Tâm Phương Đăng

 

HẠNH PHÚC

CHỢT ĐẾN, CHỢT ĐI.

 

 

Đồng hồ vừa điểm ba giờ sáng, Phát vẫn c̣n thao thức chưa ngủ được. Nh́n thằng con thứ tư cũng là con út vừa hơn hai tuổi, nằm bên cạnh thỉnh thoảng giật ḿnh, chắc nó đang nằm mơ điều ǵ kinh hoàng.

Kể từ khi mẹ nó bỏ nhà đi theo người t́nh cũ, tối nào Phát cũng rất khó khăn mới dỗ con ngủ được. Mỗi khi ẵm lên giường, nó mếu máo bập-bẹ hỏi : “Mamy đâu rồi, sao chưa về ?“ làm Phát đau nhói con tim.

Với tâm trạng buồn giận lẫn lộn, buồn cho thân phận ḿnh bất hạnh, giận v́ con vợ c̣n trẻ mà sao lắm mưu mô nham hiểm.

Đắp lại tấm chăn cho con, Phát nhẹ nhàng xuống giường đi sang pḥng kế, xem lại ba đứa kia, hai đứa con gái tuổi lên chín, lên năm và thằng con trai lên bảy vẫn an giấc ngủ. Phát yên tâm trở về pḥng ḿnh.

Nằm gác tay lên trán suy nghĩ chuyện đời, hay đúng hơn là chuyện đời ḿnh.

Những ǵ đă xảy ra và những ǵ sắp xảy đến bởi v́ Mẹ mất, vừa mới làm lễ giáp năm xong và vấn đề ly-dị của ḿnh vẫn chưa kết thúc.

Hơn một năm trước, khi vợ vừa mới bỏ nhà ra đi, có lúc Phát ứa nước mắt mỗi lần hai đứa nhỏ nhất hỏi sao mẹ đi lâu quá chưa về ? Âu đó là do Phát nói dối với hai đứa nhỏ rằng : “ Mẹ đi du lịch xa.“, c̣n hai đứa lớn th́ Phát nói thật : “ Mẹ đi theo người t́nh cũ “ nên chúng nó oán ghét hận thù mẹ vô cùng.  

Hôm ra hầu Toà lần đầu, ông Chánh án xem chi tiết hồ sơ và ra phán quyết Phát được quyền giữ bốn đứa con theo yêu cầu, tuy nhiên, ông cũng hỏi lại hai đứa lớn muốn ở với ai ? Cả hai đứa đều chọn ở với Ba. Thế là Ṭa phán mẹ chỉ được thăm con mỗi tuần một lần. C̣n việc cấp dưỡng và phân chia tài sản th́ sẽ phán quyết trong những phiên toà kế tiếp.Tạm thời Phát chỉ cấp dưỡng mẹ nó một ngàn đồng mỗi tháng mà thôi.

Gần mấy tháng nay, mỗi lần mẹ chúng nó đến chở con về thăm th́ Phát phải nạt nộ xua đuổi các con mới chịu đi theo mẹ.

Hai đứa lớn khóc ṛng trước khi lên xe và những lần sau này, nhất quyết không chịu đi, lấy lư do là mẹ thường âu yếm và ôm hôn người t́nh trước mặt cả bốn đứa chúng nó.

Hai đứa nhỏ tiếp tục cho mẹ thăm thêm một thời gian, đến bây giờ th́ bắt chước anh chị lớn, không muốn cho mẹ thăm nữa, lư do nhà chỉ có một pḥng, mẹ để hai đứa ngủ ở pḥng khách lạnh quá, và mẹ chúng nó cũng không thiết tha chăm sóc con v́ lo bận rộn với người t́nh suốt ngày trong các ṣng bài địa phương “Bay 101” hoặc “Garden City “.

Cuộc đời như giấc mơ ngắn ngủi và thời gian trôi nhanh không tưởng được.

Với bốn chục tuổi đời, nh́n cuộc sống bạn bè hạnh phúc mà thèm.

Riêng Phát, một lần chạy giặc bỏ xứ, bây giờ Mẹ mất và lần ly dị này nữa là kể như hai lần đổi đời.   

Mới ngày nào thoát cảnh hăi hùng trên cánh đồng giết chóc ghê rợn của Khme đỏ ở quê nhà, rồi gian nan vượt biển, đặt chân đến Mỹ ngày hôm trước, hôm sau đi kiếm việc làm để có tiền phụ giúp mẹ nuôi sống gia đ́nh.

Ngày nào như ngày nấy, làm việc đầu tắt mặt tối, phần lo học anh văn, phần lo học nghề nên Phát không có cơ hội giải trí, vui chơi, tuổi trẻ hồn nhiên vui sống của Phát xem như đă mất.

 

 

Những năm trước,  khi chọn học nghề nấu ăn ở đại học cộng đồng (Community college), lúc đầu định bỏ cuộc bởi có vài đứa bạn dèm pha chê cười, nhưng cũng có vài đứa hiểu rơ hoàn cảnh ḿnh mồ côi cha, vượt biên với mẹ già sức yếu và gia đ́nh đông anh em, tổng cọng mười người con nhưng tất cả c̣n nhỏ dại, nên thông cảm và khuyến khích. Do đó Phát mới hăng say học tới cùng.

Khi ra trường, ban đầu xin được chân phụ bếp, lần lượt từ nhà hàng Tàu này đến nhà hàng Á-đông khác nhưng chẳng có ông đầu-bếp-chính nào muốn chỉ dạy thêm cho.

Suốt ngày bị sai vặt quét dọn nhà bếp, khiêng thùng rác đi đổ, rửa rau xắt cải, thỉnh thoảng mới cho chiên xào những món dễ dàng. Tuy nhiên, v́ muốn nhanh chóng ra mở nhà hàng riêng nên Phát luôn để mắt theo dơi, học lóm ông bếp chính mỗi khi ông xào nấu những món ăn rườm rà khó khăn.

Hơn hai năm sau, Phát bắt đầu vững tay nghề, bèn tŕnh bày ư muốn thuê chỗ mở nhà hàng cho mẹ hay, nhưng mẹ khuyên nên đi làm đầu-bếp-chính một thời gian để lấy kinh nghiệm, trước khi mở nhà hàng cho riêng ḿnh.

Nghe theo lời mẹ, lăn lóc vất vả việc bếp núc thêm một thời gian rồi cuối cùng nhờ mẹ ḅn mót vốn liếng mang theo khi chạy giặc, Phát mới mở được nhà hàng. Lúc đầu thật vất vả, mất ăn mất ngủ lo tính toán đủ thứ chuyện, không dám thuê mướn nhiều nhân viên, hằng ngày khi đóng cửa nhà hàng là phải vùi đầu vào việc chiết tính sổ sách, lo đặt hàng mua thêm thịt cá rau cải cho những ngày sắp tới. Nhờ trời thương, công việc làm ăn ngày càng phát triển. Có lẽ nhờ mẹ và các em tiếp tay.

Chỉ trong ṿng mấy năm, nhà hàng Phát trở nên có tầm cỡ, được liệt kê vào các nhà hàng lớn tại San Jose này.

Hầu như mỗi cuối tuần, các hội đoàn đồng hương đặt tiệc tùng cho thân hữu từ ba trăm đến năm trăm thực khách, rồi các đám tiệc cưới hỏi, sinh nhật, họp mặt ái-hữu hằng năm, làm cho nhà hàng đắt khách và bận rộn hẳn lên.

Mẹ bây giờ được thiên hạ trọng nễ, đi đến đâu cũng được mọi người săn đón cung kính gọi với danh xưng “Bà chủ nhà hàng“ chứ không gọi tên cộc lốc “Bà-xẩm“ như xưa, làm Phát rất vui sướng và xem như niềm an-ủi lớn lao, trời đất ban cho.

Công việc nhà hàng sau năm năm như máy chạy đều đặn.

Một toán công nhân đông đảo trên hai chục người gồm đầu-bếp-chính, đầu-bếp-phụ, nhân viên chạy bàn tiếp khách, ngày nào như ngày nấy bận rộn phục dịch khách hàng rất chu đáo và vui vẻ nên thực khách ngày càng đông.

Lúc này Phát không trực tiếp chiên xào nấu nướng mà chỉ ra vào nhà bếp kiểm soát trông coi, bởi đă có hai ông bếp chính và phụ đă được Phát huấn luyện sành sỏi. Bên ngoài th́ đă có Mẹ và các em đảm trách.

Lúc này Phát chỉ để tâm suy nghĩ làm sao để cải tiến món ăn ngon hơn, nhất là hợp khẩu vị dân Mỹ, Mễ để lôi kéo thêm khách hàng. Nhưng việc chính vẫn là học thêm các món ăn Trung hoa từ các nước Đông Nam Á.

Đă từ lâu Phát có ư định đi một ṿng du lịch các nước Việt, Lào, Trung quốc, Campuchia luôn tiện đến các nhà hàng lớn, trả tiền xin học nấu các món lạ, đem về áp dụng cho nhà hàng ḿnh nhưng chưa có cơ hôi. 

Một hôm, nhân tiện Mẹ hối thúc : “ Con nên về thăm quê hương Campuchia ở đó có mồ mả tổ tiên nội ngoại ḿnh mấy đời từ Trung quốc qua lập nghiệp và cũng là nơi sinh ra và lớn lên của con. Con thay Mẹ về nhang khói, bởi Mẹ già rồi, đi đứng khó khăn.”  

Thế là Phát sửa soạn chuyến đi chừng một tháng, thi hành một công hai việc, vừa thăm lại quê hương vừa học nấu thêm vài món ăn đặc biệt.

 

 

Sau hơn hai mươi giờ bay, thân xác mệt mỏi ê-ẩm, bởi chỉ ngủ và ăn.

Bước xuống phi-trường Nam-Vang, nh́n cảnh hoang vắng tiêu-điều. Mang danh là phi-trường Quốc-tế nhưng vài ba ngày mới có một chuyến bay từ nước ngoài đến mà thôi.

Phi cơ quốc nội chỉ lác đác vài ba chiếc nằm im ĺm dưới trưa nắng gay gắt.

Thân ḿnh đẫm mồ hôi và bước đi chưa vững bởi từ trên không trung vừa xuống đất, kéo lê vali hành lư nặng ch́nh chịch v́ Mẹ cố nhét quà-cáp gửi bà con.

Sau khi qua thủ tục quan-thuế, Phát đứng ngơ ngác nh́n đám đông người chen lấn bên ngoài hàng rào cản, xem có thằng bạn học cũ ra đón hay không ? Trước khi đi Phát đă viết thư thông báo. Chợt nh́n thấy tấm biển giấy viết vội vă tiếng Miên : “Xóc Xa-bai Phát“. Nh́n kỷ hơn mới thấy thằng bạn học ngày nào, bây giờ ốm-o đen đúa, hai tay cố giơ cao tấm biển, và vây quanh bởi ba bốn đứa khác.

Phát mừng rỡ kéo vali chạy đến gọi lớn tên nó :  Kimchoong, Kimchoong…

Thế là cả ba bốn đứa chạy lại bao quanh Phát, ôm vai bá cổ, tay bắt mặt mừng cười nói huyên thuyên bằng tiếng Miên. Đợi cho phút vui mừng dịu lại, Phát lên tiếng :

- Tao xin lỗi tụi bây, xa nhau hơn mười năm, tao đă quên hết tên bọn mày rồi.

Thằng Kimchoong phải giới thiệu lại tên từng đứa. Thằng Sokhom năy giờ chỉ cười cười, bây giờ bắt đầu hỏi :

- Qua Mỹ mày làm nghề ǵ mà mập-ù như vậy ? Mày thấy bọn tao cả bốn đứa

  gom lại cân nặng chưa chắc bằng mày.

Phát dí-dơm b́nh tỉnh trả lời :

- Tao gần bảy năm xông pha trong khói lửa.

- Bộ mày đi lính Mỹ đánh giặc hay sao ? Lên được cấp bực ǵ rồi ?

- Không !... Tao làm đầu bếp, nấu nướng nhà hàng. Suốt ngày thở khói và đối diện với lửa.

Cả bọn phá lên cười vang như vỡ tung bầu trời. Sau đó Phát nói tiếp :

- Tao nghe nói ở quê ḿnh bây giờ muốn ở đâu hay đi đâu đều phải tŕnh xin giấy phép thật khó khăn và muốn mọi chuyện êm xuôi th́ phải có thủ tục đầu tiên ( tiền đâu ), có phải vậy không ? Nếu vậy th́ nhờ các bạn đưa tôi đến khách sạn khu thị tứ và có nhiều nhà hàng sang trọng để sau này tôi khỏi tŕnh giấy tờ cho phường khóm và nhân tiện tôi sẽ học nấu nướng vài món đặc biệt cho nhà hàng tôi ở Mỹ.

Sokhom lên tiếng :

- Nhà hàng sang trọng chỉ có trong khách sạn Phnôm-Pênh, ở đó khách hàng toàn là dân ngoại quốc. Ông chủ quen với ba tôi nên tôi có dịp ăn trong đó một lần.

Thế là cả năm đứa chen chúc trong chiếc taxi nhả khói mù trời đến khách sạn Phnôm-Pênh theo lời đề nghị của thằng Sokhom.

Taxi vừa ngừng, Sokhom nói :

- Tụi bây đợi để tao vào nói chuyện với ông chủ trước đă.

Khoảng chừng mười phút, nó trở ra với vẻ mặt hớn hở nói :

- Ông chủ nói sẽ tiếp đăi tụi ḿnh đặc biệt và thằng Phát được ở pḥng VIP.

Khi vào trong khách sạn, ông chủ đích thân đến bắt tay chào hỏi và hướng dẫn năm đứa đến khu đặc biệt dành tiếp du khách ngoại quốc, ông nói trước khi từ giả :

- Các anh tự nhiên ăn uống, cần ǵ th́ bảo hai em gái tiếp viên này. Ông vẫy tay kêu hai cô tiếp viên đang đứng đợi chờ sau quầy rượu.

Hai cô tiếp viên được huấn luyện tiếp khách ngoại quốc rất chuyên nghiệp và lịch sự. Thông thạo Anh, Pháp, Trung hoa và Campuchia.

Hai cô lần lượt tự giới thiệu tên bằng tiếng Miên bởi thấy cả năm đứa nói chuyên bằng tiếng Miên :

- Em tên Sheiha hân hạnh được phục dịch các anh.

- Em tên Alâng hân hạnh được phục dịch các anh.

Phát nh́n say đắm Sheiha rồi nói bằng tiếng Tiều châu với các bạn :

- Không biết em này mấy tuổi mà trông đẹp và dễ thương quá ?

Không ngờ Sheiha thông thạo tiếng Tiều nên cười nói :

- Em năm nay mười chín, cám ơn anh khen đẹp.

Thế là trong suốt buổi t́ệc, ngoài chuyện trên trời dưới đất cười vui, đứa nào cũng khuyên Phát nên về quê hương cưới vợ.

Thằng Sathê bây giờ mới bắt đầu mở miệng :

- Nếu thích Sheiha th́ tiến tới luôn bác tài.

Tối hôm đó, thay v́ bồi pḥng đem hành lư và hướng dẫn Phát lên pḥng ngủ th́ Sheiha đảm trách.

Khi lên tới pḥng Phát hỏi :

- Nếu anh xin cầu hôn và cưới em đem về Mỹ, em có bằng ḷng không ?

Nàng mĩm cười thật duyên dáng trả lời :

- C̣n quá sớm để trả lời anh.

Một buổi tối mất ngủ bởi h́nh bóng Sheiha, nàng không những đẹp lại c̣n mang nét diễm kiều quí phái và rất lễ độ. Mặc dầu rượu làm thân thể thấm mệt nhưng bây giờ Phát tỉnh táo nằm ôn lại những cử chỉ nàng đă đối xử thật đẹp với Phát chiều nay từ phút giây gặp gỡ.

Theo đúng lịch tŕnh đă định, buổi sáng vào bếp học nấu ăn, chiều lại cùng các bạn tụ tập ăn uống nhậu nhẹt cùng với hai cô tiếp viên xinh đẹp cho đến khuya, Sheiha đem Phát lên pḥng ngủ.

Thấm thoắt đă trải qua một tuần và t́nh cảm giữa Phát và Sheiha tiến triển rất sâu đậm, bất cứ điều ǵ Sheiha bảo là Phát nghe và làm theo.

Một buổi sáng ông chủ khách sạn cho gọi Phát vào văn pḥng nói :

- Tôi biết t́nh cảm anh và Sheiha ngày càng thắm thiết, thật ra anh muốn cưới vợ ở quê nhà là điều rất tốt, nhưng anh chưa t́m hiểu được nơi xuất xứ cũng như tánh tính các cô gái ở đây. Do đó tôi muốn giúp anh t́m hiểu, dầu sao anh cũng là ngưới Tiều châu, cùng chủng tộc và quê hương Trung quốc với tôi, anh có thực tâm muốn tôi giúp không ?.

- Dạ muốn. Tôi rất cảm kích tấm ḷng giúp đỡ quí báu của ông chủ, và nhân tiện xin hỏi ông chủ có biết ǵ về cô Sheiha không ?.

- Lẽ dĩ nhiên ….. Ông châm điếu thuốc lá hít một hơi dài rồi nói tiếp :

Ba Sheiha người Tiều châu, đến Campuchia lập nghiệp buôn bán tạp hoá đă lâu đời, Sheiha là con út của bốn anh chị em. Mẹ là người Miên rặt, ngoài việc phụ giúp chồng bán buôn, bà làm thầy bùa ngải. Tôi rất sợ bùa ngải nên ít tiếp xúc với bà ta. Ngoài ra, Sheiha đang học năm thứ nhất Đại học Nam vang nói thông thạo tiếng Hoa, Anh, Campuchia và đă có người yêu.

Tóm lại, cô ta thuộc gia đ́nh trung lưu, anh nên suy nghĩ kỷ, nếu cần tôi giúp điều ǵ th́ đừng ngần ngại cho tôi hay.

Trở lại làm việc mà tâm trí Phát bần thần mệt mỏi, cho đến chiều cùng bốn đứa bạn ăn nhậu, thấy Phát hơi buồn, tụi bạn hỏi th́ Phát trả lời :

- Tao đang thất t́nh bởi Sheiha đă có người yêu.

Thằng Sokhom lên tiếng :

- Tao biết thằng bồ nó rồi, ốm o, đen đúa và là Miên rặt, làm sao bằng mày được, đừng lo.

Thằng Kimchoong xen vào :

- Con gái bây giờ đứa nào cũng ước mơ lấy chồng nước ngoài để thoát khỏi xứ nghèo đói ở đây, hơn nữa mày cưới xong đem về Mỹ, tức là đi xa hơn nửa ṿng trái đất th́ có thằng bồ nào chạy theo cho kịp mà mày sợ ?

Cả bốn đứa vổ tay cười đùa tán đồng làm cho Phát tự tin hơn. 

Sau cùng thằng Sathê thêm vào :

- Có một điều mày nên coi chừng, tao biết hai mẹ con nó chơi bùa ngải, nó có thể làm mày say mê, cung cấp tiền bạc để nó sống với người nó yêu th́ mày mất cả ch́ lẫn chài.

Đúng lúc Sheiha và Alâng mang rượu và thức ăn đến dọn ra bàn, Sheiha lên tiếng :

- Anh Phát làm cho em say mê anh th́ có, chứ em đâu có đủ tài năng.

Cả bọn im lặng, bắt đầu ăn uống, không ngờ cô ta nghe hết cuộc luận đàm vừa rồi.

Khuya nay khi Sheiha đưa Phát lên pḥng ngủ, Phát bạo dạn nắm tay nàng, nh́n thẳng vào mặt nói :

- Anh thực sự yêu thương em, nếu em bằng ḷng th́ tháng sau anh sẽ cùng mẹ anh sang đây xin hỏi cưới, em nghĩ thế nào ?

Nàng dịu dàng ôm cổ Phát kéo xuống, đặt chiếc hôn vào môi thật lâu, xong nh́n thẳng mặt chàng nói :

- Anh đă suy nghĩ kỷ càng chưa ?. Em đă hứa với Ba Mẹ ráng học thành tài, ra đời giúp gia đ́nh, bây giờ anh cưới em, anh có thay em đảm trách vai tṛ và bổn phận của em hay không ?

Phát ôm chặt nàng vào ḷng, th́ thầm vào tai  :

- Chắc chắn anh c̣n làm hơn thế nữa, em yên tâm.

Nàng nhẹ nhàng đẩy Phát ra, rồi đưa hai tay lên cổ ḿnh cởi sợi dây len màu đỏ có mang bịch vải vuông vắn cỡ ba phân màu vàng, hai mặt bịch vải được vẻ những đường nét ngoằn ngoèo màu đỏ, không biết bên trong chứa đựng ǵ. Nàng mang vào cổ Phát và nói :

- Đây là bùa hộ mạng, mẹ mang cho em từ lúc c̣n bé và dặn khi nào lớn khôn th́ mang cho người ḿnh yêu. Anh có hănh diện mang nó măi không ?

- Anh sẽ mang cho đến khi em không c̣n yêu anh nữa.

Cả hai cùng cười rồi hôn nhau say đắm ………………

 

 

Xem như mười ngày học nấu các món ăn đă qua, những ngày kế tiếp Sheiha hướng dẫn Phát về nhà tŕnh diện Ba Mẹ và du lịch thăm viếng lăng tẩm Đế-Thiên, Đế-Thích ……

Thời gian ở Campuchia đă gần một tháng và Phát đă chi cho gia đ́nh Sheiha khá nhiều tiền. Nào bỏ tiền sửa sang căn nhà gia đ́nh đang ở, cho tiền các anh chị mở tiệm bán buôn, đóng tiền học cho Sheiha v.v… Tuy nhiên Phát cảm thấy rất hănh diện đă làm điều này.

Trên chuyến bay trở về Mỹ với bao giấc mộng đẹp đẽ hạnh phúc tương lai, tay mân mê túi vải nhỏ mang trên cổ mà nàng bảo là bùa hộ mạng. Thỉnh thoảng Phát đưa lên mũi ngửi bởi có mùi thơm thơm làm chàng cảm thấy sảng khoái. Trong đầu Phát bây giờ là cả một lịch tŕnh làm việc, trước hết là thông báo tin vui cho Mẹ, kế đến là dạy lại cách  nấu các món ăn đă học cho hai ông bếp chánh, bếp phụ. Xong nhờ Mẹ t́m thầy coi ngày lành tháng tốt rồi đặt mua vé máy bay cùng Mẹ về Campuchia lo việc hỏi cưới.

Hơn hai chục giờ bay nhưng Phát măi mê suy nghĩ nên không ngủ được chút nào. Về đến nhà với thân xác bơ phờ mệt mỏi, Mẹ thấy thế bèn hỏi :

- Chuyến đi có thực sự vui vẻ và gặt hái được kết quả ǵ không mà trông bơ phờ vậy con ?

Phát ráng mĩm cười trả lời mẹ :

- Rất thành công và vui vẻ. Mẹ để con ngủ một giấc lấy lại sức, khi dậy con sẽ tường tŕnh cho mẹ hay.

Ngày hôm sau là ngày vui mừng nhất kể từ khi sang Mỹ của mẹ Phát, không ngờ điều mà bà cầu mong và lo lắng từ lâu là Phát đă đến tuổi lấy vợ nhưng cứ bận rộn bếp núc, làm sao có cơ hội làm quen con gái ? Điều thứ nh́ là mong muốn Phát lấy vợ người Tàu cùng quê hương Campuchia ? Tất cả giờ đây đă biến thành sự thực. Vui quá là vui ……

Tuần vừa rồi cơ thể bất an, đi khám y khoa tổng quát, bác sĩ cho hay bà đă mang nh́ều bệnh nan y và bắt đầu khởi phát như cao máu, tiểu đường và có nước trong buồng phổi, làm bà cảm thấy không thích ăn uống và chán đời … Nhưng bây giờ nghe được tin vui làm như bệnh hoạn tan biến đâu mất.

Riêng Phát, măi mê với công việc phát-triển nhà hàng, nên thời gian trôi đi nhanh quá. Hơn một tháng nhớ thương dằn vặt, mặc dầu ngày nào cũng điện thoại nói chuyện với Sheiha nhưng Phát cảm thấy quá lâu.

Rốt cuộc, ngày vui mong đợi đă đến. Phát và Mẹ đến Campuchia ở lại tại khách sạn Phnôm Pênh, v́ lư do sức khỏe của Mẹ không thể ở nhà bà con bởi thiếu nhiều phương tiện nên bà con thông cảm. Hơn nữa, ông chủ khách sạn là người đă từng làm ăn với ba mẹ Phát thời gian trước, bây giờ nhận ra nhau nên xem nhau như bà con.

Thiên thời - Địa lợi – Nhân hoà có đầy đủ nên một tiệc cưới lớn ngay trong khách sạn Phnôm Pênh liên tục ba ngày theo phong tục Miên và Trung hoa.

Bà con làng nước xa gần có cơ hội tham dự buổi tiệc ngàn năm một thuở.

Mấy năm làm việc vất vả, tiền dành dụm lâu nay mang về đây tiêu pha xả láng. Mẹ Phát không tiếc nuối lại c̣n bảo :

- Đời con chỉ tiêu pha một lần khi cưới vợ, nên đừng hà tiện. Sau này cùng vợ cùng chồng th́ việc dựng xây cơ nghiệp trở lại sẽ không mấy khó khăn.

Thế là năm chục ngàn dollars mang theo chi tiêu gần hết, phần th́ biếu bà con nội ngoại, phần khác biếu để trùng tu trụ sở Phường xă Chùa chiền.

Nhưng điều quan trọng nhất là có được niềm hănh diện vui tươi cho Mẹ nên Phát rất hài ḷng.

Thay v́ vui sống với Sheiha đến hết tuần trăng mật, Phát phải đem Mẹ về Mỹ sớm hơn dự định bởi mẹ bây giờ sức khỏe yếu kém, không chịu nổi không khí oi bức và ô nhiễm ở đây.

Ngồi trên phi cơ trở về Mỹ, Phát hỏi Mẹ :

- Việc hôn lễ của con vừa qua, có điều ǵ làm Mẹ không được hài ḷng không ?

Mẹ Phát suy nghĩ, ngập ngừng một lúc mới trả lời :

- Mọi chuyện thật vui vẻ êm đẹp, duy chỉ có Mẹ Sheiha hơi nhiều chuyện, đ̣i hỏi Mẹ phải chi tiêu chuyện này chuyện kia và cho tiền người này người nọ, làm như ḿnh là triệu phú ở Mỹ không bằng. Do đó từ nay về sau con nên thận trọng là hơn.

Phát cũng cho Mẹ hay là hôm qua bà đă dặn riêng :

- Kể từ nay, mỗi tháng phải gửi về hai ngàn dollars để bà chăm sóc cuộc sống Sheiha và khi về Mỹ phải lo thủ tục giấy tờ xuất ngoại cho vợ gấp.

Mẹ phát suy nghĩ một hồi rồi nói :

- Tại sao phải cần đến hai ngàn ? Cuộc sống Sheiha ở đây chỉ cần hai trăm đồng mỗi tháng là dư sức tiêu xài, hơn nữa, Sheiha c̣n đi học. Tuy nhiên, nhờ trời cho ḿnh ăn nên làm ra th́ tiền bạc không thành vấn đề …

 

Thật là may mắn, chỉ hơn bảy tháng sau là có giấy tờ Sheiha sang đoàn tụ. Một lần nữa Phát mang theo hai chục ngàn dollars theo lời dặn ḍ của mẹ Sheiha để xin đưa vợ về Mỹ. Sheiha thông thạo Anh ngữ nên dễ dàng quen thuộc đời sống văn minh. Đúng là cùng vợ chung ḷng, tát biển đông cũng cạn.

Sheiha thay thế công việc Mẹ chồng, bởi v́ bà đă già yếu bịnh hoạn, đảm trách công việc Cashier và mỗi buổi tối chiết tính sổ sách để sáng hôm sau đem tiền deposit vào Bank.

Phát cảm thấy cuộc sống từ nay quá hạnh phúc.

Nhà hàng Phát từ khi có cô Cashier trẻ đẹp nên khách khứa tấp nập hơn. Lợi tức nhập vào hàng tháng tăng lên thấy rơ.

Như đă hứa trước, mỗi năm Phát cho vợ về thăm gia đ́nh ba lần, mỗi lần từ ba tuần đến một tháng. Đặc biệt là năm nào về thăm, Sheiha cũng đă mang bầu vài ba tháng, đến nổi ba mẹ Sheiha thắc mắc hỏi đùa :

- Tại sao con không để cái bụng con nghỉ xả hơi một vài năm ?

Sheiha vui cười trả lời :

- Con muốn sinh liên tục bốn đứa rồi nghỉ để đổi thay cuộc sống.

Không biết Sheiha nói với tâm ư vô t́nh hay cố ư, nhưng sau này nàng đă thực hiện đúng lời nói này.

 

Cuộc sống đang hạnh phúc êm trôi, khoảng hơn bảy năm sau, trong chuyến đi  Campuchia mang vợ và ba con về thăm ông bà ngoại, ở lại khách sạn Phnôm Pênh để có máy lạnh và tiện nghi cho các con nhỏ.

Một buổi tối ông Chheng Wong chủ khách sạn mời Phát ra phố uống café để thay đổi không khí.  

Sau một hồi chuyện tṛ hỏi han công việc làm ăn, ông Chheng hỏi về đời sống vợ chồng Phát, rồi hỏi cử chỉ tánh t́nh Sheiha lúc này có ǵ thay đổi ?

Phát thành thật trả lời vẫn sống hạnh phúc, và bây giờ đang có thai đứa thứ tư.

Ông Chheng ngước mặt lên trời nhả khói thuốc, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng nói :

- Người công nhân trung thành và được tôi tin cậy nhất, hôm trước đă cho tôi hay rằng lần trước Sheiha về đây một ḿnh, đă đi chơi với người t́nh cũ mấy ngày liên tiếp, ngày nào nó cũng gặp. Nghe thế tôi cho nó nghỉ phép mấy ngày để điều tra giùm tôi. Kết quả nó nói, gia đ́nh Sheiha đă biết và cả xóm làng ai cũng biết. Ngoài ra nó c̣n biết thằng đó được bà con nó bảo trợ và sắp sửa qua Mỹ định cư. Đáng lẽ tôi không nên nói, sợ sẽ sứt mẻ t́nh cảm vợ chồng nhưng tôi đă xem Phát như em, buộc ḷng cho Phát biết để bảo vệ hạnh phúc gia đ́nh ḿnh.

Nguồn tin bất ngờ, Phát ngồi lặng người một lúc rồi buồn bă hỏi :

- Ông Chheng có nghĩ rằng vợ tôi sẽ vứt bỏ hạnh phúc đang có trong tay để phiêu lưu t́m bắt một hạnh phúc mơ hồ khác như kiểu thả mồi bắt bóng ?

Ông Chheng cúi đầu trầm ngâm một lúc rồi nh́n thẳng vào Phát trả lời :

- Sheiha có tŕnh độ học vấn khá, tánh t́nh kín đáo, ăn nói lễ độ..v.v.. Nhưng chỉ có trời mới hiểu nổi những toan tính mưu mô trong ḷng dạ đàn bà. Tốt nhất là từ nay nên để ư chi tiêu tiền bạc của Sheiha, mục đích là bảo vệ tài sản cho con cái, không thất thoát một cách vô lư do bàn tay cô ta.

 

 

Tối nay nằm ngủ với vợ nhưng Phát không c̣n có cảm giác như trước, đầu óc nóng ran, suy nghĩ không biết phải làm sao có được tâm trạng b́nh thường của vợ chồng như xưa. Nhớ lại lời dặn ḍ có tính cách cảnh báo của ông Chheng, Phát đắn đo không biết có nên cho Mẹ biết chuyện này không ?.

Nh́n bên ngoài thấy trời đă sáng nhưng Phát quá mệt mỏi v́ vẫn chưa chợp mắt được.

Sheiha thức dậy sửa soạn đem các con xuống lầu ăn sáng, trước khi ra khỏi pḥng nàng nói :

- Anh dậy chuẩn bị đưa em và con đến nhà ông bà ngoại xong anh muốn đi đâu th́ đi. Không đợi Phát trả lời, nàng dẩn các con ra khỏi pḥng và khép cửa.

Biết không thể ngủ thêm được nữa, Phát đi tắm rửa, thay áo quần rồi xuống lầu gọi taxi đưa vợ con đến nhà ông bà ngoại, xong Phát trở lại khách sạn nằm ngủ.

Thấm thoắt về Campuchia đă được một tuần, mỗi ngày như mọi ngày, sáng sớm đem vợ con đến nhà ông bà ngoại, chiều ăn cơm tối xong đưa về khách sạn. Đặc biệt chiều nay trời nóng hơn mọi ngày, Phát cởi áo khi ngồi ăn cơm tối bởi nhà không có máy lạnh. Ông già vợ nh́n Phát hỏi :

- Hôm trước thấy con đeo bùa hộ mạng sao bây giờ cởi bỏ đâu rồi ?

Phát trả lời :

- Mấy tháng trước Sheiha bảo cởi để giặt rồi mất luôn.

Ông nh́n vợ nói :

- Sao mẹ mày không làm cái khác cho nó đeo ?

Bà quay sang nh́n Sheiha thăm ḍ ư kiến. Sheiha lên tiếng :

- Không cần làm, mất rồi khỏi mang.

Ông già vợ liếc nh́n Phát, thấy nét mặt b́nh thản, không chút thắc mắc nghi ngờ ǵ nên yên tâm bảo mọi người ăn cơm.

Trong suốt bữa ăn với bầu không khí ngột ngạt, không ai lên tiếng chuyện tṛ như những ngày mới đến.

Ăn xong, trước khi đứng dậy Phát lên tiếng :

- Xin báo cho Ba Mẹ là ngày mai tụi con trở về Mỹ.

Ba Mẹ và Sheiha, cả ba đều trố mắt nh́n Phát với vẻ ngạc nhiên. Mẹ Sheiha hỏi với vẻ lo lắng :

- Có chuyện ǵ mà vội vă về sớm vậy ?.

Sheiha cũng gằn giọng nói trong sự bực bội :

- Anh dự định ở lại ba hoặc bốn tuần, bây giờ mới được một tuần lại đ̣i về. Mấy bữa nay lăng xăng con cái, em chưa được thăm viếng bạn bè, tại sao lại dở chứng bất th́nh ĺnh ?

Mẹ Sheiha xen vào lần nữa :

- Hay con về trước, để mấy mẹ con ở lại thêm vài tuần rồi về sau.

Ba Sheiha không nói ǵ, chỉ để ư theo dơi phản ứng của Phát.

Phát b́nh tĩnh như không có động lực đặc biệt nào làm chàng thay đổi ư định, ôn tồn nói :

- Có nhiều lư do bắt buộc con phải về, trước hết là mẹ con trở bệnh th́nh ĺnh, lại thêm các ông đầu bếp làm eo sách tăng lương, cần có con giải quyết. Vấn đề nữa là Sheiha cũng không thể về sau, v́ phải chuyển đổi máy bay, một ḿnh Sheiha không thể dẫn dắt các con nhỏ được.

Nói xong Phát nh́n phản ứng Sheiha, nàng cũng không nh́n lại Phát rồi thản nhiên nói :

- Thôi được, chúng ta ráng ở thêm vài ngày nữa cho đủ mười ngày rồi về.

Dù muốn dù không, Phát cũng phải bằng ḷng chấp nhận, nên quay sang bảo vợ như ra lệnh :

- Vậy sáng mai em gửi con cho Ba Mẹ sớm, trước khi đi thăm bạn bè của em.

 

Buổi tối một ngày trước khi về Mỹ, Phát mời bốn người bạn thân lúc trước và ông Chheng Wong ăn nhậu để từ giă tại khách sạn.

Sau khi chuyện tṛ thăm hỏi như thường lệ, Sokhom đem chuyện gặp thằng bồ Sheiha hai tháng trước, ăn nhậu với bạn bè ở quán ngoài phố, nó khoe :

- Tao sắp qua Mỹ sống với người yêu cũ của tao.

Mấy đứa ngồi cùng bàn nhậu nhao nhao lên :

- Thôi …, xạo vừa thôi nghe cha …đù mẹ, …đào cũ bây giờ ba bốn con rồi…bộ mày điên hay sao mà rước lợn xề về ? ….

Nó sừng sộ đứng dậy đập chai bia xuống bàn nói lớn :

- Đù mẹ …năm nay em mới hăm mấy, sao tụi bây dám gọi lợn xề ? Ông mà nói sai là xe cán ông chết tại chỗ.

Sau đó nó c̣n banh ngực áo khoe :

- Coi đây nè …bùa yêu và hộ mạng em đă gửi về bảo tao đeo.

Phát chỉ mới uống mấy chai bia, nhưng khi nghe Sokhom kể chuyện th́ tức giận  run người.

Sathê thấy thế liền an ủi :

- Gần mười năm trước tụi tao khuyên mày : “ Tới luôn bác tài “. Bây giờ tụi tao khuyên : “ Nên bỏ sớm đi tám “. Cở như mày về đây thiếu ǵ các em mười bảy mười tám chạy theo.

Ông Chheng bắt đầu chậm rải lên tiếng nói :

- Xin các bạn hăy nghe lời tôi, chúng ta là những người thân của Phát, có bổn phận cung cấp tin tức thật và chính xác cho nó mà thôi. Chuyện quyết định tiến tới hay thụt lùi nên để Phát quyết định, v́ có ảnh hưởng lớn cho hạnh phúc gia đ́nh và tương lai con cái.

Mọi người nhao nhao lên : Đúng rồi….Đúng rồi…  

 

 

Trên chuyến bay về Mỹ, Phát ngồi với hai đứa con lớn hàng ghế bên phải, Sheiha và con gái nhỏ ngồi hàng bên trái, cả hai không buồn nói chuyện với nhau.

Lúc nàng thiêm thiếp ngủ, Phát trộm nh́n sang mà ḷng đầy căm hận. Có lẽ mấy ngày nay nàng cũng cảm nhận được phần nào cử chỉ đối xử của Phát, nhưng nàng vẫn lạnh lùng xem như không có ǵ xăy ra. Tuy nhiên Phát biết hạnh phúc của ḿnh bây giờ như trái bom nổ chậm, không thể đoán được thời điểm nào.

Ông Chheng đă nói một lời rất chí lư “ Những mưu mô toan tính trong ḷng dạ đàn bà, chỉ có trời mới hiểu thấu.”

Điều mà Phát đau đầu nhức óc suy nghĩ bây giờ là không biết có nên nói hết cho Mẹ biết hay không ? Sợ nhất là Mẹ buồn, làm tăng thêm bịnh hoạn. Nhưng nếu không nói, lỡ Sheiha bất thần bỏ ḿnh đi theo t́nh nhân th́ chắc Mẹ sẽ buồn nhiều hơn.

Ôi ! Tại sao bây giờ ḿnh lại rơi vào hoàn cảnh này ? Từ nhỏ đến ngần này tuổi, ḿnh đă làm điều ǵ nên tội ?

Phát nhắm mắt và để mặc cho ḍng nước mắt căm hận tuôn trào.

 

Ngày đầu tiên trở lại làm việc, nhà hàng vẫn tấp nập khách, hai ông bếp chính bếp phụ xin tăng lương, Phát thỏa măn cho họ nên mọi chuyện êm đẹp. Nhân viên chạy bàn bên ngoài Phát cũng cho tăng lên chút đỉnh nên ai nấy hớn hở làm việc hăng say. Chỉ có không khí ở nhà th́ rất ngột ngạt. Mẹ Phát vừa từ bệnh viện trở về gặp lại các cháu bà rất mừng vui.

Buổi tối ăn cơm gia đ́nh tại nhà hàng sau khi đóng cửa, Mẹ Phát đề nghị :

- Sheiha chỉ c̣n hơn một tháng nữa là đến ngày sinh con, vậy bắt đầu ngày mai ở nhà dưỡng sức, khỏi cần ra tiệm làm việc. Mẹ đă chuẩn bị và huấn luyện  A-muối, em kế của Phát, sẽ làm cashier và đảm trách công việc của Sheiha.

Tự nhiên Sheiha bực bội, ngừng ăn bỏ đũa đứng dậy gằn giọng nói :

- Con vẫn làm việc được, tại sao phải thay thế sớm vậy ? Bộ có điều ǵ không tin tưởng con hay sao ?

Mẹ Phát bắt đầu nổi giận, đập tay xuống bàn, mắt nh́n trừng trừng vào Sheiha nạt lớn :

- Trước mặt mọi người, Con tỏ thái độ như vậy với Mẹ hả ? Con có biết thái độ đó người ta gọi là thái độ mất dạy hay không ?

Sheiha bắt đầu khóc hu hu và đanh đá nói lại :

- Tôi mất dạy từ lâu, bộ bây giờ bà mới biết sao ?

Rồi vùng vằng lấy ch́a khoá định ra xe lái về. Phát nắm tay kéo giựt lại nói :

- Tôi cảnh cáo cô không được hỗn hào với Mẹ tôi. Dù bất bằng điều ǵ cũng phải nói năng lễ độ. Xong Phát buông tay ra, nàng đi nhanh ra cửa.

Đêm nay khi mọi người về hết, Mẹ và Phát ở lại nhà hàng chuyện tṛ bàn tính cho đến khuya. Phát kể cho Mẹ nghe hết mọi chuyện của Sheiha đă xảy ra ở quê nhà rồi sụt sùi khóc và kết luận : Tất cả là lổi tại con quá yêu thương và tin tưởng vợ. Bây giờ con không c̣n mặt mũi nào để trở về Campuchia nữa.

Mẹ Phát cũng kể cho nghe đă hai tháng nay Mẹ khám phá chiếc ṿng cẩm thạch nhận hột xoàn trị giá hai mươi lăm ngàn dololars biến đâu mất. Mẹ nghĩ là đă cất đi nơi khác đâu đó và không nghi ngờ bất cứ ai. Nhưng cách đây vài ngày, tiệm vàng Hồng-Kông gọi cho Mẹ hay là Sheiha đem cầm mười ngàn, hẹn ba ngày sau đến lấy, bây giờ chưa thấy nàng trở lại. Mẹ đă đem mười ngàn đến chuộc về. Do đó, bắt đầu ngày mai con đến nhà Bank xin kiểm tra lại tiền bạc ra vào account như thế nào và cho Mẹ hay. Điều sau cùng Mẹ muốn con phải hiểu và làm là  :

- Trong đời sống con người, bất cứ điều ǵ cũng có thể xảy ra như chuyện nay Đến mai Đi, nay Có mai Không. Do đó, kinh sách nhà Phật đă luận bàn về “ Sắc Sắc - Không Không “ để con người đừng quan trọng hoá những điều xung quanh cuộc sống thường nhật hay vật chất của ḿnh.

- Thứ đến là việc bảo vệ hạnh phúc gia đ́nh, phải b́nh tĩnh, không nóng giận để rồi quyết định bậy bạ làm ảnh hưởng đời sống con cái.

Mẹ cũng đă nói nhiều lần là con người có số phận cho riêng mỗi cá nhân, khi con cố gắng hết sức ḿnh nhưng Sheiha vẫn không chung sức với con để giữ  hạnh phúc gia đ́nh th́ nên để nó tự do sống theo ư thích của nó, con không nên ích kỷ, tự ái, buồn phiền để rồi buông xuôi bổn phận và trách nhiệm với các con nhỏ của con.

- Một điều nữa là Sheiha trong thời kỳ sắp sinh, để tránh ảnh hưởng nguy hiểm cho thai nhi, tốt nhất là con im lặng không được căi vả bất cứ điều ǵ với nàng,  chỉ để mắt theo dơi mà thôi.

Mẹ và Phát về nhà đă quá nửa đêm, Sheiha nằm ngủ trên sofa pḥng khách, Phát lay nhẹ bảo vào pḥng ngủ, nàng gằn giọng :

- Kể từ nay không ngủ chung.

Phát nghe theo lời Mẹ, nhỏ nhẹ trả lời :

- Từ nay em ngủ trong pḥng, anh ngủ với con.

Thế là nàng đứng dậy mệt mỏi đi vào pḥng.

 

Tối hôm sau, khi đóng cửa nhà hàng và cơm nước xong, Mẹ và Phát ở lại nhà hàng bàn tính chuyện Sheiha. Phát báo cáo cho Mẹ đă ba năm qua cho đến bây giờ, lợi tức hàng tháng bỏ vào trương mục chỉ có một nửa so với những năm trước. Tổng cộng ba năm, nếu tính trung b́nh, đă thất thoát gần năm trăm ngàn dollars.

Mẹ Phát nổi giận đập tay xuống bàn quát mắng :

- Tại sao con tin tưởng đến nổi nó muốn đập bể nồi cơm mà con không hay ?

Phát nhỏ nhẹ nói với Mẹ :

- Con xin lỗi….Sau khi ra khỏi nhà Bank, con suy nghĩ chắc phải đóng trương mục này và mở trương mục khác, Mẹ nghĩ thế nào ?

Mẹ Phát ngước mặt lên trần nhà, nhắm mắt suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Mở một trương mục khác để bỏ tiền hằng ngày vào th́ được, nhưng không được đóng trương mục cũ. Lư do lỡ sau này xảy ra chuyện ly dị, luật pháp sẽ cho điều tra tiền bạc thất thoát từ trương mục cũ. Một điều khác là kể từ nay, hàng tháng không gửi tiền về cho gia đ́nh nó nữa và kiểm soát sự chi tiêu, nếu cần ǵ th́ đích thân con mua sắm cho nó.

Mẹ và Phát cố gắng đối xử với nàng như b́nh thường nhưng hơn một tháng sau  nàng bắt đầu khám phá chuyện kiểm soát tiền bạc không c̣n nằm trong tay ḿnh nữa. Do đó suốt ngày lầm ĺ nằm trong pḥng gọi điện thoại về Campuchia. Tiền điện thoại có tháng lên cả ngàn đồng.

 

Hôm Sheiha đi sinh con, nằm bệnh viện ba ngày, ở nhà Phát nhận được thùng quà của Mẹ nàng từ Campuchia gửi qua. Ṭ ṃ Phát khéo léo mở ra, thấy bên trong chỉ có 05 con búp bê nhỏ bằng vải màu vàng may bằng tay có vẽ những đường nét ngoằn ngoèo màu đỏ lên ngực và lưng. Xem rồi cẩn thận gói và dán lại như chưa bao giờ mở.

Phát nghĩ rằng chắc là quà cho em bé mới sinh và không để tâm nghi ngờ ǵ.

Nhưng một sự trùng hợp bất ngờ thời gian này Mẹ Phát bịnh nặng nằm liệt giường cho nên buổi sáng khi đến bệnh viện làm thủ tục rước vợ con về nhà, Phát nhỏ nhẹ nói :

-  Mẹ nói thằng út này đích thân Mẹ và bà vú nuôi chăm sóc, do đó phải tập cho nó bú sữa b́nh càng sớm càng tốt.

Sheiha suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Mẹ anh sẽ không có cơ hội nuôi lớn thằng bé này đâu.

- Tại sao ?

Phát hỏi lại và nàng trả lời :

- Anh không thấy bà già nằm bệnh liên miên sao ?

- Vậy th́ em cho bú đến khi Mẹ anh lành bệnh.

Sheiha nhếch miệng cười mĩm rồi lầm ĺ rất khó hiểu.

 

Kể từ ngày Sheiha sinh con đến nay đă ba tháng, và Mẹ nằm bệnh liệt giường từ ngày đó đến nay vẫn không thuyên giảm. Triệu chứng kỳ lạ nhất là cứ đến giờ ăn sáng, trưa, tối là bà ôm đầu kêu la đau nhức như có kim chích trong đầu  không thể ngồi dậy ăn được. Bác sĩ gia đ́nh đă cho một loại thuốc ngủ cực mạnh, uống để ngủ say tức khắc những lúc lên cơn như thế.

Hậu quả không ăn uống được nên sức khỏe ngày càng sa sút.

Các bệnh cao máu, tiểu đường và sưng màng phổi phát triển rất nhanh.

Một buổi sáng, bà vú nuôi chở mấy đứa lớn đi học xong ghé lại nhà hàng gọi Phát vào văn pḥng nói nhỏ :

- Ông chủ ơi, kỳ lạ quá, mấy tháng nay tôi khám phá một điều nhưng không dám nói, hằng ngày khi đến giờ ăn, tôi đỡ bà cụ ngồi dậy vài phút là bà ôm đầu kêu la đau nhức, tôi vội vàng lấy thuốc ngủ cho uống theo lời dặn, xong bà nằm xuống ngủ là xem như bỏ bữa ăn. Cách nay khoảng một tuần, khi đỡ bà cụ dậy, đột nhiên bà ôm đầu la một cách đau đớn và vùng vẫy làm đổ bát cháo, tôi gọi cô ra giúp nhưng không nghe lên tiếng trả lời, tôi đến pḥng đập cửa rầm rầm, cô cũng không trả lời nhưng nghe tiếng cháu bé khóc. Khi bà cụ uống thuốc và ngủ xong, mới thấy cô mở cửa bồng cháu bé đi ra với vẻ mặt lạnh lùng trông ghê sợ. Ông chủ nên t́m hiểu xem sao.

- Được rồi, đúng mười hai giờ trưa nay khi bà cho Mẹ tôi ăn, tôi sẽ về.

Trưa hôm đó Phát trở về, vừa bước chân vào nhà là nghe tiếng Mẹ rên la, hai tay ôm đầu vùng vẫy. Phản ứng rất nhanh, Phát dùng ch́a khoá mở cửa pḥng Sheiha, thấy con nằm ngủ nhưng không thấy nàng đâu. Bước nhanh đến mở cửa pḥng closet áo quần, Sheiha ngồi trong đó tay nắm con búp bê, tay kia cầm cây kim chích vào đầu búp bê.

Phát không ḱm hăm được cơn tức giận, nắm tay kéo giật nàng ra ngoài và tát hai tát tai nẩy lửa, làm nàng té xuống sàn nhà, rồi quát mắng :

- Chính cô cố t́nh giết Mẹ tôi, đây là bằng chứng, chàng giựt lấy con búp bê bỏ vào túi ḿnh và ra ngoài đến pḥng Mẹ th́ bà làm công đă cho uống thuốc và Mẹ bắt đầu ngủ li b́ rồi.

Trong khi Sheiha bị đánh té nhào xuống sàn nhà, nàng không la khóc, không chống cự nhưng dùng phôn tay gọi cảnh sát.

Chừng mười lăm phút sau, hai xe cảnh sát đến c̣ng tay Phát dẫn ra xe, mặc dầu chàng cố gắng giải thích phân trần.

 

Sau ba ngày ở trại giam County, chung với những người bị bệnh tâm thần, trở về mới hay tin các em đă đưa Mẹ vào bệnh viện điều trị.

Phát quá mệt mỏi, ngồi thừ người trên sofa chống tay lên trán suy nghĩ nên vào bệnh viện thăm Mẹ, hay lo chuyện nhà hàng trước ?

Bà vú nuôi rón rén đưa cho Phát con búp bê và nói nhỏ :

- Con búp bê nhỏ này tôi lấy được dưới gối bà khi gom góp áo-gối và ra-nệm  đem đi giặt. Thật t́nh tôi không hiểu ǵ cả.

Phát nhanh tay cầm lấy cất vào túi áo khoác.

Bây giờ mọi chuyện đă rơ như ban ngày là chính hai mẹ con Sheiha sáng chế ra bùa ngải để hành hạ Mẹ ḿnh cho đến chết. Nhưng không biết làm cách nào để đưa nó ra pháp luật.

Hôm trước Phát có đi tham vấn với luật sư, được trả lời rằng bùa ngải không phải là vũ khí giết người trực tiếp, và luật pháp Hoa kỳ xem bùa ngải là mê tín dị đoan, không thể là bằng chứng giết người được.

Phát đang ṿ đầu suy nghĩ th́ Sheiha mở cửa pḥng bước ra, nh́n thấy Phát là nàng quay gót trở vào pḥng và đóng cửa lại.

Kể từ ngày Sheiha ở bệnh viện về nhà đến nay, chưa bao giờ vợ chồng nói chuyện hay hỏi nhau bất cứ điều ǵ. Phát nghĩ không thể kéo dài cuộc sống lạnh lùng như thế này măi. Nhưng với t́nh trạng hiện nay của Mẹ, chàng không thể làm ǵ hơn là im lặng đợi chờ.

Phát vội vàng lấy ch́a khóa ra xe đi đến bệnh viện.

Vừa lên tới pḥng Mẹ nằm, Phát không cầm được nước mắt, Mẹ nằm bất động, mặt mũi bịt kín nối với b́nh oxy, cánh tay với kim chích nối thẳng b́nh nước biển.  Bên hông phải mang ống plastic để đổ thức ăn trực tiếp vào bao tử. Với t́nh trạng này không biết Mẹ c̣n sống đươc bao lâu ?

Phát nhẹ nắm tay Mẹ nói nhỏ :

- Con đến thăm Mẹ ….. Mẹ có biết không ?

Thấy tay Mẹ nhúc nhích và đầu hơi cử động nhưng Mẹ không nói được ǵ.

Phát gục mặt cạnh giường thút thít khóc ……………

Kể từ đó, mỗi ngày Phát và các em thay phiên nhau đến thăm Mẹ ba lần …..

Hơn ba tháng sau, t́nh trạng Mẹ vẫn không có ǵ tiến triển khả quan. Bác sĩ gia đ́nh cũng như bệnh viện đă hai lần hội ư anh em Phát và khuyên nên tháo gỡ dây chuyền oxy để Mẹ ra đi tốt hơn là để Mẹ sống như người thực vật. Nhưng anh em Phát chưa thống nhất ư kiến nên c̣n giằng co. Cho đến một hôm, khoảng hơn hai giờ sáng, bệnh viện thông báo Mẹ đă vĩnh viễn ra đi ….. ……

 

Thế là hơn tám tháng trời vật lộn với nhiều căn bệnh hiểm nghèo, Mẹ đă sức cùng lực kiệt, xa ĺa dương thế, xa ĺa đàn con mười đứa mà Mẹ đă khổ nhọc mang từ vùng chiến tranh bom đạn, giết chóc và nghèo đói Campuchia.

Phát nghĩ mà thương Mẹ vô cùng, người goá phụ tuổi ngoài ba mươi với mười đứa con c̣n thơ dại, sống trong vùng chiến tranh giết chóc đạn bom, làm sao kham nổi được những lúc con đói khát, bệnh hoạn ốm đau ?

Rồi bồng bế chạy theo đoàn người vượt biên tỵ nạn, xứ lạ quê người không quen thuộc ngôn ngữ, phong tục tập quán, biết làm sao t́m kiếm công ăn việc làm để nuôi sống đàn con  ?

Nhưng đúng là trời sinh voi sinh cỏ, Mẹ vẫn cáng đáng được cuộc sống cơm áo cho các con và tất cả đều được ăn học thành tài.

Cho đến những năm sau này, khi đời sống vật chất khá giả, Mẹ bắt đầu phát giác những căn bệnh ngặt nghèo. Nhưng nếu hai mẹ con Sheiha không dùng bùa phép làm Mẹ ngừng ăn th́ chắc sẽ sống thêm được vài năm nữa.

Một tháng sau khi Mẹ mất, Sheiha thông báo chia tay.

Nhớ lại buổi tối Phát từ nhà hàng trở về, vừa bước chân vào nhà thấy nàng ngồi đợi sẵn ở pḥng khách và nói :

- Em cần nói chuyện và giải quyết vấn đề ly dị của chúng ta tối nay.

Phát rất b́nh tĩnh v́ biết trước sau rồi cũng sẽ có giờ phút này, hơn nữa đă bàn bạc với Mẹ từ lâu nên kéo ghế ngồi đối diện và nói :

- Cô cứ làm điều cô muốn miễn sao phù hợp với luật pháp ở đây.

- Anh khỏi lo, luật sư đă làm sẵn giấy tờ, chỉ cần anh kư.

- Tôi không thể kư tối nay v́ cần cho luật sư tôi đọc trước.

- Được rồi – Xem như chúng ta đă ly thân cách nay chín tháng. Tất cả giấy tờ em để lại, tuần sau em sẽ trở lại lấy để đưa cho luật sư em.

Nói xong nàng vào pḥng xách vali ra xe lái đi.

Phát nh́n xấp giấy ly dị bỏ lại trên bàn mà ḷng đau như cắt. Không ngờ một người đàn bà có kiến thức đại học lại mất hết t́nh cảm vợ chồng, chẳng màng t́nh yêu thương con cái, lạnh lùng đứng núi này trông núi nọ và thả mồi bắt bóng không chút suy nghĩ đắn đo.

Phát đứng dậy đi mở cửa các pḥng nh́n các con vẫn vô tư say giấc ngủ. Đêm nay chàng phải suy nghĩ những câu trả lời để sáng mai thức dậy các con sẽ hỏi Mẹ chúng đi đâu ?  

Mấy bữa nay chàng cũng nghe phong phanh người t́nh Sheiha đă đến Mỹ nhưng chàng nghĩ việc ǵ đến sẽ đến nên không chút bận tâm.

Thế là xong, cuộc t́nh đến rồi đi gần mười năm trời như giấc chiêm bao, như bóng mây bay qua khung cửa, ngoài ước tính của Phát.

Khi ra toà lần thứ nh́, luật sư của Phát đă mạnh dạn tŕnh bày :

1 - Đây là cuộc hôn nhân được tính toán trước của Sheiha, muốn cùng người yêu sang Mỹ sinh sống nên đă bằng ḷng làm vợ Phát chứ không yêu thương Một sự gian xảo cố t́nh làm Phát và bốn con là những nạn nhân.

2 - Sheiha cố t́nh sinh đẻ nhiều con và hưởng qui chế mười năm chung sống vợ chồng để Phát phải chu cấp nhiều tiền hàng tháng và suốt đời. Tuy nhiên cho đến nay, chỉ có chín năm bảy tháng. Xin ṭa cứu xét và không cho hưởng qui chế đó.

3 - Lợi dụng ḷng yêu thương và tin tưởng của chồng, trong ṿng năm năm sau cùng Sheiha đă tẩu tán nửa triệu dollars, một số lớn tiền gởi về Campuchia và một số khác cùng người t́nh trong các ṣng bài địa phương, chúng tôi có bằng chứng.

4 – Đă cùng Mẹ ruột của ḿnh dùng bùa phép làm cho Mẹ Phát không ăn uống ǵ được, để những bệnh nan y phát triển nhanh và chết sớm.

Sau khi chánh án hội ư với luật sư đôi bên rồi ra phán quyết :

- Tạm thời giảm tiền chu cấp hàng tháng xuống c̣n bốn trăm.

- Bắt buộc Sheiha phải đi t́m kiếm công việc làm từ nay.

- Phát vẫn tiếp tục giữ quyền nuôi con.

- Phân chia tài sản sẽ được phán quyết vào phiên ṭa tới.

Ra khỏi ṭa án, Phát cảm thấy như đă trút được gánh nặng ngàn cân, việc ly dị xem như đă được hơn hai phần ba đoạn đường và Phát đang nắm nhiều điều thuận lợi. Đúng là trời cao có mắt.

Bây giờ Phát chỉ cầu ơn trên cho ḿnh nhiều sức khỏe để quán xuyến nhà hàng và chăm sóc dạy dỗ con cái.

Nh́n ra ngoài trời đă sáng tỏ, Phát vươn vai vùng dậy đi tắm và đánh thức bà vú sửa soạn thức ăn cho các con mang đến trường.

Hy vọng một ngày mới đẹp trời đến với Phát.

 

 

 

 

Trang Tâm Phương Đăng

art2all.net