Thạch Cầm

 

 

ĐÀN

 

bốn câu

 

 

ĐÀN CHƠI

Điểm chơi một tiếng đàn

Bút mực mấy thênh thang

Trời xanh chấm diều lửng

Điểm chơi một tiếng đàn.

 

 

ĐỒNG NGHIỆP

Người đàn góc phố bán gì

Mà rao cung oán xuân thì nghìn sau

Sửng nắng trưa đau vó câu

Đàn tôi thắt ruột cuống nhau chia bầy.

 

 

THOÁT

Đay nghiến cung tơ đồng

Dứt được mấy thính âm

Chỉ gân xanh cung ngón

Bật nổi niềm tri tâm.

 

 

LY HƯƠNG

Dán tàn cẩm lệ góc cột xưa

Đem theo hai chái,

một Huế mưa dầm

đất phương nam đàn lạnh cố lý

Mắt rưng giọt gấm (*)

trắng tàn xưa sau.

(*) tàn thuốc cẩm lệ trắng mịn như gấm.

 

 

CÀI ÁO

Sao lại cài áo cho người không yêu?

Áo ai khuy bật tay xiêu

Cung chiều ngẩu hứng nên liều…

cài đi.


 

ĐỤC TRONG

Đàn mà gạn đục khơi trong

Lấy gì cuốn cuộn giòng sông lũ miền

Miền đất đỏ miền bùn đen

Trăm sông gởi một suối len cung đàn.

 

 

NGUYỆT CẦM

Ánh trăng chiếu trên vách

Ngời ngợi nhạc diệu tâm

Cây đàn treo trên vách

Vành vạnh tròn tương âm.

 


art2all.net