Tâm Phương Đăng

 

VỢ BAO

 

PHẦN 1


          Từ làng trên xóm dưới, đâu đâu cũng nghe tiếng đồn vang mụ Hĩm sắp lấy Chồng Việt kiều. Đặc biệt là các Cô son trẻ và các Bà góa chồng, có vẻ ganh tức tại sao ḿnh trẻ hơn, trông cấp tiến hơn, tiến bộ thời trang hơn lại không được mấy cha sồn sồn Việt kiều để ư tới mà lại để ư Mụ Hĩm quê mùa.

Thực sự năm nay mụ Hĩm 56 tuổi nhưng với cái nh́n của đàn ông, trông c̣n nước nôi ướt át có lẽ bởi thân h́nh cao ráo, nước da trắng hồng. Đặc biệt từ lúc mười sáu tuổi tới chừ mụ sống độc thân sau khi bị bắt buộc ngủ một đêm với ông chồng do Đảng chỉ định.

Những năm gần đây khi các cán bộ cấp tỉnh, cấp quận hộ tống phái đoàn tư nhân về làng cổ động phong trào tuyển mộ con gái " lấy chồng ngoại " bộc phát, xôn xao ồn ào, hớn hở mừng vui như thời nghe được tin Mỹ chịu thua Quân Dân ta anh hùng, không dám tiếp tục rải mưa bom oanh tạc và bắt đầu rút Quân về Mỹ, không giúp Nam Việt nam nữa.

Mỗi lần có cơ hội, nghỉ tay cày cuốc ruộng đồng, các Cô các Bà tụ họp bàn ra tán vào chuyện trên trời dưới đất, nhưng hầu hết là chuyện lấy chồng ngoại Đại hàn, Hồng Kông, Đài Loan, Ấn Độ,... và nhất là Việt kiều khắp nơi trên Thế giới v.v... Các cô các bà sắp hạng Chồng ưu tiên. Ưu tiên một là chồng Đài loan, Hồng kông gần Việt nam, dễ dàng về thăm nhà. Hơn nữa phong tục tập quán gần giống VN. Thứ đến là Việt kiều, sau đó mới đến đàn ông các nước khác....

Một điều không thể hiểu và không biết ai cung cấp tin tức mà các Cô các Bà rất rành rẽ về Việt kiều. Ví dụ :

- Trường hợp thứ nhất: Đám con trai Việt kiều về VN t́m Vợ hầu hết chỉ nói được tiếng Việt chút ít, bập bẹ như trẻ con và trông ngô ngố, vô duyên, không đẹp trai, không thể lấy vợ nước ngoài nên phải về VN. Cũng có không ít trường hợp cha mẹ muốn con trai ḿnh cưới vợ VN để dễ dàng đồng ngôn ngữ giao tiếp.

Những trường hợp này con gái VN dễ nắm đầu sai khiến, bảo sao làm vậy, nhất là vấn đề chi tiền. Một khi chàng đă chịu đèn, nàng bắt đầu ra điều kiện yêu cầu chàng bỏ tiền ra sửa sang căn nhà Ba mạ đang ở. Đưa tiền cho ông Thôn trưởng lợp lại mái đ́nh làng. Thết đăi dân làng ăn uống gọi là lễ ra mắt tŕnh diện bà con. Cuối cùng mới đến cái đám cưới linh đ́nh có ban nhạc sống và ca sĩ thuê mướn từ thành phố về. Khác với tiệc cưới bên Campuchia thết đăi ba ngày, đám cưới VN chỉ có một ngày nhưng chi phí tốn kém gấp bội. Chàng muốn vợ đành phải chịu thôi.

Dầu sao lấy chồng kiểu này, chị em ta c̣n chút danh giá hơn là đi theo đoàn tuyển mộ lên thành phố. Những đêm đầu phải ngủ với mấy thằng tuyển mộ và các thằng " Lái buôn người ". Sau đó chúng dẫn dắt tập trung vào một pḥng lớn khách sạn, trần truồng xếp hàng, đi lui đi tới, khoe vú khoe chim, chổng mông chổng đít cho mấy thằng Đài loan, Hồng kông, Đại hàn, Ấn độ....nh́n ngắm lựa chọn mua vợ. Có thằng ma giáo mất dạy, mua xong đem về khách sạn ngủ một đêm, chơi đả đời, sáng mai đem trả lại đổi em khác. Các " Lái buôn người " nhận thêm tiền bồi thường nhưng các em chẳng được đồng nào, ngoài một chút tiền c̣m, đủ chi phí trở về làng quê, cọng thêm những lời hăm dọa, giữ kín miệng không được phổ biến ra cho ai hay biết. Nhà nước sẽ qui ghép tội phản động.

- Trường hợp thứ hai: Các đấng đàn ông Việt kiều khoảng trên năm chục trở lên, không ai hiểu được t́nh trạng gia cảnh các đương sự như thế nào, hoặc có ông đă trên bảy bó nhưng c̣n ham vui nên cũng tham gia tṛ chơi " Về Việt nam Cưới vợ ". Ùn ùn kéo nhau về thôn quê nhờ người địa phương mai mối, rồi cũng tổ chức đám cưới linh đ́nh như bọn trẻ cưới vợ lần đầu. Vui thật là vui...

Một điều thực tế ai cũng hiểu đựơc là sau ngày chiếm được miền Nam, bộ đội miền Bắc di tản toàn bộ gia đ́nh bà con gịng họ vào Nam chiếm đoạt nhà cửa, của cải, đất đai của dân miền Nam làm tài sản riêng ḿnh. Đuổi hết dân miền Nam lên rừng núi kinh tế mới, sống chết mặc kệ. Đám dân đen miền Bắc không thể đi đâu được th́ bám lấy ruộng rẫy trồng khoai sắn, sinh sống qua ngày nên sống đời cơ cực đói khát. Mụ Hĩm nghe đầy tai, chứng kiến nhiều lần Hỷ Nộ Ái Ố chuyện lấy chồng ngoại, nên Mụ b́nh thản không mơ ước điều ǵ ngoài những sinh hoạt cuộc sống b́nh thường bên ruộng lúa nương khoai.

Một buổi chiều xong công việc đồng áng, vác cuốc về gần đến nhà, đột nhiên có thằng bé chăn trâu hấp tấp chạy theo sau gọi ơi ơí " Mụ Hĩm, Mụ Hĩm....". Khi đến gần nó cho hay ông Chủ Tịch Xă cần gặp để nói chuyện " tối quan trọng, tối khẩn trương ".

Hĩm nhíu mày ngạc nhiên suy nghĩ: " Không biết cha già này bày thêm tṛ ǵ nữa đây? "

Kể từ khi thống nhất đất nước, thằng con trai độc nhất của ông trở về trên đôi nạng gỗ và thân thể chằng chịt sẹo vết thương từ sau cuộc chiến trong Nam, lại không thể tự túc làm thức ăn cho ḿnh hằng ngày nên ngày nào ông cũng đến gặp Hĩm năn nỉ bằng ḷng để ông cưới làm vợ cho thằng con trai... nhưng Hĩm một mực từ chối, mặc dù ông hứa sẽ tặng hết vàng bạc tài sản cho Hĩm. Mục đích ông muốn có người lo lắng chăm sóc con ông bởi bây giờ ông đă ngoài tám mươi, vợ chết đă lâu, nếu bất th́nh ĺnh ông chết, thằng con làm sao sống được ?

Có lần không dằn được cơn bực tức, Hĩm nạt nộ : " Con ông thương tích đầy ḿnh, biết có c̣n con cu hay không mà đ̣i cưới vợ ? ". Ông Chủ Tịch giận điếng người, hổ thẹn bỏ đi một nước. Tưởng rằng ông sẽ trả thù sau này, nhưng không. Có lẽ ông hiểu sự thật, vô t́nh Hĩm nói trong cơn tức giận mà đúng. Sau này mấy thằng chăn trâu cho Hĩm biết thằng con ông Chủ Tịch Xă đi tiểu bằng cái ống cao su. Bộ phận sinh dục cắt bỏ từ lúc bị thương.

Ôi, sự thật trong cuộc đời này sao phũ phàng quá.

Khi hiểu được sự thật, Hĩm t́m đến nhà ông nói lời xin lỗi. Ông Chủ Tịch Xă đứng lặng người, không nói ǵ, với hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi má hóp hép. Từ đó về sau, ông có vẻ thương yêu Hĩm thành thật hơn. Rồi khoảng ba tháng sau, con trai ông bị cơn bạo bệnh do các vết thương hoành hành và từ trần. Cho đến nay chưa bao giờ có ai quấy rầy Hĩm, có lẽ một phần nhờ ông bao che. Tự nhiên bây giờ không biết có ǵ quan trọng ông lại cho gọi Hĩm đến gặp.

Trong căn pḥng lờ mờ tối tăm đầy khói thuốc, ông Chủ Tịch Xă ngồi gác hai chân lên bàn, ph́ phà điếu thuốc đang cháy, ngữa mặt lên mái nhà như đang suy tư điều ǵ quan trọng. Ở ngoài nh́n vào chỉ thấy ánh lửa điếu thuốc lập ḷe như con đom đóm đậu trên môi ông. Hĩm thấy căn pḥng tối tăm, sau khi gơ cữa và nghe tiếng " cứ vào đi " nhưng không dám bước vào. Một lát sau lại nghe: " Ai đó, cứ vào đi " rồi nghe bước chân ông đi ra cửa. Vừa trông thấy Hĩm, ông đon đả nói:

- Ồ, Cháu Hĩm...vào đây,...vào đây.

Ông quay trở vào lấy hộp quẹt lửa đốt đèn cầy. Căn pḥng có ánh sáng làm Hĩm bớt lo sợ với nhiều ư nghĩ bậy bạ. Hĩm tự động kéo ghế ngồi rồi hỏi :

- Nghe nói hôm nay Chú cho gọi cháu đến v́ có chuyện khẩn trương, là chuyện chi rứa ?.

- Ơ hay ! Có chuyện chi khẩn trương đâu, chắc là thằng Cu chăn trâu nói phóng đại. Kể từ ngày thống nhất đất nước, nhân dân trong làng ngoài việc đồng áng, chẳng có chuyện chi quan trọng và khẩn trương cả. Ngay cả việc cán bộ cao cấp nhà nước về hô hào, cổ động dân chúng phát động phong trào đàn bà con gái lấy chồng ngoại để cứu giúp kinh tế đất nước đang trên đà tuột giốc mà Chú cũng không hồ hởi tham gia, huống chi những chuyện khác? Chú nghĩ rằng bây giờ trời sắp tối, dân làng đă nghỉ tay cày cuốc, Chú muốn lợi dụng thời gian này gặp cháu để giải tỏa tâm sự Chú định nói với Cháu từ lâu mà chưa có dịp. Luôn tiện bây giờ có người nhờ Chú một việc nên chú cho gọi Cháu đến đây. Hy vọng Cháu không từ chối như trước kia. V́ chuyện này rất có lợi cho cả Cháu lẫn Chú.

Im lặng giây lát đưa điếu thuốc lên miệng hít một hơi dài rồi phà lên trần nhà. Mặc dầu Hĩm quay mặt sang phía khác nhưng mùi thuốc lá cũng làm cô sặc ho. Ông nói xin lỗi rồi dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn. Bắt đầu nhỏ nhẹ nói tiếp:

- Việc trước tiên là Chú thành thật xin lỗi Cháu về những ư nghĩ sai lầm của Chú lúc trước rất muốn cưới Cháu về làm dâu. Sở dĩ có ư nghĩ đó v́ đă hơn bảy tám năm sau khi chồng Cháu hy sinh cho Tổ quốc, Cháu từ chối nhiều lần không muốn kết hôn với ai. Điều này cho Chú nghĩ rằng Cháu không muốn " Chuyện ấy" như bao người đàn bà khác nữa.

Hĩm cắt ngang hỏi :

- Chuyện ấy là chuyện chi rứa Chú ?

- Th́ là chuyện... người lớn đó..., đàn ông đàn bà giao... hợp ấy mà.

Hĩm đỏ mặt, cố gắng làm bộ ra vẻ tự nhiên, bèn lên tiếng:

- Xin Chú cứ nói tiếp.

- Thời gian đó Chú nghĩ là Cháu tuyệt đối không thích " Chuyện đó " nên từ chối nhiều đám. Là thiếu nữ son trẻ, không thích t́nh dục th́ đời sống chả khác ǵ các Ni cô trong Chùa. Nhưng làm Ni cô th́ thật là vô tích sự. Ngoài việc quét dọn Chùa và cuốc đất trồng rau cải, có giúp ǵ thêm cho ai đâu? Đây là lư do mà ngay từ đầu Bác Hồ và Đảng cố dẹp hết Chùa, Nhà thờ, các Cha các Sư... Nên biết rằng các Cụ Mác (Karl Marx ) Cụ Ăng Ghen (Angel ) Cụ Lê Ninh ( Lenin ) đă nói Tôn Giáo là Thuốc Phiện ru ngủ nhân dân mê cuồng làm biếng không sản xuất, Cháu c̣n nhớ chứ? Thế nên nếu Cháu về làm dâu Chú th́ bổ ích và có lợi hơn Ni cô nhiều lắm. Bởi v́ làm dâu Chú là làm điều đạo đức nhân nghĩa, Cháu chỉ lo cơm nước hằng ngày nuôi Chồng, sau này Chồng mất th́ Cháu hưởng hết tài sản của cải của Chú để lại cho nó. Làm một việc nhân đức và được hưởng nhiều lợi lộc như thế không hơn các Ni cô trong Chùa hay sao? Nhưng rất tiếc là Cháu đă từ chối và giờ đây thằng con Chú cũng đă qua đời...

Ông nghẹn ngào chảy nước mắt, không nói thêm được ǵ làm Hĩm cũng cảm động theo. Trong khi ông rút khăn trong túi ra thấm nước mắt, Hĩm muốn xua tan sự cảm động nên nói:

- Hồi năy Chú lên án các Ni cô trong Chùa là những người vô tích sự. Theo Cháu nghĩ không phải thế đâu. Cháu đă nhiều lần t́m hiểu đời sống họ v́ có nhiều khi Cháu muốn đi tu để nương nhờ cửa Phật. Nhưng Cháu thấy cuộc sống họ quá kham khổ chịu đựng. Cháu sợ không theo nổi. Song song với sự tự túc mưu sinh cuộc sống, họ phải thức khuya dậy sớm, học hiểu nằm ḷng kinh Phật và lời Phật dạy để sáng ngày mai dạy dỗ từng lớp nam nữ thiếu nhi. Họ dạy các em sống nhân từ đức hạnh theo lư thuyết nhà Phật, dạy về sự tự túc mưu sinh khi lớn lên, dạy kiến thức phổ thông về khoa học xă hội cũng như Kỹ thuật để vươn lên kịp với các quốc gia trên thế giới. Bây giờ đất nước thống nhất đă hơn hai thập niên rồi nhưng Chú thấy có trường học tại làng ḿnh cho các em nhỏ chưa? Trẻ con làng ḿnh lúc lên tám lên chín khi c̣n chiến tranh th́ lo học bắn súng để bắn máy bay Mỹ. Vài năm sau đủ sức mang vác súng ống đạn dược là bị động viên vào đánh giặc trong Nam. Coi như chúng bị mù chữ suốt đời. Hôm nay không c̣n chiến tranh, chính sách nhà nước đổi mới, trẻ em làng ta trong mười đứa chỉ có hai em thuộc gia đ́nh có khả năng kinh tế cho lên thành phố ăn học. C̣n tám em kia chỉ biết chăn trâu cày ruộng. Nếu không có các Ni cô dạy dỗ chúng th́ làm sao mở mang kiến thức? Nhưng thôi, đây không phải là lúc Chú Cháu ta tranh luận về Chùa hay Nhà Thờ. Xin Chú bỏ qua và tiếp tục nói lư do Chú gọi Cháu đến đây....

Ông Chủ Tịch Xă năy giờ cứ há mồm trợn mắt, lắng tai nghe nh́ều điều làm ông ngạc nhiên chưng hững. Lâu lâu ông nh́n ra cửa xem có ai nghe lén hay không. Hĩm vừa dứt lời th́ ông ngồi ngay ngắn lại, hít hơi thở thật sâu rồi nói:

- Được rồi, nhưng trước khi vào câu chuyện chính, Chú muốn biết Cháu học được những ư tuởng phản động này ở đâu và từ lúc nào? Nếu như thời trước th́ Chú chắc sẽ đưa Cháu đi học tập cải tạo không ngày về. Nhớ lại lúc trước Chú phải học nằm ḷng: Tôn giáo là thuốc phiện. Sư, Cha, Ni cô, Xơ... là bọn người ăn bám xă hội, cần tiêu diệt. Suốt đời Chú chỉ biết nghe theo Bác và Đảng răn dạy: Toàn dân phải hy sinh tài sản, tánh mạng cho Tổ quốc. Chú đă làm theo, hy sinh đời Chú hơn mười năm chiến đấu, trở về với xác thân tàn phế. Vợ Chú thuộc toán chuyển tải đạn dược bị Máy bay Mỹ dội bom chết trên đường đi vào Nam. Đến lượt con trai Chú xem như hy sinh cho Tổ quốc. Bác và Đảng đền bù ǵ lại cho Chú? Không có ǵ cả, ngoài chức Chủ Tịch Xă không lương bổng nuôi thân. Sau này xong chiến tranh mới được cấp một sào ruộng. Bây giờ từ Tỉnh, Quận, Xă, Phường Khóm, mấy đồng chí thủ lănh ông nào cũng có bổng lộc cao, ở nhà cao cửa rộng, có từ ba bà vợ trở lên. Có người c̣n trẻ trung th́ lấy bốn năm bà. Thử hỏi nếu chúng nó không làm ăn bất chính th́ lấy tiền của đâu để nuôi nhiều vợ? Nghĩ mà chán ngán cuộc đời. Hôm nay tự nhiên Chú Cháu ta đều có tư tưởng phản động. Nếu thượng cấp nghe được th́ chúng ta tàn đời...

Hĩm ngồi ngay ngắn lại, nh́n thẳng mặt Ông Xă trưởng, nói:

- Kể từ nay, trong làng xă ta, chỉ có Chú là Cháu dám thổ lộ những uẩn khúc trong ḷng, từ chuyện cuộc sống cá nhân đến chuyện quê hương đất nước mà không sợ ai báo cáo cho đi tù. Chú có đồng ư không ?

Ông Xă trưởng gật gật đầu có vẻ rất hài ḷng nói:

- Được, được. Tốt lắm, Chú rất hân hạnh. Từ lâu nay Chú đă xem Cháu như con ruột. Có thể vài ngày tới, lúc nào thuận tiện Chú sẽ làm Di chúc để lại tài sản gồm căn nhà, mẩu ruộng và của cải cho Cháu. Bởi Cháu biết rằng Chú nay đă ngoài tám mươi, sống đơn thân độc mă, lại thường hay trở bệnh, không biết lúc nào về với ông bà. Nếu không có Di chúc, cán bộ địa phương sẽ tịch thu rồi chia chác nhau, chứ Nhà nước không bao giờ biết được.

Hĩm nói cám ơn Chú và hỏi tiếp điều ḿnh thắc mắc:

- Cháu xin hỏi Chú điều sau cùng:

- Tại sao Nhà nước cho phép các ông ấy có nhiều vợ, và đàn bà đâu mà các ông Thủ lănh đem về làm vợ nhiều rứa ?

Ông Chủ Tịch Xă mỉm cười nói:

- Cháu tuy đă lớn tuổi nhưng vẫn c̣n ngây thơ quá. Mấy chục năm nay Chú đă biết quá nhiều và hiểu rơ câu " Phép Vua thua Lệ làng " của thời phong kiến Vua chúa thuở xa xưa. Thời kỳ đổi mới này, mạnh ai nấy ḅn vét, ai có chút quyền lực trong tay th́ lợi dụng quyền thế để đàn áp dân đen mà tham nhũng. Cháu thử nghĩ bao nhiêu năm chiến đấu trong rừng sâu núi thẳm, làm ǵ có vàng bạc cất dấu để dành? Vừa mới bước chân ra khỏi rừng già vài ba năm, đồng chí thượng cấp nào cũng xe hơi nhà lầu và có bạc triệu bạc tỉ US dollars gửi nhà Bank ngoại quốc. Lúc đầu Chú rất ngạc nhiên thắc mắc họ lấy tiền đâu ra. Sau này nhờ nghe đài ngoại quốc tiếng Việt như BBC Luân Đôn, đài VOA Hoa kỳ, các đài Việt ngữ của Hồng kông, Đài loan.... nên dần dần hiểu rơ. Đại khái ví dụ có Quốc gia nào đó viện trợ nhân đạo cho Việt nam hai trăm triệu dollars Mỹ để cứu đói giảm nghèo. Các đồng chí chóp bu nhận tiền thi hành lấy lệ vài ba triệu, dân đói mặc dân. Số tiền c̣n lại chia nhau bỏ túi. Mấy chục năm qua có biết bao nhiêu Quốc gia viện trợ cho Việt nam qua nhiều loại chương tŕnh như y-tế, giáo dục, phát triển hệ thống đường sá cầu cống và nhiều chương tŕnh đặc biệt khác nữa.

Thứ đến là theo lời tố cáo của ông Trịnh xuân Thanh, cựu Chủ tịch tổng Công ty Dầu khí, các quan chức chóp bu lănh đạo Đảng đă ăn cắp tiền bán dầu trong ṿng ba mươi năm qua từ thời Vơ văn Kiệt khoảng 90 tỉ MK. Mười năm cầm quyền của Nguyễn tấn Dũng là 36 tỉ MK. (1) Với số tiền lớn lao thơm tho như vậy, các Đồng chí Cán bộ cao cấp mặc sức chia chác làm giàu.

Các Đồng chí Cán bộ nhỏ th́ ăn theo kiểu khác. Ví dụ hơn mười năm gần đây, khi biết được nhân công Việt nam giá thuê mướn rẻ mạt nên các Quốc gia như Trung quốc, Hồng Kông, Đài Loan, Ấn độ, Nhật bản, Đại hàn, Pháp v.v.....và kể cả nước cựu thù Hoa kỳ đều đổ tiền vào Việt nam đầu tư. Do đó các quan chức từ cấp cao Chủ Tịch Nước đến cấp thấp Thủ lănh phường khóm có được nhiều cơ hội ăn tiền đút lót xin giấy phép làm ăn. Giấy phép nào cũng đ̣i hỏi hàng chục chữ kư, lẽ đương nhiên muốn được kư th́ tiền bạc đi trước, gọi là thủ tục đầu tiên ( tiền đâu ) đưa ít th́ từ chối không kư.... Tự nhiên tiền bạc trên trời rơi xuống cho quan chức chính quyền nên Đồng-chí nào cũng giàu to.

Chú nói nhỏ cho Cháu nghe chuyện này để bụng thôi, đừng hé lộ cho ai hay biết. Hơn một năm trước hăng thầu Đại hàn làm con đường tráng nhựa chạy ngang qua Xă ta. Trước khi khởi công, ông đại diện Hăng thầu đến tŕnh giấy phép cũng ôm theo gói tiền hai chục ngàn đô, xin Chú kư giấy phép và đừng làm khó dễ họ. Cháu thử nghĩ đường sá họ làm cho ḿnh đi, ḿnh cám ơn chứ tại sao làm khó dễ. Điều này cho Chú nghĩ rằng từ cấp trên xuống dưới muốn được tiền th́ phải làm khó dễ các Nhà thầu, các Nhà đầu tư nước ngoài. Như trường hợp, có ông Chủ Tịch Xă ở tỉnh trên quen Chú, nói rằng năm năm trước họ cũng làm xa lộ chạy băng ngang qua Xă. Trước khi khởi công, người đại diện mang đến mười lăm ngàn US dollars làm quà. Ông ta thấy ít, không nhận, đ̣i cho được bốn chục ngàn mới kư. Cuối cùng Hăng thầu phải giao đủ tiền ông mới chịu kư giấy phép.

Ngày nhận được gói tiền, tối hôm đó Chú không ngủ được, cứ thao thức suy nghĩ về cuộc sống c̣n lại của đời Chú. Với tuổi trên tám mươi, không bà con ḍng họ không c̣n ham muốn lợi danh, không thích cưới thêm vợ v́ không ham muốn t́nh dục nữa. Thân thể ngày càng héo gầy, đau ốm thường xuyên. Chú mong muốn về với Tổ tiên ông bà càng sớm càng tốt, bởi nợ đời Chú đă trả xong. Vậy th́ có thêm nhiều tiền của để làm ǵ? Khi tắt thở rồi, chắc chắn đám cán bộ sẽ đến tranh dành nhau chia chác tài sản Chú mà thôi. Kể từ đó Chú suy nghĩ nhất định không để tài sản cho đám chó đẻ đó. Nh́n khắp trong Xă có ai là người thân thiết với Chú hơn Cháu đâu?

Kể từ khi nhà nước có chính sách Đổi mới, cho phép nhân dân nghe đài Radio, được nói năng tự do hơn một chút, Chú đă học được rất nhiều điều hữu ích. Nhất là kiến thức hiểu biết góp nhặt được từ mấy trăm cuốn sách tịch thu được từ miền Nam mang về. Lúc đầu chỉ đọc lén lút, bây giờ đọc tự do, Chú chả sợ ai. Nh́n thấy quá rơ những tàn ác do Bác Hồ và Đảng Cọng sản gây ra cho nhân dân Việt nam, Chú chỉ biết uất nghẹn khóc thầm và hối tiếc khoảng thời gian dài hy sinh cho Đảng, cho Nhà nước để ngày nay Nhân dân đói khổ đến tận cùng.

Đang nói ngon trớn, Hĩm cắt ngang:

- Chú nói toàn những điều phản động. Cháu nghe mà sợ vạ lây. Nếu xưa kia Chú chiêu hồi trong Nam, chắc giờ đây Chú c̣n đầy đủ Vợ con và sống ở Mỹ rồi.

Ông Chủ Tịch Xă mỉm cười, sửa lại thế ngồi rồi nói tiếp:

- Cháu nên biết rằng không có ǵ dằn vặt con người bằng sự hối tiếc, hối hận v́ ḿnh đă làm một sai lầm lớn lao không thể chuộc lại.

Hĩm ngắt lời nói xen vào:

- Thôi, chuyện Chú chuyển đổi ba trăm sáu mươi độ Tư tưởng, từ ḷng yêu chuộng Cộng sản qua t́nh cảm thân thiết Quốc gia xin tạm gác lại đây. Hồi năy Chú nói v́ không thích t́nh dục nên Chú không lấy vợ. Đâu phải người ta lấy vợ lấy chồng v́ t́nh dục đâu Chú? C̣n t́nh yêu, t́nh cảm nữa chứ.

Ông Chủ Tịch Xă đứng dậy lấy ấm nước châm thêm vào b́nh trà và nói tiếp:

 - Chú đă nghiên cứu khá đầy đủ về chuyện này. Các quốc gia Âu Mỹ quan niệm t́nh dục rộng răi hơn những quốc gia Đông phương. Con gái từ tuổi mười ba, trai từ mười sáu là cơ thể bắt đầu đ̣i hỏi t́nh dục. Xă hội Đông phương có câu " Gái thập tam, Nam thập lục " xuất xứ từ điều này. Thế nhưng con gái Đông phương bị trói buộc vào lễ giáo. Con gái phải đám cưới lấy chồng mới có được đời sống t́nh dục.

Khác với con gái Âu Mỹ, nếu trên mười ba tuổi, mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đến trường học, người Mẹ thường căn dặn " Con đừng quên mang theo thuốc ngừa thai ". Điều này có nghĩa họ cho phép con gái tự do luyến ái t́nh dục. Khi qua khỏi tuổi mười tám, con họ được phép dọn ra ở riêng với người yêu của chúng nó. Sống một thời gian thấy không hạp nữa th́ chia tay. Nếu hạp th́ khi có công ăn việc làm, đôi t́nh nhân sẽ làm đám cưới, mời cha mẹ tham dự. Cháu có thấy hoàn toàn khác biệt với trai gái Á Đông không?

Chú không phải là nhà khảo cứu hoặc phân tích t́nh dục. Nhưng nhờ đọc những cuốn sách tịch thu từ miền Nam sau ngày chiến thắng 1975. Tóm tắt lại đây cho Cháu hiểu t́nh dục đóng vai tṛ rất quan trọng trong hạnh phúc lứa đôi, gia đ́nh vợ chồng. Ở miền Nam có những nhà văn viết chuyện t́nh yêu, họ mô tả ban đầu hai nhân vật yêu nhau tưởng chừng không thể chia cách được, sẽ sống bên nhau trọn đời. Nào ngờ cưới nhau được vài tháng là đường ai nấy đi. Lư do chính là không thỏa măn t́nh dục cho nhau. C̣n những vấn đề khác như suy sụp kinh tế gia đ́nh hoặc t́nh cảm sứt mẻ, không tôn trọng nhau đành phải chia tay, đây là những vấn đề phụ mà thôi.

Sau khi đọc qua những sách nói về t́nh dục có ảnh hưởng quan trọng đối với hạnh phúc gia đ́nh, Chú suy ngẫm lại cá nhân ḿnh, thấy rất đúng. Ngày xưa vợ chú ít học, ăn nói hơi vô duyên nhưng có được thân h́nh nóng bỏng hấp dẫn. Lần gặp đầu tiên là Chú chịu đèn liền. Đêm về nằm ngủ thường hay ước mơ làm sao ôm được cô ta vào ḷng? Khi cưới xong, khám phá ra cô ta có nhiều chứng hư tật xấu. Nhưng đền bù lại, cô đă làm thỏa măn t́nh dục cho Chú nên những chứng tật đó được bỏ qua hết. Tiếp theo t́nh cảm un đúc với sinh hoạt hằng ngày nên thương nhau nhiều hơn. Cháu có thấy t́nh dục đến trước t́nh cảm hay không ?. Cũng như khi con trai lần đầu gặp con gái, ánh mắt nh́n nhau, nét mặt và thân h́nh hấp dẫn, trông được rồi mới tiến tới làm quen chuyện tṛ. Nhưng thôi, chuyện t́nh dục tạm ngừng ngang đây để trở lại những thắc mắc của Cháu, đàn bà đâu mà các ông cán bộ cao cấp và các Thủ lănh đem về làm vợ nhiều thế?

Để nghỉ xả hơi, ông ta đứng dậy lần nữa đi lấy nước nóng châm thêm vào b́nh trà, ngồi xuống lại nói tiếp:

- Khi nào rảnh, Cháu sang nhà Chú lấy mấy cuốn sách nói về các Bộ lạc sống ở miền cực Bắc. Cho đến giờ Họ vẫn chưa hấp thụ được những văn minh tiến bộ của con người sống ở thị thành trên quả đất này. Họ sống theo bản năng gần với bản năng sinh tồn của thú vật. Mới nghe hơi ngạc nhiên, nhưng đó là sự thật. Ví dụ có một Bộ lạc ở Alaska, đàn ông sống bằng nghề bắt cá, bắt rấy cá, bắt gấu con...v.v... làm thịt ăn sống. Đàn bà không biết làm ǵ ngoài việc đẻ con. Do đó, ông nào mạnh khỏe săn bắt được nhiều thức ăn, các bà tự động ôm áo quần đến xin làm vợ. Cho nên có những ông có đến ba bốn bà sống chung. Một khi ông không c̣n khả năng săn bắt, các bà tự động ôm quần áo ra đi ở với ông chồng khác săn bắt giỏi hơn. Tương tự như các cán bộ cao cấp và các Thủ lănh đất nước ta bây giờ. Ai giỏi vơ vét tiền bạc nhiều, có nhiều nhà cao cửa rộng th́ tự động các bà xin đến làm vợ bé mà thôi.

Nhưng các bà đâu mà sẵn sàng nhiều thế? Cháu phải biết rằng sau cuộc nội chiến tương tàn Nam Bắc Việt Nam, Đảng và Nhà nước ta tổng kết chỉ có hơn năm trăm ngàn bộ đội hy sinh. Nhưng theo các Báo, Đài ngoại quốc ước tính riêng miền Bắc đă có gần một triệu rưỡi nhân mạng đă chết. Chú nhớ sau thời gian thống nhất đất nước hơn một tháng, Chú triệu tập tất cả nhân dân trong xă làm một buổi ăn mừng chiến thắng về ta. Hôm đó Chú thấy toàn là đàn bà goá bụa và con nít cùng một số ông bà cụ già thương tật như Chú, chứ không có đàn ông con trai, làm Chú không cầm được nước mắt. Nghĩ lại cho cùng th́ đó là điều đương nhiên thôi, bởi v́ thời gian chiến tranh, tất cả thanh thiếu niên từ mười lăm tuổi trở lên đều phải lên đường vào Nam đánh giặc. Vào Nam đánh giặc là xem như bỏ mạng sa trường. Biết thế nên Đảng và Nhà nước nêu lên khẩu hiệu " Sinh Bắc Tử Nam " để kích động Thanh Thiếu niên lên đường. Tuy nhiên, để tránh trường hợp khi vào Nam rồi, Bộ đội ra đầu thú hoặc bị bắt làm tù binh, thấy miền Nam trù phú sung sướng, tự do quá rồi xin ở lại luôn nên Đảng chỉ thị các đơn vị quân đội khuyến khích Thanh thiếu niên độc thân nên cưới vợ trước khi lên đường. Mục đích để các bà vợ cầm giữ níu kéo chân chồng. Nếu may mắn c̣n sống th́ phải trở về Bắc phục vụ Bác và Đảng như trường hợp của Cháu vậy thôi. Đó là lư do tại sao sau tháng tư bảy mươi lăm, trên đất Bắc, làng xă nào cũng nhan nhăn đàn bà góa bụa mà đàn ông th́ rất hiếm.

Bây giờ Chú trở về chủ đích chính hôm nay chúng ta ngặp nhau. Nhưng chừ trời đă tối, nhân viên làm việc đă về hết. Chú có thùng ḿ gói để sẵn đây, để Chú làm hai tô, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, được chứ?

Hĩm đứng lên nói:

- Chú để Cháu làm cho.

- Nếu Cháu làm th́ Chú ra ngoài hút điếu thuốc cho đỡ thèm.

Bước ra khỏi cửa ông cảm thấy người ông thoải mái, hít thở không khí đồng ruộng thơm lành. Nh́n lên bầu trời đầy sao lấp lánh. Mặt khác có lẽ v́ hôm nay ông trút hết lên Hĩm những bất măn về Đảng và Nhà nước, những uất ức chồng chất mấy chục năm nay, chứng kiến cảnh dân đen bị cán bộ hống hách cưỡng bức chiếm đoạt nhà cửa ruộng vườn không màng tới luật lệ,... Sở dĩ ông không bị đám cán bộ trẻ chèn ép bởi ông có bằng tuyên dương của Bác Hồ là Gia đ́nh trung thành với Bác, Đảng. Kèm theo lời nhắn nhủ : " Tất cả Đồng chí cán bộ các cấp phải luôn tôn trọng và giúp đỡ ông trong mọi hoàn cảnh ", nên không ai dám đụng tới ông.

Trời miền quê tối thui, ông châm điếu thuốc, hít vài hơi, đi lui đi tới cho thư giăn gân cốt. Ông nhớ hai tuần trước đọc tin tức trên mạng, có cô Luật sư trẻ tên Phan Hân, sinh ra khi cuộc chiến đă tàn, đang là Giám đốc công ty Truyền thông trong Nam. Nhờ có nhiều phương tiện nên Cô nghiên cứu Dân trí khắp nơi trên Thế giới. Cô viết bài phân tích đời sống Xă hội, Tâm tính, Văn hoá, Thói quen ứng xử của người Việt nam quá hèn hạ. Cô phân tích đầy đủ, rơ ràng làm ông cảm phục hết sức. Những ǵ Cô đă nghe thấy hoặc chứng kiến tận mắt trong Xă hội VN hiện nay, Cô viết : " Đă bốn mươi năm thống nhất, VN có hơn ǵ thời chiến, ngoài đống xe máy chạy đầy đường...trong túi ai cũng có cái điện thoại di động dù không có nhà ở, không đất trồng trọt, không có bảo hiểm, không có tương lai cho con cái... nhưng Bia Rượu, quán nhậu th́ tràn lan."... Hoặc là: " Nhà nước hiện nay dùng bọn Du côn để cai trị nhân dân bằng cách cấm cản, vu cáo, bắt bớ, kiểm duyệt, tù đày, chết không lư do, bịt miệng tại Toà. Trẻ con nghe theo lời lănh đạo cầm gậy gộc ra đồng ức hiếp đánh đập ông già bà cả nằm canh giữ ruộng đồng khỏi bị Nhà nước chiếm đoạt làm sân Golf cho người ngoại quốc thuê.".

Ông Chủ Tịch Xă gật đầu nói cho một ḿnh ḿnh nghe trong bóng đêm dày đặc:

- Đúng rồi...Thật quá là đúng....Nhờ có chút tự do nên miền Bắc giờ đây có nh́ều cán bộ liều ḿnh viết Hồi kư nói lên sự thật. Ngay như ông Nhạc sĩ Tô Hải cũng viết: " Hồi kư của một Thằng hèn ". Ư ông muốn cho mọi người biết tại miền Bắc thời gian đó có quá nhiều cán bộ hèn hạ, không dám làm người có chí khí anh hùng như Nhà thơ Hữu Loan, Nhạc sĩ Văn Cao..... Ngay cả ông Bùi Tín đă qua được Pháp nhưng lúc đầu cũng chưa dám viết bài chỉ trích Đảng CS và Bác Hồ. Bây giờ th́ chưởi bới thậm tệ.

Luồng tư tưởng c̣n quay cuồng ôn lại trong trí nhớ, chợt nghe Hĩm gọi:

- Xong rồi Chú ơi. Mời Chú vào.

Hai tô ḿ do bàn tay đàn bà làm có khác, có thêm chút hành tiêu ớt trông hấp dẫn quá chừng. Ông nh́n đồng hồ thấy đă gần khuya nên ngồi xuống ăn và vào đề ngay:

- Từ chiều tới giờ Chú đă giải thích cho Cháu chuyện T́nh dục nam nữ, chuyện các Đồng chí cao cấp làm ăn bất chính để có nhà cao cửa rộng và cưới thêm nhiều vợ bé. Chuyện Thế hệ trẻ hôm nay không biết tôn trọng người lớn kể cả Cha Mẹ, sống thác loạn không cần biết tương lai. Chuyện tại sao miền Bắc dư thừa đàn bà. Sau cùng là chuyện Chú hối hận đă hy sinh gia đ́nh vợ con cho Bác và Đảng để hôm nay Nhân dân đói khổ, sống cơ cực triền miên...

Bây giờ là chuyện Chú muốn nói với Cháu: Cách nay hơn sáu tháng có một ông Việt kiều, nhỏ hơn Chú khoảng mười mấy tuổi và lớn hơn Cháu cũng khoảng mười mấy tuổi, ở Mỹ về. Ông cho hay quê ông ở vùng này, ông về thăm VN nhiều lần nhưng chỉ quanh quẩn ở Sài g̣n, Hà nội chứ không dám về miền quê xa xôi hẻo lánh như ở đây. Hôm đó ông ḍ la tin tức thấy yên ổn nên về thẳng cơ quan Xă gặp Chú. Sau một hồi tṛ chuyện, được biết ông ta tên Đức, di cư vào Nam 1954. Lớn lên ăn học rồi đi lính hơn mười năm. Năm 1975 ông mang vợ và ba con sang Mỹ. Các con đă thành tài, nên bề gia thất. Ông về lần này có chủ đích t́m một bà miền quê đứng đắn cưới làm vợ. Nhận thấy trong Xă ḿnh c̣n rất nhiều đàn bà goá không con cái sẵn sàng môi giới cho ông ta, nên Chú đă làm cuộc thẩm vấn rất chi tiết như sau:

- Xin ông Đức nói rơ t́nh trạng gia cảnh ông ở Mỹ.

- Tôi đă nghỉ hưu trí, không c̣n làm việc ǵ nữa. Các con đă có gia đ́nh ra ở riêng. Chỉ c̣n tôi và bà xă, nhưng bả ngày nào cũng lên Chùa làm công quả tới khuya mới về. Tôi ở nhà buồn nên thỉnh thoảng về VN vui chơi vài tháng rồi về Mỹ lại.

- Như thế th́ ông muốn cưới bà vợ hai? Nhưng vợ hai làm sao ông đem về Mỹ được?

- Không,... tôi cưới để sống ở đây mà thôi.

- Nhưng nếu bà vợ muốn đi theo ông th́ sao?

- Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Ngày xưa tôi vào Nam với Bà cô, vài năm sau Cô bị bịnh chết, tôi bơ vơ sống một ḿnh. Được gia đ́nh hàng xóm đem về nuôi. Ông bà hàng xóm chỉ có độc nhất một cô con gái lớn hơn tôi bốn tuổi. Khi tôi trưởng thành, Ông Bà chấp nhận gả con gái cho tôi làm vợ. Vợ chồng tôi yêu thương nhau và sống hạnh phúc cho đến bây giờ.

Ông Chủ Tịch Xă ngắt lời:

- Lạ thật, ông yêu thương vợ, ông có hạnh phúc bên vợ, thế th́ tại sao ông muốn cưới thêm vợ?

- Điều này tôi xin nói rơ và chỉ tâm sự riêng với ông Chủ Tịch Xă mà thôi.

Vừa nói ông Đức nh́n ra cửa đang mở toang, sợ các nhân viên làm việc nghe được. Ông Chủ Tịch hiểu ư nên vội đứng lên đi ra đóng cửa lại. Ông Đức tiếp tục:

- Bà xă tôi bây giờ đă ngoài bảy mươi, niềm vui và hạnh phúc nhất của Bả bây giờ là ăn chay niệm Phật và làm công quả tại Chùa, nếu rảnh rang th́ đem cháu nội cháu ngoại về chơi. Tôi tôn trọng điều đó của bả nên dọn qua ngủ pḥng khác cho bả yên thân. Mặt khác, chuyện t́nh dục của bả th́ không cho tôi gần bà từ tuổi sáu mươi. Như ông biết đàn ông chúng ta t́nh dục vẫn có bất cứ tuổi nào nếu không bệnh hoạn. Những lúc tôi đến gần, muốn chuyện ấy, bả từ chối nói: " Đừng, đừng em đang niệm Phật " làm tôi cụt hứng. Do đó, thỉnh thoảng tôi cùng vài người bạn rủ nhau về VN du hí. Nhưng vợ con tôi quá lo lắng cho tôi, bởi chứng kiến rất nhiều đàn ông đi VN về mang theo đủ thứ bệnh hoạn. Tôi có hai người con là Bác sĩ y khoa nói cho biết rằng có người đi VN về chỉ vài tháng sau là vào Bệnh viện rồi chết. Lâu nay tôi và bạn bè thường về Sài g̣n, Hà nội. Ở đó có rất nhiều quán Cafe, quán bia ôm, hộp đêm giải trí, tiệm hớt tóc, tiệm đấm bóp.... có nhiều con gái trẻ đẹp, sẵn sàng thỏa măn t́nh dục cho ḿnh. Nhưng mầm mống bệnh hoạn phát xuất từ những nơi đó. Sau này có những người bạn tại Hà nội khuyên tôi nên về các vùng quê cưới đàn bà goá chồng c̣n trẻ th́ t́nh dục sẽ an toàn hơn.

Ông Chủ Tịch Xă tiếp lời:

- À...th́ ra...tôi hiểu.... Tóm tắt lại, tuổi già sống ở Mỹ như các ông, c̣n t́nh dục, dư thừa tiền bạc muốn về VN cưới bà Vợ- bao, để mỗi khi về có nơi ăn chốn ở được an toàn hơn. Nhưng xin hỏi khả năng ông mỗi tháng có thể chi bao nh́êu tiền cho bà Vợ- bao?

Ông Đức suy nghĩ giây lát rồi hỏi lại:

- B́nh thường một bà ở vùng này cần một tháng bao nhiêu là đủ sống?

- Không giấu ǵ ông, cuộc sống miền quê rất đơn giản. Các bà hằng ngày vác cuốc ra đồng chăm sóc ruộng lúa, trồng trọt rau cải, tát nước ao hồ bắt cá về ăn. Nếu tính ra tiền MỸ khoảng chừng ba mươi tới năm mươi dollars mỗi tháng là dư sức. Ông Đức hớn hở nói ngay:

- Chừng đó tiền th́ dễ dàng quá, tôi có thể chu cấp một trăm dollars mỗi tháng cũng được.

Ông Chủ Tịch Xă kể đến ngang đó rồi đứng lên vươn vai làm động tác thư giản gân cốt xong ngồi xuống nh́n Hĩm hỏi:

- Qua cuộc thẩm vấn của Chú, Cháu thấy câu chuyện này như thế nào? Ư kiến Cháu ra sao?

Hĩm sửa lại thế ngồi được thoải mái hơn, lên tiếng trả lời:

- Nh́n cuộc sống của các Đồng chí Cán bộ, ông nào cũng ba bốn bà trở lên. Con người khi kinh tế gia đ́nh thoải mái, t́nh dục đ̣i hỏi như Chú giải thích th́ họ t́m đến với nhau cũng là điều hợp lư. Trong Xă ta c̣n nhiều Bà c̣n trẻ, các Bà cũng cần đàn ông để thoả măn t́nh dục, nếu đàn ông như ông Đức bảo đảm được cuộc sống cho họ th́ cũng tốt thôi.

Ông Chủ Tịch ngắt lời, chỉ tay vào Hĩm:

- Đó... đó đó.... Điều Chú muốn nói với Cháu là điều đó. Cháu biết buổi chiều nói chuyện với ông Đức xong, Chú mời ông ta về nhà ở lại một đêm. Chú đă biết thêm ông là người đàng hoàng, học thức, chi tiêu tiền bạc rộng răi. Ông Đức nói rằng khi ông cưới được người ông thích, ông sẽ đưa tiền trước cho Vợ-bao đủ sống hai năm liền. Mỗi lần ông từ Mỹ về sẽ dẫn vợ đi du lịch khắp đất nước Việt nam. Chú bảo ông ta cứ về Mỹ, khi nào t́m được người như ông muốn, Chú sẽ điện thoại báo ông về làm đám cưới. Từ đó đến nay, Chú suy nghĩ mối này ngon quá, chỉ có Cháu mới được hưởng mà thôi. Nhất định Chú không giới thiệu cho ai. Bây giờ trời đă khuya, Cháu về nhà suy nghĩ thêm. Hy vọng ngày mai trả lời bằng ḷng để Chú thông báo và gọi ông về làm đám cưới.



Tâm-Phương-Đăng
( Xin đọc tiếp Phần 2 )

 

art2all. net