, ghé lại 

Tài tóc đỏ hỏi ông chủ mới, ông cho hay nguyên cả xóm này đều bị đuổi đi kinh tế mới để nhường lại nhà cửa cho bộ-đội từ Bắc vào.

Quá thất vọng, Thọ trở ra đầu đường, bước vào quán Công-Nhân Lao-Động gọi tô ḿ ăn lót bụng để suy nghĩ tối nay phải ngủ ở đâu ?

Anh chủ quán cũng xấp xỉ tuổi Thọ, đang ngồi lặt rau gần đó, vội vả đứng lên mời hỏi :

- Mời Bác ngồi. Bác xơi ǵ ạ ?  Chắc Bác vừa từ Bắc vào phải không ?

Thọ chậm rải trả lời :

- Không phải, … từ Nha-trang về.

Anh chủ quán nh́n Thọ lần nữa nói :

- Lần đầu tiên cháu đoán sai, vậy Bác xơi ǵ nào ?

- Một phở xe lửa, một ly cối nước lạnh.

Anh chủ quán quay lưng nói vọng vào bếp :

- Bu mày ơi, một phở xe lửa …

Thấy anh chủ quán có vẻ đon-đả, lanh lợi, Thọ hỏi :

- Gần đây có nhà trọ cho mướn pḥng để ngủ qua đêm không ?.

Anh ta nhíu mày suy nghĩ một lúc, trả lời :

- Trên phố có khách sạn, vùng này chắc không có nhà trọ. Nhưng để cháu hỏi bu nó xem.

Chạy vào bếp hồi lâu, khi trở ra nó kéo ghế ngồi xích gần Thọ nói :

- Cuối đường này có căn phố lầu 04 tầng bỏ trống v́ không ai dám ở. Ai vào ở cũng bị ma hù dọa đuổi đi. Thời gian này rất nhiều Việt-kiều về thăm quê hương, chủ nhà cho mướn giá đắt. Nhưng ở được đêm đầu, hôm sau họ cũng dọn ra. Bây giờ chỉ có bọn du đăng vô gia cư lai văng. Nếu Bác không sợ ma th́ đến đó ngủ tạm. Bác có sợ ma không ?

Thọ mỉm cười trả lời :

- Người có súng đạn hăm bắn giết, tôi không sợ, tại sao tôi sợ ma ?.

Vừa nói đến đó chợt nghe tiếng rớt đổ keng keng…của khay bưng tô phở và ly nước văng xuống sàn nhà ngay cửa bếp và người đàn bà ngă quỵ bên cạnh. Anh chủ quán hốt hoảng chạy đến la lên :

- Cái ǵ thế bu mày ? Vấp té cái ǵ vậy ?.

Vài khách hàng trong tiệm cũng chạy đến giúp anh chủ quán đỡ vợ sang nằm chỗ trống và bảo :

- Anh đi lấy dầu gió xoa bóp. Bà bị trúng gió rồi.

Anh chủ quán mếu máo kêu la :

- Bu mày ơi ! … Tại sao xui xẻo vậy ? …Tám ơi !. . . Tám ơi ! …

Thọ giựt ḿnh khi nghe gọi Tám ơi…Tám ơi… bèn đứng lên, bước lại gần xem rồi nói thầm :

- Đúng là con Tám rồi … Làn da trắng nỏn, mắt to, mi cong …Có lẽ sống đời thoải mái, ăn uống sung túc nên không mấy đổi thay.

Bất chợt, một ư nghĩ thoáng nhanh trong đầu, Thọ không muốn làm phiền cuộc sống Tám nên vội vàng lấy túi xách mang lên vai và đi nhanh ra đường.

Cả một trời dĩ văng với con Tám hiện về, Thọ bước đi như chân cao chân thấp.  Mặc dầu đă cứng rắn quyết định, nhưng ḷng dạ vẫn nhói đau. Màn đêm đă buông xuống, đường sá không mấy tấp nập như xưa. Có những đoạn đường không có điện, tối om, im vắng trông ghê sợ. Toàn dân Việt-nam bây giờ sống trong nghèo đói khốn cùng. Nhưng kể cũng may mắn cho Tám, dù sao vẫn có hàng quán bán buôn, nuôi sống bản thân.

Đi lần về hướng anh chủ quán chỉ, Thọ để ư thấy một building 04 tầng, không đèn đuốc tối om. Thọ đánh liều bước vào xem thử. Vừa len lỏi vào trong cổng, đi chưa đến cửa chính, chợt nghe :

- Ai ?  Đứng lại.

Thọ nhanh trí, giả giọng Bắc-kỳ trả lời :

- Cán bộ từ bắc vào công tác. Biết được căn-hộ này bỏ trống, định vào tá túc đêm nay. Đồng chí là ai ?  Thuộc tổ nào ? 

Trong bóng đêm mờ tối, ba thằng xuất hiện đứng chăm chăm nh́n Thọ, một thằng lên tiếng :

- Đợi một chút. Tôi vào tŕnh cấp trên.

Vừa đúng lúc thằng đầu đảng xuất hiện hỏi :

- Ông muốn ǵ ?

Thọ nhận ra giọng nói và vóc dáng quen thuộc, bước tới gần thấy đúng là Sơn râu quai nón. Mặc dù xa nhau đă lâu, đứa nào cũng xấp xỉ bốn chục. Có thể nó đă quên Thọ v́ đen đúa, già và gầy đi nhiều, nhưng Thọ th́ không thể quên nó được, bèn tiến sát gần hơn và nói nhỏ :

- Sơn râu, mày đă quên đại-ca Thọ đen Trương-minh-Giảng rồi sao ?

Bất thần nó ôm lấy Thọ, mừng rỡ thốt lên :

- Đại-ca. Em tưởng đại-ca đă đi Mỹ hoặc đă chết mất tích lâu rồi.

Nó bắt đầu thút thít nghẹn ngào khóc. Một lát sau, quay lại bảo đàn em :

- Tụi bây về chỗ cũ canh gác.

Tất cả giải tán, đi mất hút vào bóng đêm. Sơn râu nắm tay Thọ bảo :

- Ḿnh lên trên lầu.

Đi lên quanh co từng nấc thang tối tăm, đến tầng thứ tư có cây đèn cầy leo lét đủ soi sáng chiếc bàn thấp bên cạnh chiếc chiếu trải giữa sàn nhà và chiếc gối ngủ. Sơn nói :

- Đây là nơi ăn ngủ của em. Anh thay quần áo thoải mái, chắc đêm nay Anh Em ḿnh sẽ chuyện tṛ suốt đêm bởi có quá nhiều chuyện để nói.

Trong khi Thọ sửa soạn thay quần áo, Sơn đi t́m thêm chăn gối, chợt nghe tiếng keng, giống như tiếng muỗng nĩa gơ vào nồi niêu.

Thọ hỏi :

- Tiếng ǵ vậy ?

- Em treo dấu kín cái soong nhỏ cạnh bồn nước, và chiếc muỗng nhỏ cột vào sợi dây tḥng xuống phía dưới cho mấy thằng em canh gác. Hễ có động tĩnh ǵ, tụi nó kéo dây báo hiệu cho em kịp thời chạy trốn.

- Ở trên cao này, biết chạy trốn nơi đâu ?

- Mở nắp đậy bồn nước, nhảy vào trong đó đậy lại, ngậm ống thở lặn xuống nước.

Chợt thằng đàn em mang hai ổ bánh ḿ thịt và hai chai bia vào nói :

- Em mua ở tiệm Công-Nhân Lao-Động. Khi bước vào thấy có đông người đứng bu quanh bàn. Cô Tám ngồi gục mặt lên bàn trông có vẻ mệt mỏi.

Sơn ra dấu đừng nói nữa, bảo đi trở xuống. Chưa muốn cho Thọ biết chuyện của Tám. Nhưng Thọ lên tiếng nói :

- Tao đă hiểu hết mọi chuyện rồi.

Thằng Sơn trợn mắt ngạc nhiên hỏi :

- Đại-ca biết từ hồi nào ?

- Khoảng hơn nửa giờ qua. Khi đi vào xóm ḿnh, định t́m các anh, không gặp ai, đi trở ra vào quán Công-Nhân Lao-Động gọi tô phở ăn kẻo đói bụng. Đang ngồi hỏi chuyện với ông chủ quán trong khi chờ bà chủ nấu phở. Một lát sau, th́nh ĺnh nghe tiếng tô phở và chén bát rớt xuống sàn nhà và bà chủ té xỉu. Ông chủ hốt hoảng kêu Tám…Tám. Tao đứng dậy đến xem mới biết đó chính là con Tám vợ tao. Tao nhanh trí quyết định bỏ đi ra ngoài, không muốn cho ai biết chuyện con Tám và tao.  Có lẽ khi con Tám bưng tô phở ra, không ngờ trông thấy tao nên xỉu té.

- Đại ca quyết định rất sáng suốt. Con Tám đă có cuộc sống mới từ khi Đại ca đi tù. Cả xóm ḿnh bị đuổi đi kinh-tế-mới. Thằng cán bộ lo việc xua đuổi dân chúng ra khỏi nhà, thấy nó đẹp nên lấy làm vợ cho đến bây giờ. Không đẻ thêm đứa con nào nữa … Chắc bởi thằng cán bộ tịt ng̣i.

Thọ thở dài nói :

- Thôi thế cũng yên phận. C̣n mày, tại sao c̣n ở đây và sống bằng cách nào?

- Khi bọn giải phóng vào, chủ hăng xe em bị đánh tư sản, bị bắt đi tù. Tất cả trên hai chục chiếc xe chở hàng bị nhà nước tịch thu. Em mất nghề tài xế. Theo gia đ́nh đi kinh tế mới. Quá cơ cực nghèo đói nên trốn về lại đây, làm đủ thứ nghề, kể cả nghề lừa đảo cướp giựt. Mấy thằng đàn em cùng cảnh ngộ nên lập băng đảng. Nhưng băng đảng bây giờ nguy hiểm và khó khăn gấp trăm lần băng đảng em và anh ngày xưa. Những năm sau này, nhờ bắt mối được với anh Đức hải quân chuyên lo tổ chức vượt biên. Em lo đưa người đến điểm hẹn. Anh Đức chia chác thật đẹp và nuôi sống bọn em.

Thọ ngắt lời hỏi :

- C̣n toà nhà lầu này ?. Chủ là ai ? Tại sao được ở đây tự do ?

- Đâu phải ở tự do. Hàng tháng em phải đóng tiền cho cán bộ phường khóm quanh khu vực này. Chủ nhà trước kia là một Đại-tá chế độ cũ. Vợ c̣n trẻ đẹp, con c̣n nhỏ dại nên bị cưỡng bức lấy Cán bộ cao cấp lúc giải phóng vào. Khi ông đi tù về không chịu đựng được uất ức nhục nhă, nh́n cảnh vợ ḿnh, nhà ḿnh bây giờ thuộc vào tay người khác. Một buổi tối, ông làm bộ xin phép đến thăm con, mang dấu theo quả lựu đạn. Thế là hai ông chồng, một vợ, một con cùng chết, sau tiếng nổ long trời lở đất. Gia đ́nh một cán bộ cao cấp khác, nhảy vào làm chủ quyền. Nhưng chỉ ở đươc hơn một tháng, bởi hồn ma ông chủ nhà đêm nào cũng lai văng, sợ quá phải dọn ra. Bây giờ dùng cho Việt kiều về thăm quê hương mướn. Nhưng từ lâu nay chưa có ai ở được qua hai đêm.

Thọ ngắt lời hỏi :

- Thế th́ tại sao tụi bây ở được ?

- Thỉnh thoảng ông Đại-tá cũng hiện hồn về hăm dọa, nhưng tụi em khấn vái cho phép tụi em ở đây giữ nhà cho ông và tiếp tục làm nghề lương thiện, giúp đỡ người trốn khỏi Việt-nam, nên được yên thân.

Nh́n đồng hồ gần ba giờ sáng, dưới đường phố vắng bóng xe cộ ngược xuôi.  Cả hai cùng mệt mỏi nên nằm lăn xuống sàn nhà ngủ ….

Sáng hôm sau, khi mặt trời chiếu qua cửa sổ, cùng với tiếng ồn ào xe cộ đủ loại trên đường phố. Nh́n đồng hồ đă hơn 11 giờ trưa. Thọ thức dậy nh́n quanh chẳng thấy ai. Thằng Sơn râu đă đi đâu từ lúc nào.

Thọ đứng dậy vươn vai làm vài động tác thể dục, xong đi ra bồn nước rửa mặt. Khi trở vào th́ vừa đúng lúc Sơn đang sắp đặt cơm và các thức ăn ra tờ báo, có lon cát nhỏ làm b́nh hương và bó nhang, Thọ hỏi :

- Cúng cho ai vậy ? Tụi bây cũng tin Trời, Phật nữa sao ?

- Phải tin chứ. Hằng ngày trước khi ăn, em phải cúng vái cho gia đ́nh ông chủ nhà. Anh biết mấy năm nay tất cả chùa chiền, đ́nh miếu đặt dưới sự quản trị của sư quốc-doanh và cán bộ. Ngày rằm và mồng một đông nghẹt quan chức, cán bộ đến cầu xin mua danh bán tước. Không hiểu sao bây giờ tụi Cộng sản mê-tín một cách điên cuồng như vậy ?

Thọ mỉm cười nói :

- Có ǵ đâu, bần cùng như bọn ḿnh th́ sinh đạo-tặc. Bóc lột của dân trở nên giàu sang như chúng nó th́ sinh lễ-nghĩa. Sự cầu nguyện cúng vái của chúng nó có thiện tâm hay không, Trời Phật chắc chắn thấu hiểu, bận tâm làm ǵ vô ích.

Cúng vái xong, hai thằng ngồi xuống ăn, Sơn lên tiếng :

- Kể từ bữa nay anh sống ở đây, rất an toàn. Cố gắng lấy lại sức khỏe. Em sẽ t́m cách liên lạc anh Đức cho anh vượt biên càng sớm càng tốt, chứ theo em nghĩ, anh không thể sống tại quê hương Việt-nam lâu dài được.

Thọ rất cảm động khi nghe điều này bởi đúng với dự tính của ḿnh bèn nói :

- Chuyện vượt biên sẽ bàn chi tiết sau. Tao muốn t́m hiểu anh Đức hải-quân chuyên tổ chức vượt biên, đang hợp tác với mày. Không biết có phải Đức bạn cùng khóa HQ với tao hay không ?  Đức bạn tao trước 75 đang ở tù ngoài Côn-sơn. Khi mất nước chắc nó cũng theo ghe tàu vượt biên rồi, v́ ngoài đó nhiều phương tiện nên lính tráng đi hết.

- Em không biết rành dĩ văng của anh ta, chỉ biết lúc trước là Hải quân, thế thôi. Mỗi lần gặp nhau, em chỉ biết nhận nhiệm vụ, không có cơ hội nói chuyện tâm sự. Tuy nhiên, bằng mọi giá, em sẽ mời đến đây để gặp anh.

- Vậy th́ mày nên nói rằng có một chủ ghe muốn bàn chuyện vượt biên. Nó sẽ hăng hái đến gặp. Chứ mày nói muốn gửi tao đi vượt biên, không có tiền, chưa chắc nó đến.

- Được rồi, em làm theo lời anh dặn.
 

 

Hôm nay, thằng Sơn đi làm nhiệm vụ, đưa người đến điểm hẹn, Thọ ngủ ở nhà một ḿnh.

Đêm thứ nh́ ngủ lại căn nhà lầu 04 tầng này, cũng suy nghĩ, tính toán chuyện vượt biên. Phải tính thật kỹ, chứ nếu bị bắt vào tù một lần nữa, chắc chắn chết trong tù. Lần quyết định này cũng như đang ở ngoài trận chiến chỉ có ta và địch, giữa lằn ranh sống và chết. Chỉ một sơ suất nhỏ, đủ để ḿnh đi vào cơi chết và mang theo niềm ân hận, bởi có thể, những người thân thuộc đi theo.

Nằm suy nghĩ phải tổ chức như thế nào, tối thiểu cần có la-bàn, bản-đồ, mua ở đâu. Trường hợp bị chận bắt, phản ứng ra sao ?

Một ḿnh trong căn pḥng vắng vẻ, tối om, đang mơ màng suy nghĩ, bỗng chuông điện thoại reo vang. Thọ thắc mắc, ai gọi vào giờ này chỉ mới 03 giờ sáng ?

Chạy đến nhấc phôn, nhưng không nghe ǵ, ngay cả tiếng rè của phôn cũng không có. Lấy làm lạ, Thọ thắp đèn cầy kiểm soát thấy chỉ có cái phôn quay tay
nhưng không có đường dây nối vào tường, tại sao lại reo ?

Thọ nhủ thầm, xem như ma nhát, tao đách sợ. Bèn trở về chổ nằm ngủ tiếp. Tắt đèn nằm mơ màng hơn nửa giờ sau, nghe tiếng lạch cạch ngoài cửa sổ, nh́n ra thấy bóng dáng người đàn ông nhe răng cười và đưa tay vẫy. Lần này Thọ thắp sáng đèn cầy. Mang lon cát lư hương thằng Sơn để lại hôm trước bỏ lên chiếc bàn nhỏ giữa nhà, thắp 03 cây nhang, quỳ xuống khấn vái :

- Cung kính những oan-hồn linh thiêng đang vất-vưởng trong căn nhà này. Hăy lắng nghe lời khấn vái cầu nguyện từ đáy ḷng tôi. Một người cùng chiến tuyến, cùng bị Việt-cộng đọa đày trong ngục tù hơn mười năm qua. Ra tù trở về đây chứng kiến cảnh vợ ḿnh bị ép lấy tên bộ đội, t́nh cảnh giống y-hệt như ông chủ nhà. Mở mắt nh́n bao quát hơn, thấy hàng triệu quân dân miền Nam cũng cùng chung thảm cảnh. Mất chồng, mất cha, mất nhà, mất của …Kể từ khi Đồng-minh trói tay chúng ta và tháo chạy, không cung cấp thêm súng ống, đạn bom, đem dâng miền Nam cho Cộng-sản miền Bắc. Việt-cộng vào Nam thẳng tay tàn sát dân vô tội, giết người cướp của, cai trị dân miền Nam bằng sắt máu, hận thù, giáo dục dân miền Nam bằng gian manh, lạc hậu. Đất đai bờ cơi đem bán đứt cho bọn Tàu, kể cả các Hải-đảo Hoàng-Sa, Trường-Sa. Được biết ông đă quyết định về bên kia thế-giới sum họp cùng vợ con. Rất mừng cho ông.  C̣n tôi đang vương vấn bụi trần, nên quyết tâm từ giă quê nhà Việt-nam để khỏi nh́n thấy cảnh đớn đau tủi nhục. Trong thời gian toan tính chuyện ra đi, xin hồn thiêng ông chủ nhà cho tôi tá túc nơi đây. Nếu oan hồn ông hiển linh hơn nữa, xin theo giúp tôi đến được bến bờ tự-do càng sớm càng tốt. Cung kính Thượng hưởng. Nguyễn Thọ.

Kể từ khi khấn vái cầu nguyện, không có đêm nào bị quấy rầy, mặc dù Sơn thường đi đêm vắng nhà.

 

Tối nay Đức hải-quân sẽ đến gặp bàn chuyện vượt biên, Sơn vừa cho hay sáng nay. Thọ rất bồn chồn lo lắng. Nếu không phải Đức bạn ḿnh th́ rất khó bàn tính.  Thọ nằm xuống nghỉ trên chiếc chiếu giữa sàn nhà, suy nghĩ nên bàn tính như thế nào nếu Đức hải-quân không phải bạn ḿnh ?

Nhớ lại h́nh ảnh thằng Trần công Đức cùng khóa, khi c̣n trong quân trường, nó to cao, trắng trẻo, vui tánh. Giờ nghỉ trưa, khi tất cả SVSQ nằm nghỉ th́ nó ra sân volley ball đánh cá độ. Nó chơi volley ball rất giỏi. Thông thường một ḿnh nó chấp hai hoặc ba đứa bên sân kia, nhưng lúc nào nó cũng thắng. Cá độ thường là một đĩa cơm gà và chai bia buổi tối.

Khi ra trường, không cùng đơn vị phục vụ nên biệt tăm tích nó. Cho đến hai ba năm sau, khi đọc báo Sài g̣n, thấy tên nó trong danh sách gần mười Sĩ-quan Bộ-binh và Hải-quân bị giáng cấp xuống binh nh́ và thủy thủ. Bị đưa đi tù ngoài Côn-đảo v́ dính vào vụ buôn lậu bạch-phiến “ C̣i-hụ Long-An “. Rồi từ đó biệt tích giang hồ.

Đang mơ màng nghĩ về nó, chợt nghe bước chân đi lên cầu thang. Thọ khoác vội chiếc áo vào bởi linh tính có người lạ. Thằng Sơn xuất hiện nói :

- Anh Đức đến.

Thọ đứng lên nh́n, đột nhiên chỉ tay vào Đức chưởi :

- Đù má …Chính là mày. Tao đang lo lắng sợ không phải mày.

Rồi cả hai ôm lấy nhau. Đứa nào cũng như muốn ứa nước mắt. Tay bắt mặt mừng, biết bao nhiêu đ́ều thăm hỏi v́ đă hơn 20 năm xa nhau, kể từ khi rời quân trường. Thằng Sơn bỏ bịch thức ăn và hai chai bia lên tờ báo rồi nói :

- Hai anh cứ tự nhiên ăn uống, chuyện tṛ. Em đă ăn rồi, bây giờ xuống sắp xếp công việc cho tụi đàn em. Nói xong, nó bỏ đi xuống lầu.

Hai đứa tự động ngồi xuống soạn đồ ăn đem ra tờ báo, Thọ lên tiếng :

- Trước khi bàn chuyện chính, tao muốn biết chuyện gia-đ́nh mày.

Đức nh́n Thọ cười nói :

- Th́ tao cũng như mày … Lúc trước nghe nói mày nhiều vợ, lắm mối, bây giờ, tối nằm không ngoài chuồng heo phải không ? C̣n tao, vợ bỏ khi tao đi tù Côn Sơn. Khi trở vào đất liền th́ mẹ con nó đă qua Mỹ. Thế là yên phận, tao không c̣n lo lắng. Bây giờ tao đang sống chung với 02 bà vợ trẻ bằng nửa tuổi ḿnh.

- Đù má … thời buổi đói rách, sao mày tài giỏi vậy ?

- Có ǵ đâu … mày c̣n nhớ khi quân Đức tiến vào Paris, chỉ cần một ổ bánh ḿ là ngủ được một đêm với em đầm trẻ, thơm như mít. Chính nhờ thời buổi đói khổ này nên tao muốn có bao nhiêu vợ cũng được. Miễn sao cho nó ăn uống no đủ th́ thôi. Hai năm trước tao ở với một em khác, v́ nó cứ cằn nhằn lắm chuyện làm tao bực bội nên sắp xếp cho nguyên cả gia đ́nh em vượt biên, em mừng quưnh và cám ơn tao rối rít.

- Tao bái phục mày …. À ! c̣n chuyện “ C̣i hụ Long-An “, nói chi tiết cho tao nghe coi.

- Chuyện xưa như trái đất rồi, biết để làm chi. Nhưng lúc đó bởi v́ tao tham lam. Đường di chuyển bạch-phiến từ khu Tam-giác-vàng Lào-Thái đến Campuchea do bộ binh lo. Tao chỉ lo từ bờ biển Campuchea qua Hà-Tiên, qua Rách-giá, bởi chiến hạm tao tuần tiểu khu vực này. Nhưng tao lại muốn thầu luôn từ Rạch-giá về Sài-g̣n, v́ nghĩ rằng có xe quân-cảnh hộ tống chạy trước và sau ḿnh, lại có hụ c̣i inh ỏi th́ thằng nào dám bắt. Nhưng xui xẻo, bọn Tướng Tá ở Sài-g̣n họp hành để chia chác lâu quá. Kết quả bất đồng ư kiến nên “ Trâu ḅ húc nhau, ruồi muỗi chết “. Nguyên cả đoàn xe 05 chiếc bị bắt ở Long-An. Báo chí Sài-g̣n trong đó có nhiều thành phần thân cộng và phản chiến bới móc rùm beng lên, nên bọn tao bị giáng chức từ quan xuống lính rồi đi tù Côn-đảo.

Khi nghe lệnh buông súng đầu hàng th́ trại tù như đàn ong vỡ tổ, chạy tán loạn vô trật tự. Cũng may có người đốt cháy thiêu hủy hết hồ sơ, không c̣n biết ai là tù h́nh sự, ai là tù chính tri. Tao khai là tù chính trị nên ưu-tiên về Sá-g̣n. Đại khái là như vậy.

Thọ nghe và khâm phục sự lanh lẹ trong khả năng xoay xở t́nh thế của Đức bèn đề nghị :

- Hay là mày thu xếp để cùng tao ra đi chuyến này. Có mày tao đỡ lo lắng hơn và chắc chắn thành công.

- Bây giờ th́ chưa được. Lư do lúc này tao nhận được nhiều thư bạn bè nước ngoài nói rằng chúng nó làm lụng rất vất vả, bởi ngôn ngữ bất đồng, lớn tuổi rất khó học chữ, học nghề. Có đứa phải cày hai jobs nhưng chỉ đủ nuôi sống gia-đ́nh, chẳng dành dụm được bao nhiêu. Đền bù lại là tất cả đều được tự do, sống thoải mái. Không sợ ai hỏi han, bắt bớ trái phép.

Thọ ngắt lời hỏi :

- Như vậy chắc mày làm ăn khá lắm nên không có ư định ra đi ?

- Mày thử làm bài tính đơn giản : Tao tổ chức mỗi chuyến đi từ một trăm đến ba trăm người tùy ghe lớn hay nhỏ. Lúc trước từ 05 đến 07 cây ( lượng ) cho mỗi đầu người. Bây giờ bắt buộc phải 10 cây trở lên. Nếu ba trăm người đi, sẽ có ba ngàn cây. Chi phí đóng tàu lớn khoảng một trăm cây. Nhiều hơn mua căn nhà tại Sài-g̣n bây giờ. Chi phí cho Công-an và mua băi, chừng hai trăm cây. Chi phí cho bọn tao lo chuyển người, chôn dầu, một trăm cây. Như thế mày biết chủ tàu cầm trong tay bao nhiêu cây, chỉ lo thức ăn, nước uống và linh tinh… Nói thật cho mày biết, cuộc sống tao bây giờ chỉ thua ông vua mà thôi. Tại sao tao phải ra đi ?  Ở đây chỉ cần có tiền là giải quyết mọi vấn đề. Ngay cả chuyện lấy vợ của tao cũng thế. Sau này nếu tao chán chê mấy em này th́ tao tổ chức cho chúng vượt biên, tao t́m em khác trẻ hơn,  đẹp hơn.

Thọ mỉm cười ngắt lời nói :

- Đù má … nghe mày nói mà thèm. Nhưng trường hợp bị bắt th́ sao ?

Đức nhún vai trả lời :

- Bị bắt th́ những người vượt biên ở tù, mắc mớ ǵ ḿnh ? Như trường hợp tháng rồi, bị bể ổ. Hiện nay đang ứ đọng gần ba trăm người. Tao sẽ để mày làm thuyền trưởng kiêm tài-công chuyến này. Chắc chủ ghe vui mừng lắm, bởi có một SQHQ nhiều kinh nghiệm biển cả và gan ĺ như mày.

Thọ vươn vai ngáp dài có vẻ mệt mỏi bởi nghe Đức nói nhiều quá. Thọ bèn cắt ngang :

- Nhưng thôi, bây giờ đến chuyện của tao …. Tao đă suy nghĩ kỹ khi vừa ra tù. Chuyến ra khơi này chỉ có hoặc sống nơi bến bờ tự do hoặc chết chứ không có chuyện trở về ở tù. Do đó mày cố gắng giúp tao.

- Giúp mày là bổn phận của tao. Mày đừng lo. Mày cần bất cứ điều ǵ tao cũng có thể lo được. Tao bảo đảm.

Thọ nhắm mắt suy nghĩ một hồi rồi chăm chú nh́n Đức nói :

- Việc trước hết là bản đồ, la-bàn. Từ nơi xuất phát ra cửa biển, nơi nào cạn, nơi nào sâu và giờ thủy-triều dâng, thủy triều xuống, mày tra cứu và nhớ ghi lên bản đồ giùm tao. Điều quan trọng nữa là mua giùm tao 05 khẩu Roulots, nếu không có th́ Colts-45 cũng được.

- Tại sao phải 05 khẩu ?

- Tao tổ chức toán cảm tử 04 thằng và tao, đề pḥng công-an bắt hoặc Hải-tặc cướp biển.

Thằng Đức suy nghĩ một hồi nói :

- Được. Dễ thôi. Trong ṿng mười ngày, tao sẽ giao súng và cho mày biết ngày giờ đi và điểm hẹn. Ngày mai tao sẽ đến ăn trưa với mày và cho biết thêm những diễn tiến.

Ôm nhau từ giă, tiễn Đức đi xuống lầu xong Thọ nằm xuống chiếu ôn lại những ǵ đă bàn tính với Đức. Nghĩ rằng đây là ván cờ cuối cùng trong đời, phần thắng đă năm mươi phần trăm nhờ các quí nhân như Đạt, Thủy, Sơn, Đức. Cầu xin ơn trên pḥ hộ. ………. .

Kể từ nay, Thọ nhất định sẽ cùng Thủy đi trọn đường t́nh, dù mới chớm nở nhưng Thọ cảm thấy như từ muôn kiếp trước. Xưa nay đàn bà con gái đối với Thọ chỉ là đối tác để thỏa măn t́nh dục và sinh con đẻ cái cho Thọ. Nhưng giờ đây những nhu cầu đó đều không nghĩa lư ǵ, không cần thiết nữa. Thọ đă hiểu được ḷng ḿnh muốn ǵ. Chỉ có t́nh yêu của Thủy và ḿnh mới có thể xóa lấp vết hằn oan khiên thù hận. Thù người, hận đời đă nghiền nát cuộc sống của ḿnh, của Thủy bấy lâu nay.  Thủy ơi !. Anh nhớ em vô vàn …. .  Nguyện cầu tất cả mọi chuyện êm xuôi và Đạt sẽ đem em về Sài-g̣n kịp giờ lên đường vượt biên. Anh hứa, ngực của anh từ nay chỉ một ḿnh em tựa đầu áp má ….

Đang miên man nghĩ ngợi, mắt lim dim muốn ngủ, bỗng Sơn bước vào
hỏi :

- Sao, mọi chuyện bàn tính tốt đẹp không Đại-ca ?

- Rất tốt, tao đă gặp quí nhân. Mày ngồi xuống đây tao hỏi. Trong số những đàn em của mày, có thằng nào gan ĺ, có thành tích đâm chém không ? Biết dùng súng càng tốt. Tao cần 05 thằng, kể cả mày và tao.

Im lặng suy nghĩ một lúc nó trả lời :

- Mấy thằng này c̣n trẻ, gan ĺ, dám làm nhưng em chưa thấy đụng chạm những hiểm nguy thực tế.

- Thôi được, tao sẽ nhờ Đức giới thiệu trong đám vượt biên. Bắt đầu hôm nay, mày chọn một thằng em xuất sắc nhất, huấn luyện thay thế mày, làm việc cho Đức để mày cùng đi vượt biên với tao.

Sơn đứng lên nói :

- Thôi, để Đại-ca nghỉ … À quên, anh Đức đưa em một cây trước khi về anh dặn lo vấn đề ăn uống cho Đại-ca …………. .

 

Qua một đêm ngủ ngon, sáng nay thức dậy Thọ cảm thấy thoải mái. Chưa tới mười một giờ trưa đă nghe tiếng nói chuyện của Sơn và Đức đi lên cầu thang.

Như thường lệ, Sơn trải báo dọn cơm. Lần này cả ba cùng ngồi ăn. Đức thông báo :

- Nếu không ǵ trở ngại giờ phút chót, đúng hai tuần nữa mày ra khơi. Trước đó một ngày sẽ có người đưa mày và Sơn xuống Rạch-giá. Súng đạn sẽ giao cho mày tại điểm hẹn khi bắt đầu lên ghe.

Bất chợt, Thọ bỏ đũa thở dài nói :

- Chà … như vậy hơi trở ngại. Chỉ có hai tuần, không biết người yêu tao và thằng em từ Nha-trang có về kịp hay không. Nếu không về kịp, tao làm sao đi ?

Đức nh́n Thọ chưởi thề :

- Đù má …tại sao giờ này mày mới cho tao hay ? Tao đă thông báo những nơi cần thiết rồi, không thể thay đổi được.

Thấy cả Đức và Thọ cùng ṿ đầu suy nghĩ t́m giải pháp, Sơn lên tiếng :

- Thôi được, các anh đừng lo. Ngày mai em mua vé xe đ̣ đi Nha-trang đem họ vào. Anh Thọ cho địa chỉ và dặn em những điều cần thiết.

Cả Đức và Thọ cùng sáng mắt lên nói :

- Giải pháp rất hay.

Xong Thọ nh́n Đức nói :

- C̣n chuyện quan trọng nữa là mày t́m giùm tao trong số ra đi chuyến này, có tên nào gốc Biệt-động-quân, Thủy-quân-Lục-chiến hoặc Nhảy-dù, độc thân càng tốt, giới thiệu giùm tao. Tao cần ít nhất 03 đứa.

Đức như chợt nhớ ra, bèn nói :

- Tao quên nói mày hay, có thằng Đ/úy Biệt-động tên Nghĩa, vợ và đứa con gái 15. Đến nhờ tao xin chủ ghe cho nó đi, thay v́ trả 30 cây, nó chỉ có 22. Nó hứa sẽ trả sau. Nhưng chủ ghe làm sao tin được nó sẽ trả. Nó c̣n cho hay, nó mới ra tù chung  với một Đ/úy HQ tên Thọ.

Thọ sáng mắt lên nói :

- Đúng rồi. Cho tao gặp thằng Nghĩa, chính là hắn.

Thọ bóp trán suy nghĩ một lát xong nói tiếp :

- Tao đề nghị, thù lao mày trả tao làm Thuyền-trưởng và Tài-công bao nhiêu, mày bù qua cho nó …. 
 

Mọi công việc sắp xếp đă xong xuôi, bây giờ chỉ c̣n ba ngày nữa lên đường đi Rạch-giá nhưng thằng Sơn đi Nha-trang vẫn chưa trở về. Ḷng nôn nao, bồn chồn, bắt đầu mất ngủ trở lại. Chưa bao giờ Thọ suy nghĩ nhiều về người yêu như hiện nay.  Hồng-Thủy ơi ! Em là người đàn bà duy nhất đă đánh động t́nh yêu trong ḷng anh trỗi nhịp ḥa tấu khúc nhạc t́nh đầu tiên cho riêng anh. Vườn yêu đương của anh bắt đầu mở rộng cửa, đón em nhẹ bước vào. Vườn t́nh này, thiên đàng này, sẽ là nơi chúng ta vui sống, từ nay và măi măi về sau. Bên cạnh em, anh sẽ trút bỏ hết tất cả oán thù, hờn căm. Trút bỏ hết những buồn đau trong quá khứ, và chính điều này cũng sẽ giúp em sống lại được bằng t́nh cảm con người, t́nh yêu đôi lứa mà em đă một lần bị Việt-cộng cướp đi. Anh không có tham vọng thay thế hoàn toàn người em yêu quí nhất đời, nhưng ít ra sống bên anh, em sẽ không khổ đau, không cô đơn, không trống vắng. C̣n anh th́ lần đầu tiên trong đời có được t́nh yêu để nâng niu, để tận hưởng.

Thọ thiếp đi trong giấc mơ đẹp cuộc t́nh. .  .  Măi đến khi nghe những bước chân đi lên cầu thang, thằng Sơn xuất hiện bên cạnh thằng Đức, hai thằng với vẻ mặt nghiêm nghị khó hiểu.

Thọ vội vàng lên tiếng :

- H́nh như có chuyện không may ? Thủy và Đạt đâu rồi ?

Sơn và Đức nh́n nhau như muốn nhường nhau, ai người nói trước. Chợt Đức nghiêm mặt nói với Thọ :

- Tao muốn mày phe-lờ mọi chuyện, chỉ chú tâm cho chuyến đi. Hăy vững niềm tin chắc chắn thành công. Mọi chuyện xảy ra, dù có làm mày nao núng, cũng chỉ là giây phút thôi, nghe qua rồi bỏ, không nên bi lụy sầu buồn.

Thọ cắt ngang :

- Chuyện như thế nào ? Nói lẹ cho tao biết.

Thằng Sơn buồn bă kể :

- Em đến Nha-trang buổi chiều, đi thẳng đến quán chị Thủy. Hỏi cô Cashier trẻ, D́ nuôi đâu rồi. Cô ta gọi vào bếp, Bố Mẹ ơi, có người muốn gặp. Ông trung niên người Bắc bước ra hỏi. Ông là ai ? Cần ǵ ? Em nói, tôi là em chồng trước đă chết của D́ nuôi. Ngẫm nghĩ nh́n em một hồi rồi ông bảo vào trong nói chuyện. Ông cho hay D́ nuôi đă tự tử chết trong tù. Vợ chồng Bà Thu-Nga là bạn thân ở phía cuối con hẻm vừa lảnh xác đêm về làm đám tang cách nay một tuần. Cần biết thêm tin tức, nên đến gặp họ.

Em đến gặp vợ chồng anh chị Thu-Nga. Ông xă chị Nga cùng khóa Vơ-bị Đà-lạt với chồng chị Thủy. Đi tù về, bây giờ chạy xe Honda ôm. Chị Nga làm nghề may vá quần áo. Cuộc sống tạm đủ để nuôi sống 04 con c̣n nhỏ dại. Chị Thủy đă từng giúp đỡ gia-đ́nh chị Thu-Nga qua cơn ngặt nghèo. Do đó, khi nghe tin chị Thủy bị bắt, chị Thu-Nga ra vào trại tù thăm nuôi. Chị Thu-Nga nói : Câu chuyện bị bắt lúc ban đầu chỉ có nhóm chôn dầu của anh Đạt bể ổ. Đạt và 05 đàn em bị bắt. Trong mấy ngày đánh đập để thẩm vấn điều tra, có thằng em không chịu nổi nên khai có liên hệ D́ nuôi. Bị đánh đập thêm nên nó khai chính nó là người mua thuốc diệt côn trùng giao cho Đạt để cùng D́ nuôi giết chết người chồng cán bộ. Thế là D́ nuôi bị bắt. Chị Thu-Nga nói thêm, trước ngày chị Thủy tự tử, chị đă nhờ tôi t́m cách gởi gói quà này cho anh Thọ.

Nói xong, Sơn trao gói quà cho Thọ. Thọ gục mặt nấc lên nghẹn ngào, rồi tức tối than van :

- Bây giờ tôi là con chó bị dồn vào chân tường. Bắt buộc phải quay đầu lại nhưng biết cắn ai đây ?.

Sơn cũng khóc theo ….
 

 

Nghề chính của Đức là tổ chức vượt biên, nhưng nghề nghiệp trong giấy tờ là “Cung cấp cây trái và rau cải tươi miền lục tỉnh đến các chợ trong thành phố Hồ Chí Minh “. Do đó Đức có quyền lái chiếc truck cũ kỉ của ḿnh đi mua rau miền lục tỉnh. Mặt khác, mấy trạm kiểm soát đă được mua đứt nên việc chở Thọ và Sơn về Rạch-giá không gặp trở ngại khó khăn.

Thuê khách sạn Rạch giá nằm nghỉ ngơi, nhưng Thọ thức suốt đêm, cố xua đuổi h́nh ảnh Thủy ra khỏi tâm trí để lo công việc hiểm nguy hiện tại nhưng rất là khó khăn.

Đúng 02 giờ sáng, ba thằng lên xe đến điểm hẹn. Thọ nhủ thầm, không ngờ thằng Đức tổ chức rất chu đáo. Chưa đến 03 giờ sáng là ba trăm người vừa con nít vừa người lớn đă lên hết trên ghe.

Đức giao súng đạn và 02 cuộn vải tṛn cho Thọ rồi nói :

- Đây là 02 biểu-ngữ : “Đoàn công tác Nông-trường Đồng-Tháp-Mười. “ Giăng lên hai bên mạn ghe khi nào thấy Công-an tuần giang đến gần.

Căn dặn xong Đức ôm Thọ nói lời từ biệt và chúc may mắn.

Đức vừa rời khỏi băi là Thọ gọi 04 thằng thuộc đội cảm tử của ḿnh đến phân phát súng đạn và căn dặn :

- Các bạn xem đây như Lệnh-hành-quân. Chúng ta chỉ có một chọn lựa duy nhất là sống nơi đất tự do, không trở lại Việt-nam ở tù. Tuyệt đối tuân hành lệnh tôi và Nghĩa.

Trước khi leo lên ghe nhỏ để ra ghe lớn, cả 05 thằng Thọ, Nghĩa, Sơn, Trí, Tâm nắm tay nhau nói :

- Chắc chắn ta sẽ thành công.

Trí và Tâm cũng là dân Biệt-động, bạn của Nghĩa, tuy mới gặp Thọ lần đầu nhưng rất có cảm t́nh và nể phục.
 

Như đă ấn định thời gian, đúng 04 giờ sáng là Thọ cho ghe khởi hành.

Từ trong sông rạch, khói hơi nước bay la đà trên mặt sông nên Thọ rất khó nh́n để lái ghe. Chỉ định thằng em đứng trước mũi ghe trông chừng, để tránh chạy sát bờ mắc cạn. Thọ giữ vững tay lái, cố gắng cho ghe chạy chính giữa gịng sông. Dự trù từ nơi xuất phát ra cửa biển chừng một tiếng đồng hồ. Nhưng khi chạy được 40 phút th́ bị mắc cạn ngay khúc quẹo ra biển. Người quá đông, ghe nặng, Thọ rồ máy tối đa cho tiến tới, thụt lùi nhưng ghe vẫn nằm yên một chỗ.

Thằng em cơ khí từ hầm máy chạy lên báo cáo :

- Đại ca phải chờ nước lên, chứ cứ rồ máy chắc sẽ bể bơm nước làm nguội máy, bởi bơm hút vào toàn là bùn cát.

Thọ rất lo lắng, bởi nếu đợi nước lớn, trời sáng tỏ, chắc chắn công an tuần giang sẽ đến bắt. Thọ ra lệnh 05 thằng em, đi huy động những người biết bơi, nhảy xuống sông đẩy ghe. Cũng may, mọi người hăng hái làm theo, nhảy xuống sông chung sức đẩy. Nhờ nhiều người nhảy ra khỏi ghe, làm cho ghe nhẹ nổi lên, và nhờ sức người đẩy nên loay hoay chừng nửa giờ là ghe di chuyển được. Mọi người mừng rỡ nhưng trời đă sáng tỏ.

Thọ tăng vận tốc để chuẩn bị ra cửa biển. Chợt thằng em báo cáo :

- Đại ca ơi, có tàu tuần giang chớp đèn sau lưng ḿnh.

Thọ cho gọi 04 thằng em cảm tử đến gần bảo sẵn sàng súng đạn nhét vào sau lưng quần và giăng hai biểu ngữ “ Đoàn công tác Nông-trường Đồng-tháp-mười “ hai bên thành ghe.

Thọ tăng vận tốc nhanh hơn và lấy ống nḥm nh́n ra sau. Chiếc tàu tuần là loại Giang tốc-đỉnh của HQ/VNCH xưa kia, bây giờ Việt-cộng dùng tuần tiểu trong sông rạch. Có hai máy rất mạnh, chạy nhanh, không có mui che và không thể chạy ra biển được.

Thấy có 03 nhân viên, một mang AK đang cầm lái, hai người đứng trước mũi và sau lái, gh́m súng AK-47 như sẵn sàng bắn. Biết không thể chạy thoát được, Thọ ra lệnh đàn em bảo mọi người vẫy tay chào khi tàu tuần tiểu chạy ngang qua. Mọi người làm theo, tàu tuần không nghi ngờ nên quay đầu trở lại. Ai nấy trên ghe một phen hú hồn, thở phào nhẹ nhỏm.

Chạy thêm được hơn mười lăm phút nữa, mặt trời đang ló dạng biển Đông. Bắt đầu vượt qua vùng nước đục và trong, phân chia nước sông và biển. Bất thần chiếc Giang-tốc-đỉnh trở lại chớp đèn bắt ngừng.

Thọ nghĩ bây giờ đă ra biển th́ quyền kiểm soát của Hải-quân chứ tuần giang chỉ có quyền kiểm soát trong sông. Tại sao Giang-tuần lại chạy theo ra biển ?  Thọ bèn tăng tốc độ nhanh hơn và gọi 04 thằng em cảm tử đến dặn :

- Có thể bây giờ là lúc ta phải đối đầu. Cho đạn lên ṇng, sẵn sàng đợi lệnh, tao thằng sau lái, Nghĩa thằng mũi, Sơn lo thằng lái tàu. Trí và Tâm theo dơi, chỉ bắn khi ba thằng tao gặp hiểm nguy.

Thọ tiếp tục tăng tốc độ nhanh hơn, nhưng Giang-tốc-đĩnh đă lên song song bên hữu hạm. Bất th́nh ĺnh, hai tràng AK pằng …pằng…pằng…bắn thẳng vào đám
đông người ngồi trên mui ghe, do hai tên Công-an trước mũi và sau lái nhắm bắn. Tiếng than khóc, tiếng la hét của đám người bị thương vang dội vùng cửa biển. Tiếng thằng Nghĩa khóc rống lên :

- Vợ tôi chết rồi. Con tôi bị thương …. Trời ơi là trời …Tôi biết sống với ai bây giờ đây ? … Em ơi ! sao em nở bỏ anh và con ?. . . Tại sao tụi bây tàn ác thế … Trời ơi là trời …mTiếng than khóc kêu cứu của mọi người vẫn tiếp tục, nét mặt Thọ trở nên đanh thép, giảm hết máy cho ghe ngừng. Rút súng cầm tay, núp sau đám người đứng sát mạn ghe, chờ đợi.

Chiếc Giang-tốc-đỉnh từ từ tiến sát vào ghe. Ba tên Công an nét mặt đằng đằng sát khí, tên đứng phía mũi nạt nộ :

- Thuyền trưởng đâu ?  Cho ghe trở vào sông. Vượt biên mà dám nói đi công tác hả ?

Khi Giang đỉnh vừa cặp sát mạn ghe, Thọ gật đầu ra lệnh. Hai phát súng …đùng …đùng… Hai tên Công an gục xuống. Nhanh như chớp, cả ba thằng Thọ, Nghĩa, Sơn nhảy qua. Tên Công an lái tàu mang súng AK sau lưng, định xoay ra trước lên c̣ nhưng bị thằng Sơn khoá tay, kẹp cổ. Thằng Nghĩa để một phát pằng…ngay đầu, ngọt xớt.

Thọ bảo thằng Nghĩa :

- Mày cho mỗi thằng một phát ân-huệ cuối cùng.

Pằng …pằng …Pằng … Ba phát ân huệ vào đầu ba tên Công-an …Máu và thịt văng tung toé …. Mọi người trên ghe lấy tay bịt mắt, không dám nh́n. Chuyện xảy ra quá nhanh, như trong ciné.

Thằng Nghĩa nhảy trở về ghe, băng bó cho con gái bị thương. Hai bố con ôm xác chết, khóc thương rất thê thảm. Thọ và Sơn kéo ba xác chết xuống khoang tàu rồi bảo Sơn cột tàu vào mạn ghe, kéo theo. Xong trở về ghe ḿnh tăng tốc độ chạy ra biển.

Kiểm điểm lại trên ghe có 04 người chết, ba đàn bà, một đàn ông và bị thương nhẹ 08 người.

Thọ bảo đàn em thông báo mọi người sẵn sàng, khoảng vài ba giờ nữa sẽ nhận ch́m Giang-đỉnh và làm lễ Thủy-táng. Định tĩnh tinh thần trở lại, Thọ nh́n la-bàn cho mũi ghe về hướng Tây để tránh đi gần phía Nam đảo Phú-quốc, dự trù chạy hướng Tây khỏang 10 tiếng đồng hồ sẽ đổi hướng 45 độ Tây-Bắc, thẳng hướng vào vịnh Thái-lan. Ghe chạy hơi chậm bởi phải kéo chiếc Giang-đỉnh. Trên ghe, thân nhân những người chết vẫn tiếp tục khóc thương. Những người khác th́ tụ họp nhau bàn tán v́ chưa hết cơn kinh hoàng.

Th́nh ĺnh ông Chủ ghe, mặt mày c̣n tái xanh, dưới gầm tàu ḅ lên, đến gần Thọ, chắp tay vái một cái rồi nói :

- Tôi thành thật bái phục ḷng can đảm của anh, tôi không chứng kiến nhưng con tôi kể lại. Chính anh đă cứu chúng tôi khỏi trở lại Việt-nam vào tù. Vái trời khi đến được bến bờ tự-do, tôi sẽ tưởng thưởng anh thêm 10 cây nữa.

Thọ ráng nhếch mép cười, trả lời :

- Đoạn đường gian khổ nguy hiểm đang c̣n, chưa biết những ǵ sẽ xảy đến cho chúng ta, nhất là Hải-tặc. Xin cám ơn trời đất, cám ơn ông.

Khi ông ta từ giă chui xuống hầm tàu, Thọ cho gọi Sơn, Tâm, Trí đến dặn ḍ :

- Nghĩa bây giờ đang khủng hoảng tâm trí, có thể quyết định không chính xác bởi sự tức giận, nóng nảy. Do đó, tôi chỉ định anh Trí đảm nhận công việc của Nghĩa, sau tôi, nếu không may ta đụng độ hải-tặc. Nên nhớ, dù hoàn cảnh nào, sự b́nh tĩnh là yếu tố thành công.

Thọ vừa lái ghe, vừa cầu nguyện, “ Nếu số mạng con vẫn c̣n trên thế-Gian, xin trời đất pḥ trợ đến được bến bờ tự-do, tránh việc giết người, đổ máu. ”

V́ không có dụng cụ làm point thiên văn, Thọ xác định vị trí bằng vận tốc ghe, hướng mặt trời, cùng với độ dạt bởi gió. Hơn hai giờ khó nhọc kéo theo Giang-tốc-đỉnh, Thọ cho gọi đàn em thông báo chuẩn bị nhận ch́m tàu và làm lễ Thủy-táng.

Mọi người trên ghe, không ai bảo ai, tự động xé áo thun, kẻ bịt lên đầu, người cột vào cánh tay để tang. Nh́n bốn bề chỉ có trời nước, biển êm, gió nhẹ, nên Thọ cho ghe ĺnh b́nh.

Trước khi cột những vật nặng vào thi thể, để thả xuống đáy biển, Thọ phát biểu cũng là để bày tỏ cho mọi người biết hành động của ḿnh :

- Thưa bà con cô bác, sự việc xảy ra hơn hai giờ qua, chúng ta chỉ tự vệ. Tuy nhiên trước khi ra đi, tôi đă thề hoặc đến bến bờ tự-do hoặc chết trên biển chứ nhất quyết không trở về Việt-nam ngồi tù. Do đó, ít nhất phải hơn hai ngày nữa mới vào được vịnh Thái-lan. Chưa biết diều ǵ sẽ xảy đến. Số phận chúng ta đang nằm trong tay của Chúa, của Phật. Bất cứ giờ khắc nào, xin bà con cứ nguyện cầu. Hỡi vong linh những người kém may mắn, kể cả vong linh ba quí vị Công-an. Số phận mọi người đă được an-bài. Bên kia thế giới sẽ không có oan khiên thù hận. Xin pḥ trợ chúng tôi đến được bờ tự do. Chúng tôi đang cầu Chúa, cầu Phật cho vong linh quí vị được siêu thoát chốn vĩnh hằng.

Giữa biển khơi, chỉ nghe tiếng gió nhẹ. Mọi người im lặng với đôi gịng lệ tuôn trào. Thọ ra lệnh Thủy táng. Hầu hết mọi người trên ghe đều rơi lệ. Bố con Nghĩa khóc thét lên đau đớn, kể lể :

- Em ơi ! công khó em và con đợi chờ anh hơn mười năm tù đày, anh quyết đem em và con đến bờ tự do để đền đáp phần nào cho em. Nhưng trời đất sao bất công để em vĩnh viễn xa anh và con …. . Ôi trời đất ơi !. . . . . hu …hu …

Trong khi ôm thi thể vợ thả xuống biển, nó vô ư làm rớt khẩu súng ch́m nhanh xuống vực sâu. Bây giờ Thọ chỉ c̣n 04 tay súng. Không biết có điềm ǵ xấu hay không?

Sau khi đâm mấy lỗ thủng cho giang đỉnh ch́m nhanh, Thọ ra lệnh mọi người xả tang quăng xuống biển. Xin đừng để lại dấu vết người chết trên ghe. Mọi người răm rắp làm theo, quăng khăn tang xuống biển, trắng cả một vùng.

Ghe bắt đầu tăng nhanh tốc độ. Lợi dụng biển êm sóng lặng, Thọ nhờ Sơn cầm tay lái, giữ hướng đi, Thọ nằm dài xuống sàn ghe nghỉ ngơi. Ngủ thiếp đi hơn hai tiếng đồng hồ, chợt thằng Sơn đưa chân hích nhẹ vào lưng Thọ gọi :

- Đại ca, đại ca … có tàu lớn đi ngược hướng và gần ḿnh.

Thọ vùng dậy, lấy ống nḥm xem, rồi nói thầm, lạ thật, tàu buôn nước nào mà không thấy tên, cũng không treo cờ quốc tịch. Chừng hai mươi phút sau, Thọ cầm ống nḥm nh́n lần nữa, nói lớn :

- Tàu buôn Trường-Sơn-Đông, có cờ Việt-cộng sau lái.

Nhớ lại thằng Đức căn dặn trước khi đi, coi chừng tàu tuần Việt-cộng giả dạng tàu buôn, chuyên đi bắt ghe vượt biên, thông thường chỉ có từ 10 đến 12 thủy thủ đoàn mà thôi và có súng. Cấp tốc cho tập họp mấy đàn em căn dặn, Thọ nói :

- Lần này có thể rất khó thoát thân, hơn nữa ta chỉ c̣n 04 tay súng. Chắc chắn nó sẽ ra lệnh ḿnh lên tàu nó, nếu t́nh thế không hoà giải được, ta sẽ cướp tàu. Tôi uy hiếp Hạm trưởng trên Đài chỉ huy, Trí lo pḥng lái, Sơn lo sân trước, và Tâm lo sân sau. Chỉ xử dụng súng khi có lệnh tôi. C̣n Nghĩa ở lại ghe ḿnh, đốc thúc mọi người làm theo lệnh tôi. mḰa, nó đang chớp đèn bắt ḿnh ngừng. Chúc may mắn. Giải tán.

Chừng vài phút sau th́ tàu nó đă cặp sát ghe. Nhờ sóng yên biển lặng nên không va chạm mạnh. Hai thủy thủ cầm súng AK chĩa xuống ghe canh chừng. Tiếng loa phóng thanh trên Đài-chỉ-huy ra lệnh :

- Thuyền trưởng và tất cả nhân viên phải lên chiến hạm.

Cùng lúc một thủy thủ khiêng cầu thang dây máng vào mạn tàu, thả xuống. Thọ và ba đàn em lần lượt leo lên. Một thủy thủ hướng dẫn cả 04 đứa vào pḥng ăn chiến hạm.

Thọ liếc nhanh, chỉ thấy một thủy thủ cầm AK đứng trong góc. Một lát sau, một người mặc thường phục đi ra kéo ghế ngồi xuống đầu bàn, lên tiếng hách dịch hỏi :

- Các anh chở người đi đâu mà ra tới ngoài này ?. 

Thọ đă chuẩn bị sẽ trả lời ra sao và những ǵ sẽ điều đ́nh với nó nên đáp nhanh :

- Chúng tôi vượt biên.

Nó đập mạnh tay xuống bàn nói :

- Các anh dám cả gan trả lời tôi như vậy sao ?

Thọ bắt đầu đánh phủ đầu :

- Xin Cán bộ không nên nóng giận, Cán bộ hỏi th́ tôi nói thật. Cán bộ bắt Chúng tôi trở về, thủy thủ đoàn Tàu này trên dưới 10 người sẽ được mỗi người một bằng tưởng lục ngợi khen của Nhà nước. Vợ con các anh vẫn đói khổ. Trường hợp chúng tôi nhất định không trở về, không lẽ các anh giết hết cả ba trăm đồng bào vô tội của ḿnh hay sao ? Bây giờ nếu các anh khoan hồng cho chúng tôi đi, tôi sẽ quyên góp vàng bạc, của cải, tặng các anh. Vợ con các anh sẽ mừng vui, có được bữa cơm no áo ấm. Nhà nước không hay biết ǵ. Cán bộ nghĩ thế nào ?

Nó cúi gầm mặt xuống bàn suy nghĩ, xong nh́n Thọ nói :

- Tôi là Hạm-phó, không quyết định được. Đợi tôi vào tŕnh Hạm-trưởng.

Nó đứng lên đi ra khoảng chừng 15 phút, trở vào nói :

- Ông Hạm-trưởng nói được, nhưng phải 50 cây.

Thọ cũng nói lại giọng đanh thép, thách thức :

- Năm chục cây nhiều quá, chắc không giải quyết được vấn đề. Tuy nhiên, tôi quyên góp được chừng nào hay chừng đó. Tôi không bảo đảm sẽ có 50 cây.

Nó lên tiếng :

- Đợi tôi tŕnh lại Hạm-trưởng.

Hơn năm phút sau trở lại nói :

- Thôi được. Anh đi quyên góp trước, sẽ quyết định sau.

Trên đường đi ra, Thọ bảo nhỏ hai đứa ra sau lái, một đứa ra phía mũi đợi.  Thọ xuống ghe thông báo mọi người, lấy cái thùng nhựa dùng tát nước để đi quyên góp. Ông chủ ghe bỏ vào 10 cây, mọi người khác đóng góp ṿng vàng nhẩn, dây chuyền, tổng cọng lên gần nửa thùng. Thọ xách lên giao cho Hạm-phó đem tŕnh Hạm-trưởng.

Gần mười phút sau, nó vẫn chưa trở lại. Thọ ra dấu ba thằng chuẩn bị sẵn sàng đợi lệnh. Không ngờ nó trở vào pḥng với nét mặt tươi vui nói :

- Được rồi. Các anh có cần thêm nhiên liệu và nước ngọt không ?

Thọ thở ra nhẹ nhỏm, nói :

- Nhiên liệu dầu Diesel c̣n nhiều, xin bơm cho tôi nước ngọt, nếu được.

Hạm phó đến bắt tay Thọ, chúc chuyến đi thành công và thân mật dặn ḍ đường đi, nó nói :

- Nếu ghe chạy được 10 hải-lư / giờ th́ khoảng 08 giờ sáng mai, đổi hướng từ Tây sang Tây-Bắc, trực chỉ vịnh Thái-lan.

Thọ vẫn giữ nét mặt lạnh lùng nói :

- Cám ơn. Tôi đă biết đường đi.

Trong thời gian bơm nước ngọt vào ghe, Thọ thông báo tin vui, không bị bắt giữ. Mọi người vỗ tay vui cười. Có người nói lớn, Hoan hô anh thuyền trưởng. Xứng đáng là anh hùng chúng ta …….
 

Rời tàu Hải-tuần khoảng một tiếng đồng hồ, Thọ tập họp 04 thằng em, Nghĩa, Sơn, Tâm, Trí, chỉ dẫn cách nh́n la-bàn, đọc bản đồ và lái chếch hướng độ dạt, xong chia phiên lái ghe cho họ rồi t́m chỗ nằm ngủ v́ khuya nay phải thức để canh chừng.

Thật là may mắn, qua một đêm yên lặng hải hành, tâm trí Thọ tỉnh táo đến khi hừng Đông ló dạng sau lái, Thọ cho đổi hướng Tây-Bắc thẳng vịnh Thái-lan. Một lần nữa ông chủ ghe ḅ lên, đến gần Thọ tâm sự :

- Năm ngoái đi bị bắt, mất hết tiền của, bị tù 05 tháng. Lần này nếu không có anh, chắc tôi tàn đời. Nhờ trời vào được bờ tự do, nếu anh đi định cư nước nào, gia-đ́nh tôi xin đi theo.

Thọ chỉ cười, không nói ǵ, bỗng mọi người xôn xao bởi thấy chiếc tàu lớn phía sau đang chạy cùng hướng. Thọ bảo thằng Sơn cầm lái, lấy ống nḥm ra xem. Lộ vẻ vui mừng v́ nhận ra chiếc DER ( Destroyer Escord Radar ) treo cờ Mỹ, thuộc Đệ thất Hạm-đội. Thọ nói lớn :

-Tàu Mỹ !

Mọi người xôn xao vui mừng nói :

- Ông thuyền trưởng cho ghe chậm lại, xem họ có vớt ḿnh không ?

Thọ vẫn giữ nguyên vận tốc, nghĩ rằng nếu họ muốn vớt, chắc chắn sẽ chớp đèn báo hiệu. Hơn nữa, vận tốc DER gấp bốn lần vận tốc ghe ḿnh. Không cần giảm.

Chừng 15 phút sau, chiến hạm chạy song song với ghe. Mọi người trên ghe la ó : Cứu chúng tôi. Hăy cứu chúng tôi. Làm náo loạn trên ghe. Chiến hạm Mỹ giảm vận tốc và tiếp tục chạy song song, có lẽ đang xem xét t́nh trạng ghe có nguy hiểm tính mạng hay không.

Thấy tàu chạy chậm, năm sáu thanh niên nhảy xuống biển bơi sang, giơ tay lên vẫy, miệng kêu cứu : Xin cứu vớt chúng tôi. Cứu chúng tôi …. Chiến hạm Mỹ thấy vậy, liền tăng tốc độ vào vịnh Thái-lan, bỏ xa họ.

Thọ cho ghe ṿng trở lại, bảo đàn em liệng sáu cái phao xuống biển. Mất phí hơn nửa giờ cứu vớt lên ghe. Mấy thanh niên lên được ghe rồi bắt đầu chưởi thề :

- Đù má … Nó bỏ đất nước ḿnh cho Việt-cộng lấy, bây giờ một lần nữa nó không thèm cứu vớt ḿnh …

Thọ mỉm cười …và bắt đầu định hướng cho ghe chạy tiếp tục. Thêm một đêm nữa hải hành êm đềm, vừa rạng sáng là ông Chủ ghe ḅ lên, mang theo cây thuốc lá tặng Thọ và hỏi vài câu bâng quơ. Trước khi xuống hầm tàu trở lại, ông nói :

- Anh Thọ à, tôi linh tính như ḿnh sẽ không c̣n gặp nguy hiểm nữa. Suốt đêm hôm qua tôi cầu nguyện và bói bài, quẻ nào bốc lên cũng tốt.

Vừa nói xong th́ nghe phía mũi ghe xôn xao, có ghe máy đang tiến tới ghe ḿnh, trên ghe có 03 người, họ vẫy tay bảo ḿnh ngừng.

Ông Chủ ghe vội vă chun xuống hầm trở lại. Thằng Sơn đến gần Thọ nói :

- Đù má … ba con thiêu thân đến nạp mạng …

Thọ bảo Sơn :

- Mày giữ tay lái, tao đến xem thử.

Thọ quan sát thấy ba tên không có súng ống, biết chắc không phải Hải-tặc Thái-lan, bèn vẫy tay đáp lại. Một tên chụm hai tay đưa lên miệng làm loa, nói tiếng Mỹ khó nghe :

- Tàu Mỹ bảo chúng tôi đến dẫn đường vào.

Thọ cũng dùng tay làm loa đáp lại :

- Các anh chạy trước, chúng tôi theo sau.

Vừa trở lại pḥng lái, thấy ông Chủ ghe lấp ló ở cửa hầm với nét mặt lo
lắng, Thọ nói :

- Những quẻ bài ông bói đêm qua, chắc là đúng.

Ông Chủ ghe nở nụ cười mừng rỡ.

Đứng bên cạnh Sơn, cầm ống nḥm nh́n quanh, trời mù mịt không nh́n thấy bờ, nhưng thấy lác đác vài ghe đánh cá loại nhỏ, Thọ nghĩ chắc gần đến bờ, bởi ghe đánh cá nhỏ không thể ra xa bờ được.

Qua xế chiều th́ thấy rơ bờ. Nh́n bản đồ Thọ biết ḿnh đă vào bờ biển Songkhla, cách xa Bangkok vài giờ lái xe.  Thọ nhủ thầm, bây giờ ḿnh phải cám ơn Chiến-hạm Mỹ. Mặc dù không vớt nhưng chắc đă thông báo khắp nơi.

Thọ cũng thắc mắc mấy đêm nay, không biết nên khuyên những người bị thương nên khai báo như thế nào cho phù hợp. Chen lấn đi một ṿng trên ghe thăm hỏi những người bị thương. Thọ khuyên họ, khi giới chức thẩm quyền phỏng vấn, nếu có hỏi tại sao bị thương, th́ trả lời khi ra gần cửa biển, bộ đội canh gác trên bờ kêu lại, ghe không ngừng và tăng tốc độ chạy nhanh nên bị bắn. Cẩn thận hơn, Thọ cho đàn em đi thông báo mọi người để có lời khai giống nhau.

Thấy đă đến lúc không c̣n nguy hiểm, Thọ cho gọi 04 đàn em đem súng đạn trả lại. Thọ cho vào bịch giấy, thả ch́m xuống biển. Mọi người xôn xao la ó, bởi nh́n thấy trên bờ một đoàn xe buưt màu vàng, giống xe chở học tṛ đang đợi chờ.

Không giống như những người vượt biên trước, gửi thư về bảo rằng khi ghe gần đến bờ quốc-gia nào th́ phải làm ch́m ghe, mọi người bơi vào bờ, họ mới cho tỵ nạn, lư do nhân đạo. Lần này ghe Thọ được hướng dẫn vào bờ, có xe buưt chở đến trại tỵ nạn. Thọ cũng không hiểu tại sao, nhưng có lẽ trăm sự nhờ chiến hạm Mỹ. Có thể ư nghĩ này đúng.

Chuyến xe buưt chở gia-đ́nh và bà con thân thuộc ông Chủ ghe cùng với Thọ và đàn em đến trại tỵ nạn Songkhla sau cùng. Khi Thọ vừa bước xuống th́ hàng trăm người đứng chờ sẵn vẫy tay, miệng la lớn :

- Hoan hô anh thuyền trưởng. Hoan hô thuyền trưởng đă đưa chúng tôi đến bờ tự do an toàn. Hoan hô thuyền trưởng.

Thọ rất cảm động, vẫy tay bảo mọi người im lặng, rồi nói :

- Thưa quí vị. Tất cả chúng ta nên cảm ơn Trời Đất, cảm ơn Chúa, cảm ơn Phật đă cho chúng ta đến bờ tự do an toàn. Không có các Đấng thiêng liêng pḥ hộ, chắc chắn chúng ta không đến được đây. Như những người đến trước chúng ta cho biết, trại này có Nhà Thờ, có Chùa. Tôi khuyên mọi người nên đến nguyện cầu trước khi quyết định đi đến nước nào. Đồng thời cầu nguyện cho những người kém may mắn ra đi cùng chúng ta, nhưng đă vùi xác trên biển. Riêng tôi, tôi cám ơn Hải-quân VNCH đă đào tạo tôi nên người can đảm bản lănh, để phục vụ quí vị, nói riêng, cũng như phục vụ người Việt-nam cùng chí hướng Quốc-gia. Cầu chúc chúng ta may mắn những ngày sắp tới. Xin chào và chia tay tất cả.

Tiếng vỗ tay vang dội một góc trời …………………

Tâm-Phương-Đăng.

 

 _________________________________

 

Phần IV

 

 

Trang Tâm Phương Đăng

 

art2all. net