Truyện ngụ ngôn
Thạch Cầm
ĐÔI MẮT CỦA ĐÁ
Hắn đếm từng ngày một nhưng cũng chỉ nhớ được đến ngày thứ bảy trăm mười bảy, cách đây khoảng một tháng. Hắn thẩn thờ buông tay để cái đục rớt trên phiến đá. Hắn vừa đục xong một đường xổ thẳng, dài đúng năm phân và sâu chính xác hai ly. Và cứu cho đường khắc này là đường thứ bảy trăm mười tám trên phiến đá h́nh chữ nhật cỡ bằng hai viên gạch tàu ghép lại, dày nửa gang tay. Bảy trăm mười tám đường khắc đều tăm tắp, đường ngoài cùng cách biên đá một phân, mỗi đường cách nhau năm ly, hàng trên cách hàng dưới một phân. Những đường đục có số đo bắt buộc mà Thầy đă ra lệnh cho Hắn phải làm ngay trong ngày đầu học việc. Khi trao cho Hắn phiến đá, mũi đục và cái búa, Thầy đă nói, giọng đanh như tiếng búa gang gơ trên đục thép:
- Đây là một biệt đăi, v́ chẳng có ai nhận học tṛ lớn tuổi như cậu cả. Nhưng cậu đă tỏ ḷng quyết tâm, th́ đây là việc làm đầu tiên và cho đến khi cậu rời khỏi xưởng điêu khắc này. Mỗi ngày, trước khi học hay làm bất cứ việc ǵ, cậu phải làm cho xong một đường chạm như thế này…Đây, làm theo tôi.
Hắn đă làm Thầy hài ḷng. Mũi đục của Hắn xủi trên mặt đá theo những nhát búa vỗ đều đặn… Đường chạm đầu tiên từ từ hiện ra chính xác, thẳng tắp, dài năm phân, sâu hai ly. Và Thầy đă nắm lấy cánh tay phải vị học tṛ đă ba mươi tuổi, gật đầu:
- Cậu có khiếu đó.
Hắn sững sờ không phải v́ lời khen mà v́ cảm giác từ bàn tay người nghệ nhân nổi tiếng này vừa truyền vào người Hắn. Tại sao bàn tay của một người đă cầm búa, cầm đục hàng bốn năm chục năm mà không một vết chai, lại mềm mại, ấm áp như vậy được? Bàn tay như một con dấu sắt nung đỏ, vừa đóng lên tay Hắn con dấu lửa, cháy dộp thành một kư hiệu. Cái kư hiệu mà những nghệ sĩ điêu khắc hay dùng thay cho tên ḿnh, khắc vào một tác phẩm đă hoàn tất. Nhưng cũng ngay sau đó, khi Thầy quay lưng đi, Hắn nhận thấy bước chân của Thầy không được b́nh thường. Khi bàn chân tiếp đất th́ toàn thân người Thầy rướn lên, thể như muốn làm nhẹ bớt phần nào sức nặng cơ thể, trong một cố gắng hết sức không để một sinh linh nào đó đang ở giữa ḷng bàn chân Thầy và nền đất, vỡ tan ra. Bước lạc đà trên lưỡi dao cát.
Và chính cảm giác đó, suốt mấy trăm ngày qua vẫn âm ỉ trong ḷng Hắn, thôi thúc Hắn phải hoàn tất một việc ǵ đó mà đến bây giờ Hắn cũng chưa h́nh dung ra được. Hắn khẳng định cái việc mỗi ngày phải đục cho xong một vết khắc dài năm phân, sâu hai ly đó không phải là thử thách của Thầy. V́ đến ngày thứ ba, thứ tư ǵ đó, chỉ cần đúng ba mươi giây, với năm muơi nhịp búa là Hắn đục xong cái gạch thẳng chết tiệt kia. Không những vậy, Hắn đă cùng thợ bạn làm tất cả những công việc quen thuộc trong một xưởng điêu khắc đá như đánh bóng những cái tượng đẹp đẽ mà Thầy đă hoàn tất; di dời những tảng đá nặng ch́nh chịch; mài bột đá rồi nhồi keo vào, đổ khuôn thành hàng loạt tượng những bà thánh ông thần…Và Hắn đă hoàn tất một ngàn bốn trăm ba mươi sáu cái gạt tàn thuốc, con số gấp đôi số vạch trên phiến đá kia, trong cái xưởng điêu khắc này, suốt ngày leng keng lách cách tiếng búa tiếng đục, gừ gào tiếng máy cưa đá, ngột ngạt bụi đá, khét lẹt mùi đá…Nhưng phải nhấn mạnh là những cái gạt tàn thuốc đủ kiểu dáng từ vuông tṛn đến sáu cạnh, tám cạnh này, đă làm xong rất nhanh theo sáng kiến của Hắn. Một sáng kiến mà không cần đến bàn tay của một nghệ nhân nào cũng có thể làm được. Hắn đă vừa thao tác, vừa giải thích với Thầy về cái gọi là một phương pháp mới mẻ, vừa chỉ trích cách làm thủ công chậm chạp. Đây này, chỉ cần dùng cưa máy xẻ đá thành từng tấm dày ba phân, rồi đưa vào bàn cưa lộng, cưa ra thành từng miếng to nhỏ với bất cứ h́nh dáng nào tùy thích, tiếp theo dùng máy khoan, doa thành một lổ trủng tṛn ở giữa miếng đá, vớt cạnh đi cho khuyết đă có máy mài. Muốn làm rănh để đặt điếu thuốc ư! Dễ thôi, lấy khoan tay, thay mũi khoan nhọn bằng cây dũa tṛn và cứ vậy, muốn bao nhiêu rănh ở đâu, cứ việc đặt nằm dũa lên và bóp c̣ khoan. Sau đó th́ chỉ c̣n đánh bóng. Và Thầy đă vỗ vai hắn mà nói: Cậu hăy cứ làm gạt tàn thuốc theo cách của cậu đi, chúng ta cũng cần có cái để kinh doanh…Thầy c̣n dùng chữ chúng ta nữa kia đấy. Lại phải nói thêm một việc khác nữa, chính sáng kiến của Hắn trong việc này đă làm cho thu nhập của xưởng, qua việc bán những pho tượng bà thánh ông thần được đúc hàng loạt bằng bột đá pha keo…tuy có ít đi số lượng, nhưng giá bán chỉ một tượng thôi cũng gấp chục lần bán cả trăm tượng trước kia. Mức lời khủng khiếp đến mức đă làm cho tất cả những tay con buôn chuyên mua đi bán lại những pho tượng thần thánh bằng gỗ đá, sành sứ là hàng tuyển hoặc hàng chợ; đồ cổ thật hoặc bịp bợm giả cổ… của thành phố này, đều bắt chước theo Hắn. Lần nọ, sau khi dở khuôn cho ra tượng là đến những khâu như tút lại, tỉa sửa chi tiết, đánh bóng…Và lần đó trong khi đang làm khâu đánh bóng, Hắn ngắm nghía những nét thánh thiện, dữ dằn, từ bi, cao cả, oai nghiêm…trên từng nét mặt của mỗi loại thần thánh khác nhau, sáng lên dần theo ṿng bánh xe vải đánh soành sọach trên mắt mũi các vị, Hắn đă bật ra ư nghĩ là phải làm sao cho những pho tượng này tăng thêm phần tâm linh chứ đổ khuôn thế này th́ nét linh thiêng nào cũng thấy.. chung chung. Đại khái phải làm sao đó, để khi người ta đứng trước mỗi pho tượng, vừa chiêm ngắm vừa cầu xin, kể lể điều ǵ đó, họ phải có cảm giác như những vị thần thánh này sẽ lắng nghe được nỗi niềm của họ. Được vậy th́ tượng sẽ có giá, không phải bội lần mà là ngàn lần hơn.
Và hắn đă o bế ông Hai Hí, thợ rèn đục của xưởng, rèn cho hắn một mũi khoan thép, dài có đến hai tấc nhưng thân khoan chỉ nhỏ bằng cây tăm. Bằng cách hứa là sẽ dùng tên ông ta đặt cho mũi khoan mang tính công nghệ cao này, nếu như sáng kiến của hắn thành công. Sau đó, bằng mũi khoan Hai Hí, Hắn đă lén lút – chỉ v́ Hắn muốn dành cho Thầy sự ngạc nhiên sau cùng thôi – khoan xuyên suốt từ lổ tai này qua lổ tai bên kia bất kỳ tượng bà thánh ông thần nào mà hắn vớ được trong xưởng. Bước kế tiếp của kế hoạch không có ǵ khó khăn lắm, Hắn đă thẳng thừng nói với tay quản lư kinh doanh sản phẩm của xưởng về số phần trăm lợi nhuận sẽ có được cho đôi bên, sau khi đă thanh toán lại cho xưởng cái giá gốc của tượng đă được tăng gấp nhiều lần. Và tay quản lư này, vốn xuất thân từ một người chuyên bán ăng ten truyền h́nh không thành công lắm dù đă cất công quảng cáo là ăng ten của ông ta thu được đến bảy mươi kênh chứ không chỉ bảy kênh, đă gật gù khi Hắn giải thích là mỗi bên tai của mỗi tượng bà thánh ông thần, sẽ có một vật giống như hai cọng ăng ten và việc của ông ta là phải giải thích cho người mua nhận thấy đây là một chế tác vô cùng thần bí của thiên nhiên. Rằng là với một sự ngẫu nhiên huyền nhiệm nào đó, sau khi pho tượng này được hoàn tất, người thợ tạc tượng đă nhận ra hai lổ tai của tượng thông suốt với nhau cho nên ông ta đă dùng một sợi dây thép nhỏ như sợi chỉ, xuyên từ tai này qua tai kia để làm bằng. Người mua có thể kiểm tra bằng cách nắm đầu sợi thép bên tai này là kéo được cả sợi qua tai bên kia. Một pho tượng thần thánh bằng đá mà hai tai thông nhau như thế th́ làm sao mà không nghe được lời lời oan khiên, lời lời bạc mệnh của nhân gian này được! Nhưng phải nhớ điều quan trọng nhất là không bao giờ được đưa ra hai tượng một lúc. Điều huyền bí này có một và chỉ một mà thôi. Bán được một cái rồi hẳn đưa cái khác ra. Cũng phải cố nhớ lấy mặt mày vị khách nào đă mua, để họ có trở lại hỏi mua thêm th́ phải khẳng định rằng trên đời này không có cái tượng thứ hai nào như vậy.
Ban đầu th́ Hắn cho rằng khi thấy lợi nhuận của xưởng tăng cao, Thầy sẽ thắc mắc, rồi t́m biết lư do và dĩ nhiên sau cùng là Hắn chứ ai nữa. Nhưng Thầy đă hoàn toàn thờ ơ, như từ trước đến nay, không bao giờ ông ta để ư đến những pho tượng đúc hàng loạt này, dù rằng đă có lần Hắn cố ư để ngay sờ sờ trước mắt Thầy pho tượng một bà thánh có cọng ăng ten tḥ ra mỗi bên lổ tai. C̣n với số thu nhập to tát kia, vẫn do người quản lư trông coi. Theo lệnh Thầy, ông ta đă mua thêm đá, rèn thêm búa đục, may áo quần mới cho cánh thợ vốn mau hư rách v́ hàng ngày phải cọ mài trên đá, tổ chức đi thăm các viện bảo tàng mỹ nghệ… đại loại như vậy. Thật không hiểu ra làm sao nữa. Nhưng kiểu tượng ăng ten này đă nhanh chóng mất giá chỉ v́ một đối thủ của tay quản lư đă tung ra câu thành ngữ cũ rích là tiêu tùng tất cả: Thánh thần ǵ mà nói tai này mất hút qua tai kia. Chính v́ vậy mà Hắn đă quyết định đẩy sáng kiến kia lên một bậc nữa. Hắn đă bàn bạc với tay quản lư là phải nâng cao số doanh thu lên hơn, phải làm sao cho những pho tượng bà thánh ông thần này hiển linh một cách vượt trội hẳn cái tṛ ăng ten vớ vẩn kia. Sau cái gật đầu của tay quản lư, Hắn lại lén lút tái chế từng pho tượng. Theo một nguyên tắc vô cùng khoa học, cũng với mũi khoan Hai Hí, Hắn khoan tại hốc mắt của tượng một đường khoan xuyên vào sọ, dẫn lên đỉnh đầu, ở cuối đường khoan, hắn làm thành một lổ rộng cở trái chanh nhỏ, trùm miệng lổ bằng một miếng nylon mỏng, sau cùng lấy keo đá phủ kín lên, để khô và đánh bóng là xong. Cứ thế, mỗi khi tiết trời nắng nóng, hơi ẩm trong tượng đá bốc lên, đọng lại bên dưới miếng nylon thành một hai giọt nước nhưng chỉ cần một giọt thôi, chảy xuống theo lổ khoan, tiết ra hốc mắt…th́ tượng đá mà long lanh ngấn nước mắt như thế, làm sao mà không lộ ra nét hiển linh được. Trong khi làm, cao hứng, Hắn khoan mắt bà thánh này hai đường nhưng mắt ông thần kia th́ chỉ một nhưng thấy mặt tượng nào dữ dằn, hắn khoan thêm hai đường trong lổ mũi…Và rồi như bao chuyện đời oái ăm mà chẳng ai nói trước được. Hắn không bao giờ nghĩ đến việc nếu tượng mà khóc, th́ chỉ có tượng phụ nữ như bà thánh, bà cô ǵ đó mới hợp lư, trong khi đó Hắn chỉ cần biết tượng mà khóc là ăn tiền, tượng ǵ mà chẳng được. Thế cho nên khi trời đất giao mùa, mưa dầm, gió rét qua đi… để lại những pho tượng đă nặng nề, lại nặng nề thêm v́ ẩm ướt. Để rồi vào một ngày nắng nóng, trong xưởng điêu khắc của Thầy, tất cả tượng bà thánh ông thần cũng như tượng ông Thiện ông Aùc, ba vị Phúc Lộc Thọ cũng như anh em Quan Vân Trườngï…Các vị đều đồng loạt sụt sùi nước mắt lẫn nước mũi. Nhà nào thờ tượng Phúc Lộc Thọ mà thấy cả ba vị đều ứa nước mắt thế kia là điềm cáo chung rồi.
Giữa những cái nh́n hoang mang lẫn ṭ ṃ của cánh thợ, Thầy với lấy cái búa, điềm nhiên bước tới trước một pho tượng. Động tác dứt khoát, Thầy gơ một búa vào ngay đỉnh đầu một vị thần đang sụt sịt. Sọ pho tượng vỡ tan ra đă giải thích tất cả. Thầy ngắm nghía đường khoan mảnh như cây tăm trên miếng đá vỡ của sọ tượng rồi nh́n vào mắt Hai Hí. Người thợ rèn đục im lặng cúi đầu, chắp hai tay trước ngực vái Thầy lia lịa nhưng mũi nhọn của hai bàn tay đang chắp lại đó cứ quẹo về phía Hắn. Và Thầy chỉ nói với cánh thợ một câu ngắn gọn:
- Đập bỏ hết số tượng này.
Hắn đă vượt qua được cảm giác chết cứng, xun xoe cầm búa định làm theo th́ Thầy đă quát lên:
- Không.
Kèm theo tiếng quát là một cái nh́n đă làm cho Hắn riu ríu đi tới góc xưởng, nơi mà Hắn vẫn để phiến đá lớn bằng hai viên gạch tàu, dày một tấc… Chỉ riêng ngày hôm đó thôi, hắn đă đục có đến hàng ngàn đường rănh dài năm phân, sâu hai ly. Bây giờ th́ hắn không nhớ rơ là ḿnh đă đục được bao nhiêu đường. Có hề ǵ? Đâu phải cứ bao nhiêu đường là Hắn phải ở trong xưởng chừng đó ngày .
******
Em bước vào xưởng, Ánh mắt hải đăng của Em quét từng ngóc ngách của xưởng như muốn t́m một cái ǵ đó để soi cho sáng lên trong cái không gian lúc nào cũng mờ mờ bụi đá này. Khi Thầy bước ra, Em hạ mắt xuống nhưng nhướng khung trán đằm đằm quyết liệt lên :
- Thưa thầy, con hai mươi bốn tuổi, vừa tốt nghiệp đại học Mỹ Thuật Quốc Gia. Và thầy hiệu trưởng của trường đă nói con phải đến đây.
Em đưa ra tấm bằng tốt nghiệp kèm theo một phong b́ thư. Sáu tiếng tốt nghiệp đại học mỹ thuật lan đi ầm ́ trong xưởng nghe như tiếng sấm khi trời đổ giông. Hắn và cánh thợ nh́n nhau và Hắn nhún vai th́ thào… lại có thư tay nữa đấy…
Thầy đọc xong thư, không dấu một tiếng thở dài. Em nói tiếp, khung trán dịu xuống:
- Thưa thầy, thầy hiệu trưởng có nói ông ta là bạn nghề của Thầy trước kia.
Bạn nghề, một mỹ từ sao quá đỗi trân trọng. Trước kia và bây giờ là khoảng thời gian bao lâu rồi? Thầy lắc nhẹ đầu như muốn xua một điều ǵ đó vừa kéo về một áng mây đen. Thầy nh́n người con gái học về điêu khắc đá và người ta đă không c̣n ǵ để dạy cho cô ta nữa:
- Cô x̣e hai bàn tay cho tôi xem.
Em mím môi, nắm chặt hai bàn tay lại:
- Thưa thầy, đó là tất cả những ǵ con muốn được xin học ở thầy.
Thầy nh́n xuống hai nắm tay đang xiết chặt những ngón mảnh khảnh, từng sợi gân xanh nổi lên kiên quyết, Thầy dịu dàng:
- Cô hăy nói rơ hơn.
Em bối rối thấy rơ:
- Thưa thầy, thầy hiệu trưởng kể với em là hai bàn tay của thầy không có một vết chai nào.
Người điêu khắc đá năm mươi năm mà tay không một vết chai bật cười khẽ:
- Cô có thể mang găng trong khi tiếp xúc với đá, với búa, đục…
Cái khung trán lại đằm đằm quyết liệt:
- Thưa thầy, thầy hiệu trưởng có nói thầy là một người không dấu học tṛ bất cứ bí quyết nào trong nghề điêu khắc đá.
- Cô không học được ǵ từ ông ta sao?
Em lẳng lặng mở túi xách, lấy ra một tấm h́nh :
- Thưa thầy, đây là tất cả những ǵ con đă làm được.
Thầy nh́n vào tấm h́nh. Hắn và cánh thợ ṭ ṃ đă rón rén đến gần Thầy và Em từ khi nào. Thầy đưa tấm h́nh cho họ, Hắn và cánh thợ tṛn xoe mắt rồi từ từ dạt ra, bước về lại chổ của mỗi người. Thầy trả tấm h́nh lại cho cô gái, mỉm cuời:
- Bàn tay của cô chắc đă chai rất nhiều?
Đôi mắt Em lại quét những tia sáng hải đăng mất hút vào không gian vô định. Em đưa tay ra đón lấy nhưng dường như không muốn nhận lại tấm h́nh kia. Tấm h́nh chụp một con chim đại bàng đang sải cánh có đến ba bốn thước, một cánh chim khổng lồ, Em đứng bên cạnh, hai tay nâng trước ngực tấm bằng tốt nghiệp và Em chỉ cao bằng một phần ba thân chim. Dù là se sẽ hay đại bàng, có tượng chim nào mà không đậu lên một vật ǵ? Em cầm lấy tấm h́nh nhưng rồi xoay ngược lại, đưa lên gần mặt Thầy, ánh mắt hải đăng mà ngân ngấn nước mắt:
- Thầy nói thật đi, cánh chim này có đang bay không?
Người nghệ sĩ đă từng tạo ra ngh́n cánh chim đá im lặng giây lát…rồi trả lời trong hơi thở ra rất nhẹ:
- Cô sẽ bay, bay đến bất cứ bầu trời nào mà cô muốn, trên đôi cánh chim đá này.
Ngày hôm sau, Hắn và cả cánh thợ vừa làm vừa lén nh́n cô gái bắt đầu học việc. Thầy đưa cho Em một phiến đá dày chừng bốn phân, rộng cở hai bàn tay, kèm câu nói:
- Cô đục cho tôi cái gạt tàn thuốc.
Và Hắn đă cười khoái chí khi thấy Em bước đến bàn cưa lộng. Nhưng Thầy đă cao giọng:
- Tôi vừa nói chữ đục chứ không phải nói chữ làm.
Những tàn bụi đá trong xưởng chừng như không dám rơi xuống nữa. Em tần ngần nh́n tấm đá trong tay rồi bước qua bàn kẹp đá, Em nh́n Thầy, người nghệ nhân lăo thành khẻ gật đầu rồi lững thững bước về cuối xưởng. Và Hắn đă đếm được hai trăm mười tám lần, Em tháo tấm đá ra, kẹp lại, xủi mũi đục theo một hướng xong tháo ra, gài lại, xủi mũi đục theo hướng khác…Cứ thế liên tục không ngưng tay, nhịp búa gơ chuôi đục phát ra những tiếng lách cách đều như tiếng tích tắc suốt ba tiếng đồng hồ - Thời gian đủ cho Hắn làm được cả chục cái gạt tàn theo cách của hắn - Vuông khăn mỏng bịt đầu không ngăn nổi những gịng mồ hôi đầm đ́a trên khung trán vẫn đằm đằm quyết liệt, chảy ṿng xuống má, đọng lại hai bên bờ môi mím chặc. Từ xa, Thầy khoanh tay lên ngực, mắt nhắm nghiền. Có phải Thầy đang lắng nghe tiếng đục vào đá có vang lại tiếng nhịp tim Em? Cho đến khi Em ngưng tay, búa và đục vẫn như c̣n dính lại trên những ngón tay đă buông thỏng. Và hai bàn tay không dấu được những cơ bắp đang run rẩy v́ đă căng thẳng quá mức khi Em nâng cái gạt tàn thuốc đưa lên cho Thầy. Một cái gạt tàn h́nh ô van cân đối, xinh xắn; vết trủng tṛn để chứa tàn thuốc đều tắp như doa bằng máy; một đôi rồng phụng lượn cong duyên dáng theo cạnh hông cái gạt tàn, được xủi mờ với đường nét kinh điển; góc dưới gạt tàn có thêm cái hộc nhỏ, đủ chứa một hộp diêm quẹt. Một mẫu gạt tàn thuốc chưa hề có trong xưởng điêu khắc này. Thầy đặt cái gạt tàn trên ḷng bàn tay, nâng lên, nh́n vào…và Thầy đă im lặng rất lâu. Sau cùng, Thầy nh́n qua Em, hạ thấp tia mắt xuống:
- Cô hăy khắc thêm ngày tháng hôm nay vào. Cô sẽ không ở đây lâu đâu.
Thầy đảo mắt qua Hắn và cánh thợ đang đứng như trời trồng:
- Cho tôi cái búa, mũi đục và miếng vải bố.
Thầy cởi giày, ngồi bệt xuống giữa xưởng, hai đầu gối mở rộng ra hai bên kéo theo hai bàn chân vào gần sát người. Hắn và cả cánh thợ đều sửng sốt. Từ trước đến nay, họ đă nhiều lần chiêm ngưỡng cái dáng đứng kiêu ngạo của Thầy trước những tảng đá đồ sộ thách đố để sau đó, trong dáng đứng kia, hai cánh tay mạnh mẽ sẽ vung búa đục lên, cùng với bước chân lạc đà trên dao, Thầy sẽ đi chung quanh tảng đá, lên cao dần theo giàn giáo…và từng mũi đục một, Thầy gở dần lớp vỏ thách đố kia cho hồn đá hiện ra. Bây giờ Thầy lại ngồi theo cái kiểu của những đứa trẻ mới học việc. Cái dáng ngồi sao mà thô lậu, quê kệch nếu không nói là thô tục. Đàn ông th́ c̣n được, đàn bà con gái ngồi vậy, ai mà coi ! Mông th́ bệt xuống nền đất, chân lại chảng hảng chê hê! Hắn chưa lục lọi ra thêm từ ngữ để mô tả cho cùng cái kiểu ngồi đục tượng mà Hắn cho là quái gở kia th́ Thầy đă chậm răi trải tấm vải bố vắt qua đùi và lật ngửa hai ḷng bàn chân lên. Em đă cố nén một tiếng kêu thảng thốt để nhận ra vị mặn của máu ứa theo vành răng đang cắn nghiến lấy môi ḿnh. Trên hai ḷng bàn chân Thầy, suốt từ ngón cho đến gót, dày cộp một lớp sừng chai thẩm. Lớp chai dày đến mức làm cho ḷng bàn chân phẳng như mặt thép của cái bàn kẹp chuyên dùng kẹp đá. Và trên mặt chai thép đó, dấu đá đă rạch, đă cắt…để lại không biết bao nhiêu vết sẹo ngắn dài, ngang dọc loang lở.
Thầy đặt vào giữa hai ḷng bàn chân một viên đá tṛn trỉnh như quả bồng rồi đặt hờ mũi đục lên mặt đá như đang muốn định h́nh một cái ǵ chưa rơ ràng. Bàn tay phải giữ búa, không phải cầm, không phải nắm mà cán búa như gài vào năm ngón tay Thầy chiếc đũa chỉ huy của người nhạc trưởng. Bàn tay trái giữ đục từ từ nâng thân đục đứng thẳng lên, chỉ có năm đầu ngón tay thon dài chạm hờ vào thân đục ánh biếc màu thép. Cùng lúc, khi chiếc đũa chỉ huy vung lên, thân đục đă trở thành cây sáo thép ngh́n lổ cho năm đầu ngón tay măi miết t́m kiếm cung bậc, cho mũi đục bén ngót vật vă nghiến lên đá những gịng nhạc đoạn trường. Giữa ḷng hai bàn chân chai thép, viên đá vần vũ lăn rồi xoay, xoay rồi lăn qua lại, lui tới, bật cao lên, trượt dài đi, cất lên những tiếng vỡ thất thanh, bụi đá tung lên ràn rạt, vụn đá bay đi vun vút…Từ đôi chân trần của Thầy âm âm tiếng hát của đá ḥa lẫn tiếng búa gỏ trên thép không nḥa vàng ngân, dâng lên tấu khúc chớp ḷe lửa sét của đá và thép đang được dẫn dắt bằng tâm linh của một nghệ sĩ chân chính. Thời gian đứng sững lại, chiêm ngưỡng nét mặt Thầy không gợn đắn đo, không hằn toan tính. Chỉ có sự tŕu mến không cùng tỏa ra từ đôi mắt đang khép hờ. Đôi môi của Thầy đang hé mở, mấp máy theo những nhịp rung kỳ lạ. Búa động vào đục, vỗ lên đá, thúc vào ḷng hai bàn chân, làm râm ran toàn thân Thầy những nhịp rung hấp hối của vóc đá đang chậm chạp lịm chết để sẽ tái sinh dưới một sự sống khác, vĩnh cửu. Bụi đá càng lúc càng dày đặc hơn, dâng lên, trùm kín lên con người đang ngồi với cái dáng ngồi chẳng chút ǵ thanh nhă kia. Cái cách ngồi không ra bán già, kiết già của một giáo phái nào đó nhưng đă khai mở rất nhiều điều. Chẳng phải qua cái kiểu ngồi chảng hảng kia, đă không khơi dậy cho con người những tia mắt t́m kiếm một điều ǵ đósao? Chổ tiếp giáp giữa hai đùi chẳng phải là chổ của cái sinh thực khí? Sự sống bắt đầu và kết thúc cũng từ đó. Cái từ đó kia, đă mở ra lằn ranh mấp mé giữa t́nh yêu bắt đầu và sự u muội kết thúc? Hoặc t́nh yêu bắt đầu sẽ thăng hoa theo thời gian và trở thành bất tử, hoặc sẽ u muội kết thúc tức khắc. Ai mà không có riêng ḿnh một cái sinh thực khí? Và con người đă biết xấu hổ với chính ḿnh để đậy điệm che dấu nhưng h́nh như không có nhiều người lắm, biết dặn ḷng ḿnh đừng để xấu hổ với người ḿnh yêu, cho nên, đă không t́m kiếm ở chính họ mà cứ thích sục sạo cái nh́n ám chướng vào người khác, qua kiểu ngồi đó? Nhưng đá th́ không, đá dâng hiến đến cả cái chết trần trụi của ḿnh cho t́nh yêu sáng tạo. Và những hạt bụi đá trần trụi đă kết thành một vầng hào quang bao tỏa quanh Thầy, không phải để chặn lại những cái nh́n ṭ ṃ tục tỉu đang moi móc Thầy mà chỉ để làm điềm báo cho một sự sống mới, từ hai ḷng bàn chân của Thầy đang ve vuốt viên đá kia, sẽ khai hoa một tác phẩm nghệ thuật giữa cái háng đang dạng ra đó. Bản ḥa tấu của đá, thép và người nghệ sĩ đă kết thúc. Vầng hào quang bụi đá tan dần, Thầy vẫn ngồi yên, hai tay buông thỏng búa đục và đôi môi Thầy khép lại cho một nụ cười thơ trẻ hiện ra. Thầy xoa nhẹ hai ḷng bàn chân vào nhau làm cho một vật ǵ đó vừa lộn từng ṿng tṛn, vừa di chuyển lên đến giữa hai ngón chân cái, rồi hai mặt thép chai h́nh ngón chân kia đă giữ vật ấy lại, chính xác như một tṛ xiếc tung hứng. Thầy đưa mắt nh́n Em. Em bước đến, quỳ xuống bên chân Thầy, đưa tay cầm lấy tác phẩm, đăït vào giữa ḷng bàn tay, x̣e ra. Trên ḷng bàn tay nhỏ nhắn đầy những vết chai, nở ra một cánh đại bàng chỉ bằng ba ngón tay. Đôi chân chim mảnh khảnh nhưng gân guốc với những cái móng đanh quắp, bấu chặt vào một khúc cây xù x́ như muốn gh́m cứng toàn thân lại. Một thân chim với đôi cánh dang thẳng, đang rướn lên nét cong cùng cực của một cánh cung đang dương ra. Đôi mắt đá xoe tṛn ngây ngất, mê đắm hướng lên bầu trời. Cái mỏ nhọn khoằm xuống kéo theo khóe miệng mím chặt kiên nhẫn nhưng đầy quyết liệt, chờ đúng lúc những cái vuốt chân kia buông ra, cánh chim sẽ lao vút vào không gian mênh mông. Bàn tay Em rung lên, không một tiếng nấc, chỉ có những gịng nước mắt khác, rất mới mẻ từ đôi mắt hải đăng kia cứ trào ra. Phải, Em đă trở ḿnh thật mới và Em biết, ngôi đền trong ḷng Em vừa bừng sáng một ngọn lửa thiêng.
Có ai đó đă nhón lấy pho tượng trên tay Em. Cánh thợ chuyền tay nhau cánh chim đá nhỏ nhắn, ngắm nghía, săm soi. Cuối cùng pho tượng đến tay Hắn. Ánh mắt Hắn lóe lên, Hắn bước đến đống đá, lựa ra một viên rồi đưa cả tượng lẫn đá lên ngang mắt so sánh. Cánh thợ cười ồ lên, ông thợ rèn Hai Hí vỗ vai Hắn khích lệ:
- Cố gắng nhé.
Hắn đi về góc xưởng, nơi vẫn để tấm đá lớn bằng hai viên gạch tàu, dày một phân. Hắn ngồi bệt xuống đất, đầu gối dang rộng, đặt viên đá vào giữa hai ḷng bàn chân lật ra, quơ lấy đục rồi vung búa lên…nhưng khi nhận ra không c̣n ai để ư nữa, Hắn rón rén cất pho tượng đại bàng nhỏ bé kia vào túi áo rồi đục lia lịa trên mặt phiến đá những đường đục dài năm phân, sâu hai ly. Thầy đă lặng lẽ rời khỏi xưởng tự bao giờ.
******
Vài ngày sau th́ Hắn, Em và cánh thợ đều đi lại với những bước chân khập khiểng v́ hai bàn chân của tất cả đều bông băng trắng toát, trừ ông Hai Hí và tay quản lư. C̣n trong xưởng, tất cả những tác phẩm đồ sộ đang làm dở dang đều bị ngưng lại, hẳn để giải thích cho những viên đá cở trái bồng, trái bưởi…đều bị đục vỡ vụn một cách khó hiểu. Ai cũng nh́n cái bàn chuyên dùng kẹp đá bằng ánh mắt gai góc. Và khi Thầy bước vào xưởng th́ những người đang đi từ chổ này sang chổ kia đều đứng khựng lại. Chưa bao giờ trong cái xưởng này mà Thầy được chào đón một cách nghiêm túc như vậy. Thầy đảo mắt qua những pho tượng bị bỏ dở, nh́n vào những con người đang đứng như trời trồng với hai bàn chân đầy bông băng. Và Thầy thấy Hắn đang ngồi vắt vẻo trên một giàn giáo, thoải mái đu đưa hai chân như thể dưới hai ḷng bàn chân Hắn không hề bị một vết đá cắt, đục đâm nào. Khi nhận ra ánh mắt của Thầy, Hắn leo xuống, bước tới gần Thầy bằng những bước chân đi nhón trên mười đầu ngón nhưng không thể nào làm ǵ khác được nữa khi đứng trước mặt Thầy. Hắn đă cố gắng hết sức tư từ hạ hai bàn chân xuống mà vẫn không dấu nổi nét đau đớn lộ trên khuôn mặt khi hai ḷng bàn chân tiếp đất. Khóe môi Thầy chùng xuống một nụ cười, Thầy lắc đầu:
- Tôi cho tất cả mọi người nghỉ ngơi trong vài ngày. C̣n cậu, bằng cách nào th́ tôi không biết nhưng cho đến khi mọi người lành lặn hai ḷng bàn chân, cậu phải làm xong cho tôi một cái bàn kẹp đá có thể tự quay chung quanh nó ba trăm sáu mươi độ với đủ ba chiều.
Hắn nghe Thầy nói mà mở cờ trong bụng, quên hẳn ngay con số mười sáu vết đá cắt, chín chổ bị đục đâm do tự hắn gây ra trên ḷng hai bàn chân, chưa kể đến cả trăm viên đá cở trái bồng mà sau khi làm bể nát, Hắn đă phi tang vào cái máy xay bột đá kia. Chẳng phải Thầy đă nắm cánh tay hắn mà khen là có khiếu vào ngay hôm đầu tiên học việc sao?
Mọi việc ban đầu đều trôi chảy. Ông Hai Hí và tay quản lư đều không dấu sự khâm phục khi thấy Hắn hoàn tất yêu cầu của Thầy không chút khó khăn. Dựa trên cấu trúc của chân máy chụp h́nh, hắn đă lắp một cái ê tô trên một hệ thống bản lề có thể khóa chặt hay nới lỏng bằng các con vít, toàn bộ được nối liền với ba thanh trượt phải trái, lên xuống, lui tới, vậy là xong. Hắn c̣n gắn thêm bốn cái bánh xe cho cái bàn kẹp mà hắn đă trịnh trọng gọi là “cái ê tô của chiều thứ tư” Nhưng trước tiên, bàn kẹp này phải vừa xoay quanh chính nó, vừa di chuyển thành một đường tṛn, trong cái xưởng này đă. Hắn đă tuyên bố về tác phẩm của hắn bằng câu nói văn vẻ, đầy tŕnh độ thiên văn như vậy.
Khi mọi người đă tụ tập đầy đủ chung quanh vật gọi là “cái ê tô của chiều thứ tư”, Thầy khoát tay nói với Hắn:
- Lấy cho tôi viên đá tṛn.
Hắn thừ người ra, liếc qua tay quản lư, con người xuất thân từ nghề bán ăng ten truyền h́nh này đưa tay lên gải đầu nhưng năm ngón tay ông tay ch́a ra như cái ăng ten, chỉ hướng ngược lại về phía Hắn. Chẳng phải chính ổng làm cái tṛ đục con đại bàng giữa hai bàn chân mới đưa đến việc mấy người làm bể hết tất cả những viên đá tṛn của xưởng sao! Nhưng Hắn đă lừ mắt lại tay bán hàng kèm theo động tác xoe xoe ngón cái và ngón trỏ vào với nhau. Nhận được ngay tín hiệu, tay cựu kinh doanh ăng ten hắng giọng:
- Thưa Thầy, hết đá rồi mà tôi chưa kịp mua…
Thầy cao giọng với Hắn:
- Lấy cho tôi tượng ông thọ năm tấc và làm theo lời tôi.
Hắn gài đế tượng vào hàm bàn kẹp. Chết tiệt thật, cái đế tượng dày hai phân, mới siết một ṿng ốc đă nghe răng rắc.
- Đục bỏ cái viền áo cho bằng với ngực tượng.
Quá dễ. Hắn lấy mũi đục dẹp, nhướng cao người lên, đặt mũi đục lên ngay chổ ngực và nẹp áo tiếp nối nhau. Đó chỉ là một đường gờ thấp. Nhưng thân đục đă vướng vào cằm tượng. Thầy bật ra một tiếng hừ nhẹ:
- Xoay cho tượng nằm xuống.
Ừ nhỉ, vậy mà Hắn quên mất, đây là cái ê tô bốn chiều mà. Chỉ cần nới lỏng một con vít khác, tượng từ từ nằm xuống, xiết vít lại cho chặt thôi. Và Hắn vung tay, sau một tiếng búa khô khan cái ê tô bốn chiều trên bốn bánh xe đă lăn vọt đi, có ai đó đă kịp chụp lại và đẩy trả cho Hắn. Hắn nhe răng cười giả lả rồi gác một chân đè lên thành bàn kẹp. Có cái ǵ không ổn rồi, pho tượng đá này dài năm tấc, nặng có đến bảy tám kí lô mà chỉ được kẹp dính có hai phân đế tượng, c̣n lại bốn mươi tám phân chiều dài tổng trọng nằm lơ lửng trên không. Những thông số kỹ thuật mà Hắn vừa nhận ra liệu có đưa tới một kết quả nào đó chắc chắn? Bụng chẳng tới trời mà lưng cũng không chạm đất. Coi bộ ông thọ này vắn số mất thôi. Lo ǵ, ḿnh sẽ đục nhè nhẹ. Hắn mớm nhẹ búa, nhích chậm mũi đục. Coi vậy chứ cái thứ đá gịn rụm này lại không mềm chút nào, dễ ǵ mà làm cho vẹt đi. Phải mạnh tay dần lên. Và hắn đă đếm sau tám lần mạnh dần lên, đến nhát búa thứ chín, một tiếng rắc khô khan đă thông báo chính thức phần số của ông thọ. Pho tượng chỉ c̣n từ ngực trở xuống đế tượng dính cứng vào hàm kẹp của cái ê tô bốn chiều, c̣n đầu ông thọ và phần ngực kia th́ nằm ngửa trên nền nhà nhưng miệng vẫn gởi cho Hắn nụ cười khỏe khoắn.
Thầy quay lưng lại, cất những bước chân lạc đà trên dao, tiến dần vào giữa xưởng. Thầy ngồi xuống nền nhà vẫn với kiểu ngồi thô lậu kia. Mọi người đi theo và cùng ngồi xuống làm thành một ṿng tṛn quanh người nghệ sĩ đang ràn rụa ánh mắt đau đớn. Thầy nói:
- Đưa cho tôi một pho tượng năm tấc khác với búa và đục.
Thầy ngă hai đầu gối ra hai bên cho hai ḷng bàn chân mở rộng. Thầy đặït ngửa tượng, đầu và lưng tượng gối lên ḷng chân trái, đế tượng gài vào ḷng chân phải. Thầy nh́n Hắn:
- Cậu đă không để ư đây là loại tượng đổ khuôn bằng bột đá…
Im lặng trong giây lát rồi Thầy nói với khuôn mặt ngửa mặt lên trời:
- Đây là lỗi của tôi.
Rồi Thầy đảo mắt nh́n những người đang ngồi chung quanh:
- Từ hàng trăm năm trước cũng như bây giờ, khi người ta làm những pho tượng thần thánh, mănh sư, kỳ lân… có kích cở từ vài mét trở lên hàng chục mét, thường dùng trang trí cho những thành quách rộng mênh mông, hay để thờ cúng trong những đền thờ, thánh điện nguy nga… Người xưa cũng như chúng ta đều phải quây chung quanh khối đá mà có thể là cả một núi đá, một hệ thống giàn giáo để có thể di chuyển qua lại, lên xuống chung quanh vóc đá. Nếu là một tảng đá cở vài mét khối trở lên th́ tự sức nặng của nó sẽ giữ nó đứng vững, những nhát đục chạm của sức tay người không thể nào làm cho nó xô lệch đi. Nhưng với những tác phẩm nhỏ từ cở sáu bảy tấc trở xuống th́ lại là chuyện khác. Với cỡ tượng này, để dễ dàng xoay kẹp vóc đá mọi chiều, mọi hướng th́ không có một cái bàn kẹp nào hiệu quả cho bằng hai bàn chân. Đó là một khẳng định để cho đến bây giờ, chạm đá cũng như khắc gỗ, nếu muốn làm những pho tượng cở như vậy, bất cứ nghệ nhân nào cũng phải sử dụng hai bàn chân. Và chính cở tượng quen thuộc này cũng là nguồn thu nhập chính cho cánh thợ đá ngày xưa. Tượng nhỏ, dễ bán, tiêu thụ nhanh. Nhưng để hoàn tất cho xong một tượng cở này, phải mất nhiều công sức cũng như thời gian.
Thầy ngưng nói, hai bàn tay cầm búa đục từ từ đưa lên và bất động tại một chổ trên không, giữa hai ḷng bàn chân. Rất chậm, Thầy hơi đưa gối trái lên, đầu tượng đang gác lên ḷng bàn chân đưa lên theo làm cho mặt tượng vào vị trí ngay dưới mũi đục, một tiếng búa vang lên, mũi pho tượng đă biến thành một làn bụi đá. Gót chân trái nhấc nhẹ, pho tượng hơi nghiêng đi, đưa mắt trái tượng nằm dưới mũi đục, lại một tiếng búa nữa, vành mắt tượng biến mất. Thầy dựng hẳn gối trái lên cao, pho tượng đứng bật dậy nhưng đế tượng vẫn bị ḷng chân phải giữ lại, chóp tượng dưa sát vào mũi đục, thêm một búa nữa cho búi tóc tượng biến mất. Thầy lăn nhẹ ḷng chân phải kéo tượng lăn theo, úp sấp xuống, đưa phần lưng lên, những tiếng búa vang lên chậm rải, mũi đục đứng yên tại chổ, chỉ có ḷng bàn chân phải đang di chuyển lên xuống cho lưng tượng lăn qua trái rồi lại về phải…trên eo tượng, mũi đục từ tốn xủi mất dần cái thắt lưng. Cứ thế, pho tượng trong hai ḷng bàn chân Thầy quay đủ mười phương tám hướng trời đất và khi Thầy dừng tay búa, pho tượng đă trở lại nguyên dáng một vóc đá mộc mạc trơ nhẳn. Không gian im lặng đến nổi nghe rơ tiếng bụi đá rơi lách tách trên nền đất. Thầy hạ búa đục xuốn với một tiếng thở dài nhẹ, Thầy đảo mắt, nh́n chậm rải vào từng người:
- Các bạn thấy rồi đó, đây không phải là bí quyết ǵ cả, ai cũng có thể nhanh chóng học được cách điều khiển hai ḷng bàn chân, phối hợp với đầu gối Nhưng tôi đă không truyền đạt cho các bạn chỉ v́ một lư do đơn giản: Phải mất nhiều thời gian luyện tập mới thuần thục và nhiều điều khác nữa các bạn mới hoàn tất được một pho tượng làm ra từ hai bàn chân. Trong khi đó, chính các bạn đă biết cách làm đổ khuôn bằng bột đá, cho ra hàng lọat tượng cỡ này, cũng đẹp cũng sắc sảo… đó lại là chuyện khác nhưng đó cũng là miếng cơm manh áo của các bạn, nhu cầu thiết thực của các bạn và cũng là nhu cầu nghệ thuật chừng mực của đa số người thưởng lăm hôm nay…
Đang trong tư thế ngồi, Em nhớm người quỳ lên, khung trán quyết liệt nhớm theo:
- Con xin lỗi đă ngắt lời Thầy nhưng xin cho con hỏi.
- Cô nói đi.
- Khi Thầy ngồi như vậy, con thấy lưng Thầy không thẳng, có phải vậy không?
Hắn và cánh thợ đưa mắt nh́n nhau, Thầy mỉm cười:
- Khi bắt chước theo tôi, cô đă ngồi thẳng lưng à?
Em lúng túng:
- Thưa Thầy, con thấy ngồi thẳng lưng th́ sẽ lâu mỏi hơn…
Thầy khoác tay:
- Cô hăy ngồi lại cho tôi xem.
Em ngồi bệt xuống đất giữa những cái nh́n sục sạo u muội của cánh thợ. Em thẳng lưng lên và nh́n Thầy. Thầy lắc đầu:
- Cô không nhận ra là khi ngồi thẳng lưng, cô đă phải kéo hai gót chân vào chạm sát người và hai đầu gối bị khóa chặt lại sao? Hăy thử để một viên đá vào giữa ḷng hai bàn chân, xem cô có điều khiển được nó không? Phải cong lưng xuống cho đến khi hai ḷng bàn chân của cô làm được động tác xoa vào nhau dễ như như xoa hai bàn tay.
Em làm theo và cong mím môi lại:
- Sẽ rất mỏi Thầy ơi !
Thầy gật đầu:
- Không chỉ mỏi mà lưng của cô sẽ đau như xé làm hai, khớp gối sẽ tê buốt, ḷng bàn chân sẽ như kim châm, khớp háng sẽ cứng khựng theo từng bước đi… Khi đứng dậy, cô sẽ lảo đảo, vài phút sau mới điều khiển lại được đôi chân. Nếu cứ như vậy trong thời gian dài, cô sẽ phải đánh đổi nhiều thứ trong con người ḿnh từ dáng đi, cách ngồi b́nh thường đến những đau nhức triền miên ở chân, ở vai lưng… để lấy một cái ǵ đó mà đến giờ đây, chắc cô chưa biết ?
Khung trán bướng bỉnh kia lại đằm đằm :
- Thưa Thầy, con đă biết và sẽ chấp nhận đánh đổi.
- Cô đă chạm khắc được những tác phẩm kích cở rất lớn…
- Thưa thầy, khi làm việc với những vóc đá lớn như vậy, con đi lanh quanh hoặc leo lên leo xuống giàn giáo, nếu mỏi chân, mỏi tay con sẽ nghỉ ngơi chứ chưa một lần nào vừa ngồi làm, vừa phải chịu đựng những cảm giác như Thầy vừa nói.
Thầy đứng dậy, khoát tay cho Em đứng lên theo. Thầy nh́n vào mắt Em và nói:
- Khi cô đứng vững được trên hai chân ḿnh và đi được những bước đầu đời, thân sinh của cô chắc hẳn đă rất hạnh phúc. Bây giờ, nếu muốn làm nên những tác phẩm như thế nào đó đứng được và bước đi những bước chân chính, từ và trên đôi chân của ḿnh th́ cô hăy thử ngồi bệt xuống lại..
Khóe mắt hải đăng hai mươi bốn tuổi lại rưng rưng:
- Và con phải bắt đầu lại từ đầu sao?
Thầy rời cái nh́n ra khỏi đôi mắt có những tia sáng đang soi quét vào trùng khơi tăm tối.
- Không đâu. Chỉ bắt đầu tạc một cái tượng ǵ đó mới. Và hăy nhớ điều này, khi cô gơ nhát búa nào lên đục mà ḷng bàn chân không nhận được cảm giác bị đá thúc vào th́ nhát búa đó đă làm cho đá cắt vào chân cô.
Hắn và cánh thợ đă biến đâu mất, chỉ c̣n Thầy và Em đứng chơ vơ giữa xưởng. Không gian u mặc như một ngôi đền thờ.
********
Ban đầu th́ tay quản lư làm ra vẻ cứng như đá nhưng thật sự, bản chất ông ta chỉ là thạch cao. Hắn vừa nói vừa lườm cái đồ thạch cao :
- Ông phải để cho tôi lấy lại cho xưởng khoảng phí tổn…
Tay quản lư ngắt ngang:
- … bị mất đi do cậu đă đục bể nát số đá tṛn đó chứ ǵ.
Hắn gân cổ lên:
- Nhưng cũng xay thành bột đá thôi.
- Th́ lại trộn keo vào rồi đổ khuôn ra bà thánh ông thần.
Dính chấu rồi, Hắn hất mặt lên:
- Ông tính bán tới bao giờ th́ mới tiêu thụ hết số bột đá kia? Mà ông cũng không nhận ra là Thầy đă không c̣n tiền để mua đá sao?
Nghe nhắc đến Thầy, cái đồ thạch cao kia giống như bị xối nước:
- Thôi được, cậu tính bày tṛ ǵ nữa đây? Làm ǵ th́ làm, cậu mà để cho Thầy đập bỏ hết tượng một lần nữa là tôi sẽ quăng cậu vào cái máy xay đá.
Tay điêu khắc chuyên đục những đường thẳng dài năm phân xoa hai tay vào nhau một cách tự tin:
- Ậy, cái này kín đáo như vụ ăng ten chứ không tùm lum như chuyện khóc lóc đâu.
Hắn lấy bi thủy tinh trắng, cưa ra làm hai, tráng thủy vào mặt cưa. Nhưng khi tráng thủy, Hắn đă chia ra làm hai lọai, một loại tráng mờ và một loại tráng rất sáng. Khi đổ khuông tượng, Hắn đặt ngửa những viên bi nửa này vào vị trí mắt khuông, như vậy khi đổ khuôn ra, những pho tượng đá sẽ có đôi mắt thủy tinh trong veo. Và dĩ nhiên khi nh́n vào mắt tượng, người ta sẽ thấy h́nh ảnh của ḿnh hiện ra trong mắt những bà thánh ông thần bằng đá này. Nếu chỉ như thế th́ là tṛ trẻ con, làm sao mà bán được tượng. Mà đâu phải tất cả tượng bà thánh ông thần nào cũng ăn theo vụ việc này được, kinh nghiệm xương máu chuyện khóc lóc c̣n sờ sờ ra đấy. Hắn chỉ chọn cặp tượng Thiện Ác và bộ Phúc Lộc Thọ để làm cái tṛ này và Hắn đă đổ tượng cái th́ mắt mờ, cái th́ mắt sáng… Chuyện chỉ c̣n một chút bực ḿnh là hắn đă phải giải thích đến nửa ngày trời, tay quản lư mới hiểu được cách bán loại hàng này. Và sau khi thấu đáo xong cách tiếp thị, tay cựu kinh doanh ăng ten đă đặt cho loại tượng này cái tên là “những pho tượng truyền h́nh của thế kỷ đương đại.” Hắn bỉu môi:
- Ông bán ăn ten c̣n không xong lại đặt đ̣i truyền h́nh.
Đầu tiên là đôi tượng ông Thiện ông Ác. Phải tiếp cận cho bằng được những người phụ trách công quỹ của tất cả những đ́nh miếu trong thành phố này, và đó phải là những đ́nh miếu có cái thùng phước sương, thùng công đức càng to càng tốt. Tại sao lại phải to, đ́nh miếu mà để thùng phước sương to quá, bá tánh dị nghị…Bộ ông mù sao mà không thấy đ́nh miếu nào ở thành phố này cũng có cái thùng phước sương, công đức to đùng như cái am à. Sau đó phải có một trao đổi kín đáo với những người ch́a khóa tay ḥm đ́nh miếu này. Rồi đưa ra không phải một cặp tượng mà là bốn ông, hai Thiện, hai Aùc. Một cặp th́ ông Thiện mắt rất sáng, có thể soi vào mắt tượng mà nhổ râu hay nặn mụn ǵ đó cũng được, c̣n ông Aùc, phải lấy loại mắt mờ thôi và cặp kia th́ ngược lại. Phải chọn cho đúng chứ lộn một cái là hư bột lỡ đường hết. Bước tiếp theo là phải đả thông tư tưởng cho những tay đó, cách hai tuần hay mỗi tháng phải thay tượng một lần. Và nghệ thuật moi túi bá tánh rất đơn giản như sau: Khi thiện nam, tín nữ nào đứng trước tượng ông Ác mắt sáng, thấy rơ ḿnh trong mắt tượng, th́ ông ch́a khóa tay ḥm phải bước ra, thỉnh chuông, rồi ăn nói làm sao cho vị đó qua đối chứng với tượng ông Thiện mắt mờ. Sau đó chắc lưỡi mà than thở rằng sao nghiệp chướng thí chủ nặng qua vậy, thôi th́ lo cúng dường, lo tu nhân tích đức đi. Sau đó đổi cặp tượng có đôi mắt ngược lại, thời gian sau bảo đảm chắc cú luôn, thí chủ nào đă thấy ḿnh mù mờ trong mắt ông Thiện, sẽ trở lại để soi thêm lần nữa, lại thấy ḿnh trở nên sáng choang. Làm ǵ mà không dốc hết cái túi tiền nặng nề vào thùng phước sương cho tâm hồn trở nên nhẹ nhàng như sương khói, tràn trề ơn phước.
Và chuyện đời không phải lúc nào cũng éo le mà đôi khi c̣n hơn cả mong muốn. Số tượng ông Thiện, ông Aùc bán ra nhiều tới mức mà Hắn và tay quản lư đâm ra ngạc nhiên. Hắn cho rằng các vị ch́a khóa tay ḥm đ́nh miếu kia phải có thêm một cái tṛ ǵ đó. Hắn t́m đến một ngôi đ́nh mà tay quản lư đă bán được không phải bốn mà là bốn trăm ông Thiện ông Ác. Ban đầu đúng như kịch bản, Hắn đang đứng với cảm giác bâng khuân v́ thấy ḿnh rực rỡ trong mắt tượng ông Ác th́ nghe một giọng nói trầm ấm từ sau lưng:
- Chẳng dám gợi ư thí chủ soi tiếp phần số ḿnh trong mắt ông Thiện.
Biết tỏng cả rồi, có ǵ mà không dám, soi th́ soi, nhưng đừng ḥng tớ nhả ra một xu nào đấy. Nhưng Hắn đớ người ra, trong mắt tượng ông Thiện đang đứng đối diện bên kia, Hắn thấy mặt mày của ḿnh vẫn sáng choang. Vậy là sao, bắt trật bài rồi chớ ǵ ! Nhưng cái giọng trầm ấm đă rù ŕ:
- Nghiệp chướng, nghiệp chướng. Tâm của thí chủ hỗn mang tham vọng. Tay mặt làm nghệ thuật, c̣n tay trái th́ buôn thần bán thánh. Nhu cầu cơm áo của thí chủ ít ỏi nhưng thí chủ say sưa niềm vui làm tiền như say sưa nuôi một phương tiện làm nghệ thuật. Có phải vậy không? Thí chủ hăy phát tâm tu nguyện cúng dường đi. Buông dao xuống là thành Phật.
Chỉ một tích tắc nữa thôi là Hắn đă buông dao. Không phải! Buông cái ví tiền của Hắn vào trong cái thúng phước sương đă đầy ắp những tiền là tiền kia. Nhưng Hắn kịp thời trấn tỉnh để nh́n nhận là đă có người c̣n cao tay hơn Hắn. Bài bản của Hắn chỉ là thứ tép riu. Gặp đúng hạng tu chuyên nghiệp rồi. Tŕnh độ của hắn làm sao mà chơi lại với những cái đầu đă chứa chữ nghĩa của hàng ngàn pho kinh. Thua là phải. Nhưng làm sao mà vị ch́a khóa tay ḥm này lại tiêu thụ nhiều tượng đến vậy? Hắn đành phải bỏ vài đồng vào thùng phước sương có cái khe cái hàm cá mập kia rồi rảo bước quanh đ́nh. Và câu trả lời đă nằm ch́nh ́nh ở một góc sân đ́nh. Hàng trăm pho tượng xuất ra từ xưởng của Hắn, c̣n nguyên đai nguyên kiện, chỉ khác một chút là trên những thùng hàng này có viết địa chỉ nơi nhận là của những ngôi đ́nh miếu khác, trong và cả ngoài nước.
Hắn vừa nguôi ngoai phần nào cái tức tối anh ách đó khi tay quản lư khoe với hắn số thu bán được từ những bộ tượng Phước Lộc Thọ th́ lại tê tái ngay v́ ghen tức v́ cái đồ thạch cao kia đă bi bô:
- Tôi c̣n làm tốt hơn bài bản của cậu ngh́n lần.
Cố dằn ḷng, Hắn hất mặt lên với kiểu kẻ cả:
- Ông kể đi.
- Đây nhé, tôi đưa ra tượng ông Lộc mắt kèm nhèm cho một tay giàu sụ xem, khi lăo ấy đang hoang mang v́ thấy bóng ḿnh mù mờ trong mắt tượng th́ tôi nói ngay là ông rất giàu nhưng thiếu phần phúc đức, mua làm ǵ pho tượng này, hăy xem tượng ông Phúc đi. Thế là lăo vừa ngắm nghía cái mặt bị thịt của lăo hiện ra rơ ràng đến từng sợi lông mày trong mắt tượng, lăo vừa móc ra cả gang tay tiền.
Hằn trề môi, x́ dài:
- Vậy th́ hơn tôi cái chổ nào?
Tay quản lư nh́n lại Hắn, giọng cao đạo:
- Nghe đây cậu em. Có một bà khách, chơi xe hơi đời mới đấy nhé. Khi bà ấy đ̣i lấy cả ba vị Phước Lộc Thọ th́ tôi can ngay. Tôi đă nói cho bà ta biết, ít khi người ta thờ cả ba vị lắm. Rằng như thế là đă cầu xin hết cở, mà theo Dịch lư th́ cái ǵ quá lắm lại biến thành một điều ǵ đó ngược lại. Cùng tắc biến mà. Vậy là trong khi bả tái người đi th́ tôi đưa ra bộ tượng mà hai ông Thọ Phúc th́ mắt sáng, c̣n ông Lộc mắt lại rất tù mù và tôi đă nói là cả xưởng chỉ c̣n bộ này, may mắn đấy, linh thiêng lắm. Bà cứ nh́n vào mắt tượng đi, thần thánh cho phần nào th́ hay phần đấy. Tốt quá đi chứ, soi vào thấy mặt ḿnh sáng choang trong mắt hai tượng Thọ Phúc. Vậy th́ bà cứ lấy luôn tượng ông Lộc đi, mắt ổng mờ đục thế kia, bà có xin cũng chẳng được. Cứ sống lâu mà làm phúc, rồi trời đất sẽ cho bà giàu có thôi. Vậy là tươi tỉnh mà móc ví ra nhé, nói bao nhiêu mà không được.
- Bao nhiêu là bao nhiêu?
- Đủ cho cậu đục bể nát bất cứ viên đá nào trong xưởng mà cậu thích.
Xuất khẩu nữa kia đấy, Dịch lư nữa kia đấy…bao nhiêu là chất xám của Hắn mà. Trong cơn rầu rĩ, Hắn ngồi đục nhẫn nha những đường khắc dài năm phân sâu hai ly. Những đường khắc đều đặn, phủ gần kín mặt đá. Tại sao Hắn không khắc tên của Hắn lên cái mặt đá này? Khắc làm ǵ? Làm sao cho giống được như mảnh bằng tốt nghiệp của Em mà Hắn đă thấy hôm nào. Sao mà vinh dự, sao mà trân trọng đến thế. Hắn không là một nghệ nhân điêu khắc sao? Hắn cũng phải có một cái ǵ để chứng nhận điều đó chứ. Và Hắn đă không biết một điều mà tay quản lư chưa thấy thấy cần thiết để kể lại cho Hắn, là ông ta đă nhiều lần đi lại, thù tạc với vị chủ tích hội Mỹ Nghệ thành phố. Qua ly rượu, để có chuyện mà nói, tay quản lư đă dùng Hắn như cả một cái kho về những ư nghĩ kinh thiên động địa, dĩ nhiên là thuộc về điêu khắc chứ ǵ nữa. Và vị nghệ nhân cán bộ chuyên đóng dấu kư tên kia đă rất ṭ ṃ về Hắn.
*******
Vẫn cái kiểu ngồi thô lậu đó, Em đặt viên đá vào giữa hai ḷng bàn chân nhưng rồi tay búa đục vừa cất lên, đột nhiên buông thỏng. Em thừ người nh́n vóc đá tṛn trỉnh màu hồng ngọc nằm ngoan ngoăn như quả trứng giữa ḷng bàn chân mở ra vành tổ rơm rạ. Có một nỗi nhớ nào đó vừa dắt đôi chân thơ ấu trở về. Thơ ấu của cô gái mới hai mươi bốn tuổi này tưởng chừng như chỉ mới hôm qua, c̣n rủ rê bạn bè trang lứa, chơi tṛ đi chợ về chợ. Cái tṛ chơi phải có hai người ngồi bệt xuống đất, đâu mặt vào nhau, dạng chân ra cho bốn bàn chân chạm nhau, làm thành một cái cửa chợ nho nhỏ cho bạn chơi khác đi qua canh một, đi về canh hai… Hôm nay, cũng cái kiểu ngồi kia, đă mở toang cánh cửa quá khứ trong trẻo đó để Em đang chơi một tṛ chơi khác, tưởng chừng như nhỏ hơn, lớn hơn… không cùng. Nhưng chỉ có Em chơi với chính ḿnh.
Em nâng hai đầu gối lên một chút và động tác đă kéo theo hai ḷng bàn chân úp vào, ôm chặt lấy vóc đá.Vóc đá không nhúc nhích khi Em thử thúc mũi đục vào. Lại hạ gối xuống, kéo nhẹ chân trái một chút, vóc đá đổi chiều, lăn theo ḷng bàn chân phải rồi bị giữ lại bởi ḷng những ngón chân trái quắp lấy vóc đá. Những tiếng cười thích thú reo vang trong cái xưởng rộng mênh mông vừa mở ra một đường chân trời. Em hăm hở vung búa, chèo mũi đục trên gịng sông đá, mái chèo đứng yên khua khuấy, nhưng gịng sông vẫn chảy giữa hai ḷng bàn chân c̣n hồng đỏ ấu thơ. Em khép hờ đôi mắt, ḍ dẫm lắng nghe nhịp đá thúc vào ḷng chân và cái nhịp rung kỳ lạ kia đă làm đôi môi Em mấp máy theo. Rằng đôi môi kia đang th́ thầm kể lại chuyện ấu thơ của Em, có một đôi chân tung tăng cỏ nội, mây ngàn vào chùa nghịch ngợm, găi cù hoài Phật chẳng nhột bàn chân, lại ngủ khoèo gác chuông cho tiếng chuông rền dắt giấc mơ đi chơi xa. Rồi leo lưng con hạc đội đèn có cái miệng nghếch nghếch cười, ngồi nhịp nhịp lưng hạc mà mà nhớ cây roi mẹ nhịp nhịp trên mông dặn ḍ “nắng mấy nắng, hoa không héo nghe con”. Ơi cái mái chùa tuổi thơ vút cong tiếng hát cho mướt hồn em tṛn trịa bước hạt lần…Và bây giờ mũi đục thép trong tay Em cũng đang lần theo từng nhịp búa cho đá vỡ tí tách lời lời kinh ngân. Lời kinh như ngh́n lụa reo khung, lời đằm êm như nhung, lời mỏng mảnh ru đưa ngh́n sợi cho mắt Em tự khi nào đă tắt ánh hải đăng mà nồng nồng phơi phới dưới khung trán sáng ngời. Vóc đá vẫn chao chuyển nhịp nhàng giữa hai ḷng bàn chân đang xoay vô tận những ṿng quay của sân khấu đền thiêng. Lưng của Em cong rạp xuống cho đôi tay búa đục vung trên dầu một điệu múa lửa, dâng cúng lên trời đất những tia chớp lóe đang bật ra dưới mũi thép, trên mặt đá. Tiếng vụn đá lẫn tiếng của những giọt mồi hôi đầm đ́a trên mặt Em vẫn tí tách rơi trên nền đất. Và rất chậm, theo từng ṿng quay trên sân khấu đền thiêng kia, từ từ hiện ra một vũ nữ. Khuôn mặt người vũ công đang ngây ngất ngửa lên trời với cái cổ nhập thần bẻ gập vuông góc với thân ḿnh. Hai cánh tay cong lại trên đầu vẽ lên không gian một tàn lá sen cho mười ngón tay úp vào nhau nở ra một nụ sen hồng ngát màu đá. Lưng pho tượng người múa kia ưỡn cong ra sau trong vẻ đau đớn không cùng như cố bẻ ngược lại cái lưng của người chạm đá đang c̣ng xuống đến độ phủ phục giữa hai gối. Và đôi chân tượng đă kể lại tất cả thời ấu thơ tung tăng của người chạm đá hăm bốn tuổi kia. Chân phải dựng thẳng vút trên năm đầu ngón, chân trái gập lên với bàn chân duỗi ra như một mũi lao. Một dáng đứng chuẩn bị cho những bước múa tiếp theo, sẽ làm cho cô vũ nữ bằng đá kia tung người vào vĩnh cửu.
Và khi thả rơi tay búa đục, Em không c̣n một chút sức lực nào nữa để nhấc lên cái lưng cong gập, đành để mặc cho đầu ḿnh gục nghiêng lên hai gót chân. Tượng người vữ nữ vẫn kiêu hănh dáng múa tung tăng giữa hai ḷng bàn chân phủ đầy bụi đá và không một vết cắt. Pho tượng gần gang tấc trước mắt, thấy rơ từng nếp đá c̣n mới dấu xủi nhưng không thể nào Em đưa tay ra cầm lấy tác phẩm của ḿnh. Em không nghe một chút đau đớn nào trong cơ thể ḿnh nhưng không thể nào Em cử động được nữa. Bỗng đôi chân Thầy, đôi chân trần có ḷng chân chai thép kia hiện ra ngay trước mắt Em, sát bên khuôn mặt đang gục trên gót chân, gối lên nền đất. Hơi thở Em dồn dập lên, có một sức lực nào đó đă giúp Em kéo lê được bàn tay phải trên lớp bụi đá và bàn tay đó rớt lên chân Thầy cùng với một nắm bụi đá. Em bật khóc ̣a lên:
- Thầy ơi, con không đứng dậy được…
Và Thầy đă quỳ xuống bên người học tṛ. Nắn nhẹ nhàng hai bàn tay nhỏ nhắn đang tê cứng, kéo thẳng đôi chân bất động ra, nâng tấm lưng đang phủ phục lên thật chậm. Thầy đỡ cái thân mềm mại đang mất hết những cảm giác đau đớn thường t́nh cho nó đứng thẳng lên. Và khi dựa được vào người Thầy, Em vẫn chưa nín khóc, những tiếng nức nở hạnh phúc vẫn làm đôi vai nhỏ nhắn rung bần bật. Thầy để Em đứng yên như thế rất lâu v́ Thầy biết lúc này, không có một điều ǵ trên cơi đời này có thể làm cho Em ngưng khóc được. Cho đến khi hạt bụi đá cuối cùng rơi xuống nền nhà, Thầy từ tốn nâng khuôn mặt Em lên, x̣e tay ra trước mắt Em, trên ḷng bàn tay Thầy, người vũ nữ bằng đá đang bay bỗng những bước chân nhập thần. Nh́n vào đôi mắt vẫn c̣n đang say đắm, nồng nàn phơi phới, Thầy nói:
- Cô đă lắng nghe được chính ḿnh.
Và đó là câu nói mà Hắn đă không nghe được v́ khi bước vào cửa xưởng, thấy Em đang dựa vào người Thầy. Hắn trề môi, nhún vai quay lưng đi.
*******
Ông Hai Hí vung cái búa rèn đánh choang một tiếng tóe lửa lên mặt đe và gầm lên:
- Chuyện đó không thể nào có được.
Hắn lại nhún vai:
- Vậy mà tôi đă thấy tận mắt đấy.
Người thợ rèn đưa cái búa lên, lừ lừ bước tới, Hắn rối rít xua tay, vừa chạy quanh cái đe, vừa la bai bải:
- Ông không tin th́ thôi, bộ ông định giết tôi à, sát nhân diệt khẩu hả cha nội?
Hai Hí khựng người lại, hạ búa xuống rồi nh́n Hắn chằm chặp:
- Mày có biết tao bao nhiêu tuổi rồi không?
Hắn hoàng hồn nhưng vẫn chưa hết bực tức:
- Tôi có đẻ ông ra đâu mà biết.
Con người mà cả đời chỉ biết lửa, thép và búa, dịu giọng hẳn đi:
- Nghe đây thằng chó chết. Tao và Thầy là bạn nối khố từ khi c̣n để chỏm, cùng đi học nghề chạm đá và Thầy đă trở thành một nghệ nhân tài hoa, c̣n tao chỉ học được nghề rèn đục. Nhưng tao đă thề chỉ rèn đục cho riêng Thầy thôi và Thầy cũng đă nh́n nhận chỉ có những mũi đục do chính tay tao rèn mới đáp ứng được những đ̣i hỏi khắc khe của từng loại đá khác nhau…
Hắn cười khẩy:
- Chuyện đó ai mà không biết.
- Mày chưa biết hết đâu con à. Hai đứa tụi tao xa quê như vậy đă hơn bốn mươi năm, khi mà mày c̣n nằm trong đầu gối của ông già mày, thằng chó chết kia! Tụi tao lang bạt mưu sinh, một đứa rèn đục cho đứa kia chạm tượng. Tụi tao là bạn nghề của nhau, mày có hiểu như thế nào là bạn nghề không? Thằng con hoang. Nhưng tao đă gọi bạn tao bằng Thầy chỉ v́ nó là người làm ra được những pho tượng tuyệt vời nhất mà những thứ người tầm tầm như mày, như tao…làm người vào kiếp sau và nằm mơ ở cái kiếp sau đó cũng không nghĩ ra chứ nói ǵ làm được. Và tao cũng biết tính khí bạn tao rơ như hồi c̣n nhỏ, tao biết trên đầu nó bị bao nhiêu cái ghẻ chốc nữa kia đấy.
- Vậy mà chuyện này ông lại không biết đấy.
Hai Hí phóng cái búa bay vèo vào đống đồ nghề, giữa những tiếng đinh tai của cái ḷ rèn vỡ tan hoang, ông chỉ tay vào mặt Hắn:
- Có thể những ǵ mày đă nh́n thấy là có thật nhưng sự việc bên trong chưa hẳn là vậy…
Hắn tái mặt đi trước tia mắt người bạn nghề của Thầy.
-…nếu cái miệng bép xép của mày nói ra một điều ǵ làm Thầy đau ḷng th́ tao thề với ngọn lửa trong cái ḷ rèn kia là tao sẽ kê đầu mày lên đe và chỉ cần một búa thôi nghe con.
Hắn xoa xoa hai tay vào nhau, giả lả:
- Thôi mà bố, có ǵ đâu mà nóng như ḷ vậy. Bố muốn vậy th́ dễ thôi mà. Hôm nay bố con ḿnh ngang đây là vui vẽ nhé. Xưởng ta sắp có khách quư đấy.
Và vị khách quư của hắn là viên chủ tịch hội Mỹ Nghệ thành phố bước vào xưởng bằng những bước chân của một nghệ sĩ cán bộ đang vi hành nghệ thuật. Tay quản lư xun xoe tay đưa, tay dắt…C̣n Hắn th́ đang bận rộn ghê lắm. Chẳng là từ hôm qua, người nghệ nhân chuyên đục trên đá những đường chạm dài năm phân này đă ngắm nghía một pho tượng thánh cao chừng một thước mà Thầy đă làm dở dang, để rồi đêm xuống, h́ hục khiêng vào trong góc làm việc của Hắn. Khi vị quan chức nghệ sĩ và tay quản lư đến ngay sau lưng, Hắn vẫn mê măi làm việc. Và họ đều thấy Hắn đang ướm mũi đục vào một nét khắcchưa hoàn tất trên thân tượng, tay búa dứ dứ trên không… Rơ ràng là người nghệ sĩ này đang để hết tâm hồn vào công việc, đang thận trọng cân nhắc một nét khắc quyết định. Tay quản lư hắng giọng, nếu không kịp ngăn, Hắn hạ búa xuống th́ pho tượng của Thầy sẽ không biết như thế nào. Hắn quay lại, nét mặt không dấu sự khó chịu khi bị cắt ngang nguồn cảm hứng. Vị chủ tịch bước tới, đưa tay ra với nụ cười khâm phục:
- Tôi là chủ tịch hội Mỹ Nghệ thành phố, xin lỗi v́ đă phá ngang công việc của anh.
Hắn nhún vai như một nghệ sĩ chân chính. Một tay Hắn đưa ra đón lấy tay người lănh đạo nghệ thuật:
- Không sao đâu, cảm hứng có thể đến bất cứ lúc nào, dù có bị làm phiền hay không.
…tay c̣n lại của Hắn xấc xược quăng vèo cái búa vào chổ để tấm đá có hàng ngàn đường khắc dài năm phân sâu hai ly. Vị chủ tịch nh́n theo hướng búa, trầm trồ:
- Một tác phẩm lạ lùng…
Hắn nh́n người đối diện bằng ánh mắt khinh bạc như thể trước mặt Hắn là một đồng nghiệp chưa có tác phẩm nào mà vẫn xưng ḿnh là nghệ sĩ:
- Chắc ông đă đọc qua kinh Dịch.
Người nghệ sĩ cán bộ cười gượng gạo, mắt vẫn nh́n vào tấm đá mờ mờ những nét xổ gạch:
- Tôi cũng biết loáng thoáng là muốn hiểu Dịch, trước tiên phải học cách đọc những cái gọi là quẻ ly, quẻ chấn ǵ đó…được tượng h́nh bằng những vạch ngắn liền lạc hoặc đứt đoạn, xếp chồng lên nhau theo một quy luật nhất định.
Tay nắm tay, Hắn kéo vị chủ tịch đi dần ra giữa xưởng, xa hẳn cái tấm đá chết tiệt kia, giọng thân mật:
- Ông hiểu hết mọi việc, thật không có ǵ qua mắt ông được. Trong một lúc ngẩu hứng, tôi đă khắc chơi một vài quẻ Dịch lên đá, sau đó thật t́nh cờ, tôi nhận ra những quẻ này ẩn chứa một bí mật, tiên đoán một điều ǵ đó. V́ ngay khi tôi chạm đục lên mặt đá, sớ đá đă đẩy mũi đục đi để hiện ra những vạch lạ, làm thành những quẻû Dịch khác một cách huyền bí. Thật t́nh là tôi chưa đủ sức luận ra hết. Nhưng thôi, có dịp chúng ta sẽ trao đổi nhiều hơn.
Vị chủ tịch nghe Hắn nói, như vịt hay bất cứ một loài cầm thú nào nghe tiếng sấm sét. Biết ǵ mà dám thưa thốt nhưng ông ta đă hoàn toàn bị Hắn mê hoặc. Và cái may là bài bản dịch lư, dịch vật ǵ đó của Hắn, do tay quản lư truyền đạt cũng chỉ có chừng ấy. Khi cả hai đi ngang “cái ê tô bốn chiều”, thuận chân, hắn đạp rầm một cái cho tác phẩm của Hắn lăn đi. Lập tức, người nghệ sĩ cán bộ kia đang từ nỗi khâm phục này rơi ngay qua ngạc nhiên khác, ông ta thốt lên:
- Một cái bàn kẹp đá mà h́nh như nó quay được…!
Hắn lại cười phớt rất nghệ sĩ, tiếp lời:
- … tất cả chiều nào mà ông muốn. Ông xem đây.
Hắn lấy một vóc đá, kẹp vào ê tô, rồi kéo lui kéo tới, quay tṛn…đủ mọi hướng. Vị chủ tịch không dấu được ánh mắt ngưỡng mộ:
- Tôi nghĩ rằng đây là tác phẩm của anh.
Lại một cái nhún vai rất nghệ sĩ nữa, việc ǵ mà trả lời.
- Chắc là chúng ta sẽ bàn bạc về một hợp đồng. Tôi cần ít nhất vài chục bàn kẹp kiểu này để cung cấp cho các trại sáng tác.
Tay quản lư đang đứng sau Hắn và vị chủ tịch, cười thầm:
- Vậy là trúng mánh rồi.
Chứ ǵ nữa, đó chẳng phải là lư do mà ông ta đưa vị chủ tịch này đến đây sao. Hợp đồng tác chiến giữa Hắn và tay quản lư đă thắng lợi bước đầu. Và cuộc sơ kiến này đă không kéo dài lắm nhưng Hắn đă thực sự là một ấn tượng cực kỳ trong mắt người nghệ sĩ cán bộ kia. Khi chia tay, hắn đă tặng cho vị chủ tịch ấy một pho tượng thánh có hai tai thông nhau nhưng Hắn đă lấy sợi dây thép ra từ trước. Trong cái bắt tay chặt chẻ, Hắn tŕnh diễn một nét mặt kiêu ngạo mà không có một kịch sĩ tài ba nào có thể ngờ được. Và cái mặt nghệ sĩ kiêu ngạo kia nói với tay nghệ sĩ lănh đạo mỹ nghệ thành phố:
- Con người thường quỳ mọp trước những pho tượng thánh thần. C̣n chúng ta, là nghệ sĩ mà, chỉ hạ gối trước cái đẹp. Nhưng đôi khi, sự t́nh cờ của thiên nhiên cũng có thể gây ra đôi chút ngạc nhiên cho chính tôi đây chẳng hạn sau khi tôi làm xong pho tượng này. Ông hăy lấy tay úp lên tai phải tượng rồi thổi nhẹ vào tai trái tượng xem.
Vị lănh đạo mỹ thuật đă tṛn xoe mắt khi cảm thấy rơ ràng trong ḷng bàn tay ḿnh một luồng hơi mát lạnh cùng lúc với âm thanh một tiếng huưt nho nhỏ thổi ra từ cái lổ tai của pho tượng đá kia.
******
Em đang măi miết đánh bóng một pho tượng loại cá chim thân dạp. Một pho tượng cá có những cái vây mềm mại, đang ve vẩy tự do tự tại trong không gian. Miếng vải nỉ vuốt qua cái vây lưng cong vút để lại lớp sáp bóng ngời, làm ánh thêm vẻ quẫy lượn và thân cá như muốn trườn khỏi tay Em. Tự dưng, Em thấy người ḿnh như muốn vặn theo dáng cong tuyệt mỹ kia:
- Cô có biết bơi không?
Tiếng của Thầy vang lên sau lưng, Em xoay người lại nhoẻn miệng cười:
- Dạ không, thưa thầy.
- Đó là lư do để cô không phải làm việc ǵ nữa trong cái xưởng này.
Câu nói thứ hai đột ngột như một cái tát bất ngờ. Em sững sốt, ánh mắt nồng ngát lại rưng rưng nước mắt. Nhưng đâu đó trong Em lại râm ran dội về tiếng đá thúc vào ḷng bàn chân theo nhịp búa. Thầy khoanh tay lên ngực, nh́n vào pho tượng cá đang uốn lượn tấm thân đẹp đẽ:
- Cô đă biết lắng nghe chính ḿnh nhưng cô mới hăm bốn tuổi. Cô chưa biết bơi và chưa biết bao điều nữa trong cuộc sống? Cô chưa chèo qua nước mắt, làm sao tạc được gịng lệ? Chưa biết cái tê rát của gió mưa dọc đường quất lên mặt, làm sao chạm ra nét hằn đau buốt? Chưa qua vực sâu, làm sao tạc được vẻ chông vênh? Chưa qua kỳ vọng, làm sao chạm được thất vọng…Điêu khắc cũng như những bộ môn tạo h́nh khác, chỉ có mặt ma quỷ, mặt thánh thần…con người mới phải tưởng tượng ra. Nhưng nếu chưa bao giờ biết đến địa ngục th́ không ai vẽ ra được ma quỷ phải như thế nào đó, mới là kinh khiếp. Tương tự như vậy, nếu cô chưa một lần thấy ḿnh rào rạt hạnh phúc v́ đă dâng hiến tất cả cho t́nh yêu và trái tim của cô chưa một lần nào đau thắt v́ đă bao dung t́nh yêu th́ sẽ chẳng bao giờ cô tạc ra được nét đẹp của một khuôn mặt thần thánh nào đó. Cô hăy đi đi. Hăy học bơi và quẫy lượn, lặn ngụp trong nước, sông hồ ao biển ǵ cũng được. Hăy lắng nghe nước mơn man ve vuốt da thịt ḿnh, một ngày nào đó cô sẽ chạm khắc được cái mềm mại, cái mơn trớn của nước, trên bất kỳ tượng cá nào mà cô muốn làm.
Em ôm chầm lấy Thầy và lại khóc. Cả cánh thợ đều đưa mắt nh́n xuống đất, ông Hai Hí bước lại gần cái đe, ông gục gặc cái đầu có mái tóc xoăn hoe v́ lửa rồi lấy tay xoa xoa lên mặt đe. Phải chi có một cái ǵ đó ở trên mặt đe cho ông hả hê búa lên mấy nhát. Và Hắn cùng tay quản lư chạy sộc vào xưởng để cùng chứng kiên cảnh tượng ấy. Cả hai đứng sựng lại, Hắn huưch tay vào người tay quản lư kèm cái nháy mắt. Thầy đẩy nhẹ Em ra, mỉm cuời:
- Tôi đă nói là cô sẽ bay được, bay đến bất cứ nơi nào cô muốn, trên cánh chim đá mà cô đă đáp xuống cái xưởng này vào một lúc mà tôi cũng không ngờ đến. Bây giờ hăy bay tiếp đi, khi nào thích, lượn về đây thăm tôi và anh em.
Em lủi thủi bước ra cửa xưởng. Hai tay úp vào mặt và đôi vai nhỏ nhắn vẫn rung lên nức nở. Thời gian Em đă ở trong xưởng chưa tṛn một con trăng.
Hắn đẩy tay quản lư đến trước, nói khẻ:
- Ông có uy hơn tôi, báo cho Thầy biết mới long trọng.
Cái đồ thạch cao kia găi đầu, ngượng ngịu:
- Thưa thầy, tôi và nó được…
Thầy lắc đầu:
- Ǵ mà khó khăn vậy, nói đi.
Thạch cao lại được xối nước:
- Dạ, được mời đi tham dự đại hội mỹ nghệ toàn quốc.
Hắn giật thót người trong tiếng búa đánh choang một tiếng khủng khiếp trên mặt đe. Ông Hai Hí bật cuời rũ rượi. Tay thợ rèn vô duyên kia chống tay lên cán búa, gập bụng lại mà cười đến xô cả người vào cái đe nặng hàng trăm kí khiến nó lệch đi. Vừa gạt nước mắt, lăo vừa gào lên:
- Ơi trời ơi, tham dự đại hội mỹ thuật nữa đấy.
Thầy khoát tay :
- Thôi đi ông Hai. Hai người tham dự với tư cách như thế nào?
Hắn bước tới gần Thầy đưa ra một phong b́ thư và hai cái thẻ nhỏ, giọng Hắn lí nhí:
- Thưa Thầy, đây là thư mời c̣n đây là…
Thầy nhướng mắt, ngạc nhiên. Hắn lúng búng trong cổ:
- Dạ, hội Mỹ Nghệ thành phố có cấp thẻ hội viên cho con và ông quản lư.
Cái giọng ông Hai Hí lại hưng hức :
- Chết tôi, lại thẻ hội viên nữa…
Thầy đọc xong lá thư, giọng điềm nhiên:
- Tôi mừng cho hai người nhưng cả hai đă có một lần triển lăm hay tham dự một giải điêu khắc nào đâu?
Hắn và đồ thạch cao nh́n nhau, cuối cùng Hắn nói:
- Thưa thầy, anh em tụi con sẽ soạn chung một bài tham luận để đọc trước đại hội.
Thầy gật đầu:
- Vậy th́ tốt. Chúc hai anh thành công.
Trong khi ông Hai Hí vẫn c̣n lăn lộn trong cơn cười, miệng lắp bắp Tôi chết, tôi chết mất…đọc tham luận nữa. Th́ Hắn đă nhanh tay lận vào người mấy mũi đục mà tay thợ ḷ bể độc quyền kia vừa rèn xong.
*******
Và đại hội mỹ nghệ toàn quốc kia được tổ tại một thành phố cảng, nổi tiếng trong nước và cả nước ngoài về ngành điêu khắc đá. Đại hội đă quy tụ trên toàn quốc, không ít những nghệ nhân chưa có tiếng tăm ǵ về những tác phẩm điêu khắc của ḿnh nhưng lại rất có tên tuổi trong những lănh vực như tổ chức trại sáng tác, xây dựng nhà bảo tồn tác phẩm điêu khắc…Chính v́ vậy mà trong khuôn viên tổ chức đại hội đă mọc lên một vườn tượng để đại biểu nào đă có thẻ hội viên hội mỹ nghệ, mà vẫn c̣n ch́m đắm trong những băn khoăn đại loại như là tác phẩm của ḿnh diễn tả cái ǵ mà chính ḿnh cũng chưa thấu đáo? Tại sao công chúng chưa biết đến những sáng tạo của ḿnh, đột phá như thế này, thế kia…Tha hồ trưng bày những tác phẩm đă làm trĩu ḷng một số ít nghệ nhân khác. Đó là những người chẳng đặng đừng mà phải tham gia đại hội nhưng họ không mang theo một tác phẩm nào để trưng bày ngoại trừ phần hồn c̣n lại của ho đang giúp họ sống qua từng ngàyï, c̣n phần hồn kia đă chia năm xẻ bảy, gởi vào những tác phẩm của họ, đă nằm đâu đó trên đỉnh núi, bên ven biển; ở quảng trường hay trong viện bảo tàng…Những tác phẩm đă vĩnh viễn thuộc về đám đông, thuộc về nhân loại. Nhưng họ cũng qua lại trong vườn tượng với tất cả chân t́nh muốn chia xẻ nỗi buồn, chúc tụng niềm vui với những con người cũng đă ṃn tay, ṃn đời với đá, với gỗ như họ. Và Hắn th́ lượn lờ chung quanh những con người tầm vóc này, bắt tay, chụp h́nh chung với tất cả như bất kỳ một người cơ hội nào. Nhưng đại hội chưa khai mạc, th́ không ít người đă xôn xao bàn tán về một cái tin hành lang, rằng ở thành phố đang có một điêu khắc gia lăo thành, lừng lẫy tên tuổi, đă tan gia bại sản v́ một nữ sinh viên hăm bốn tuổi, mới tốt nghiệp đại học Mỹ Thuật. Rằng sau khi gạ gẫm được tay điêu khắc lụm khụm dại gái kia, cô ta đă cuỗm hết tiền bạc mà ông ta đă gom góp cả đời, rồi cao chạy xa bay. Cho nên đại hội kỳ này đă không có mặt ông ấy. Vài nghệ sĩ đại biểu chuyên nghề đổ khuông các thứ phù điêu, làm trần thạch cao…đă cố gắng moi móc Hắn, hy vọng biết thêm vài chi tiết như cô gái kia có số đo ba ṿng thân thể cỡ bao nhiêu, tài sản của tay điêu khắc đó ít nhiều chừng nào…V́ Hắn là đại biểu thành phố mà. Nhưng Hắn đă trả lời bằng cái nhún vai. Hắn th́ liên quan ǵ đến chuyện đó.
Và đại hội đă khai mạc để nhanh chóng thông qua những thủ tục quen thuộc như giới thiệu thành phần đại biểu, chương tŕnh làm việc, tuyên bố cương lĩnh đại hội, vạch ra đường lối cho các trại sáng tác…vv…để tới phần then chốt là giới thiệu các bài tham luận. Tham luận, cái mỹ từ đẹp đẽ chỉ cho một loại tác văn mà chỉ khi nào có những h́nh thức đại hội hay hội thảo ǵ đó người ta mới nhắc đến. Trước hay sau một đại hội, người ta có thể in thành tập những bài tham luận nhưng sự tồn tại của nó, đôi khi không tùy thuộc vào vấn đề người viết đưa ra mà lại tùy thuộc vào đường lối, chính sách của các bậc lănh đạo. Không biết có phải chắc chắn như vậy hay không mà đă xảy ra trường hợp là có nhiều tác giả mà tác phẩm của họ đă được dựng ở những vị trí nhiều người lắm ma như cổng chợ, nghĩa trang liệt sĩ.. họ vẫn thích tham gia các kiểu đại hội, các loại hội thảo chỉ để được đọc tham luận và lắng nghe các cấp lănh đạo vừa phêâ phán lẫn ve vuốt họ, vừa vạch ra đường lối sáng tác th́ phải thế này,thế kia. Tác phẩm hoàn thành trước, tham luận viết sau, để có khi tác phẩm và tham luận không phải lúc nào cũng là một cuộc lương duyên. Cũng có khi khác, tham luận lại làm công việc của cái áo giáp cho những trái tim yếu đuối nhưng lại ở trong cái đầu có quá nhiều tham vọng, với một thân thể mà tay chân đều què quặt. Và đôi khi khác, nó lại như tiếng hét tuyệt vọng của người lữ hành đang băng qua sa mạc, đă uống hết những giọt nước dự trữ cuối cùng mà bóng dừa xa xa kia vẫn chỉ là ảo ảnh. Một trong nhiều cái đôi khi đó là bài tham luận của Hắn với đề tài: Sự bay bổng qua nghệ thuật tạo h́nh chim trong điêu khắc đá, gỗ. Riêng cái tựa thôi khi được giới thiệu đă làm cho số lớn đại biểu nh́n nhau. Vấn đề đặt ra khá ấn tượng mà cũng không kém phần trừu tượng. Mặc kệ những tiếng x́ xào, Hắn cứ vẫn một nét mặt lạnh lùng, khinh bạc hết cỡ nghệ sĩ. Giữa một rừng ống kính máy ảnh, ống kính truyền h́nh và hàng mấy trăm cặp mắt xoi mói, Hắn đi lên diễn đàn với những bước chân tự tin. Tay quản lư, người bạn cùng tham gia đại hội với Hắn, ngồi bền dưới nh́n Hắn, tắc lưỡi:
- Tay này sẽ đi rất xa.
Và Hắn đă bắt đầu:
- Kính thưa quư vị, thành thật mà nói, tôi không dám cho rằng đây là một tham luận. Sẽ không có ǵ để tham gia luận bàn ở đây cả. Có chăng, tôi chỉ xin gợi ư đôi điều và quư vị hăy tự trả lời với ḷng ḿnh, sau đó, chính tác phẩm của quư vị sẽ lên tiếng…
Một tràng pháo tay vang rền. Hắn im lặng, đảo mắt khắp hội trường, đợi cho âm thanh của sự cổ vũ lịch sự ban đầu ngưng lại:
- Trong chúng ta, ai chưa từng chạm khắc một tượng chim? Phải, ai cũng đă có lần chạm tượng đại bàng, ó, se sẽ, ḍng dọc…đủ thứ chim chóc trên đời. Nhưng, những pho tượng chim bằng đá, bằng gỗ của chúng ta có khi nào sải cánh trong không gian chưa? Dĩ nhiên là không. Tất cả tượng chim của chúng ta đều phải đậu lên, quắp vào, bám lấy…một vật ǵ và đó có thể là khúc cây, vành tổ, nhánh hoa…thậm chí đậu lên cả quả địa cầu.
Lại một tràng pháo tay nữa, đầy phấn khích.
-… nhưng tại sao, bằng cách ǵ và như thế nào, những tượng chim bằng đá, bằng gỗ không bao giờ bay kia vẫn vẩy luợn trong suốt bề dày lịch sử mỹ thuật của chúng ta. Vấn đề rất đơn giản, tất cả những tác phẩm đó đă sống được là do chính quư vị, những nghệ sĩ điêu khắc đá, gỗ đang ngồi đây, đă thổi sự sống, đă truyền linh hồn của ḿnh vào cho chúng. Khi quư vị chạm một con đại bàng đậu trên quả địa cầu và cánh chim bằng kia dù có đang ở tư thế dăng ra hay xếp lại, quư vị đă không gởi gấm, không thể hiện một điều ǵ sao? Có phải tâm hồn của quư vị đă bay bỗng trên chín tầng mây, thần khí của quư vị đă trở nên rất uy dũng như cánh bằng…để trong một khoảnh khắc nhập thần nào đó, quư vị đă làm nên tượng chim kia và đó không phải là cánh bằng thể hiện sự khắc khoải của quư vị sao? Cái khắc khoải ước mơ sao cho toàn thế giới này đều trở nên tốt đẹp như chính tâm hồn quư vị.
Tràng pháo tay thống khoái tiếp theo kéo dài trong thời gian đủ cho Hắn lục lọi khắp mấy túi áo quần, dường như Hắn đă không quên một vật ǵ.
- Kính thưa quư vị, có người đă xem tác phẩm của tôi và hỏi như thế này: Bằng cách nào mà tôi có thể tạc được như vậy? Tôi chỉ biết trả lời họ bằng một nụ cười, để giờ đây, tôi xin hỏi lại quư vị, không phải câu hỏi đó mà là một câu như thế này: Có khi nào quư vị mô tả lại được cho ai đó, biết chính xác, trong lúc nhập thần khi chạm mũi đục lên đá, tâm hồn của quư vị lúc ấy như thế nào không?
Chín mươi tám trong số gần hai trăm đại biểu cùng ồ lên một tiếng bàng hoàng. Hắn thấy rơ vài người đang rút khăn tay chấm nước mắt. Thể như các vị ấy vừa nhận ra từ xưa đến giờ họ vĩ đại đến thế mà chính họ cũng không biết. Nhưng Hắn lại không nhận ra những điêu khắc gia đến tham dự đại hội mà chỉ mang theo nửa phần hồn của họ, ngồi cùng một dăy ghế, đă từ khi nào, chuyền tay nhau một cái chai nước ǵ đó mà họ rót ra nắp chai, rồi nhấp nháp một cách thú vị kèm theo những tiếng khà khoan khoái. Nh́n họ giống như đang thưởng thức một vở kịch đầy t́nh tiết gây cấn. Hắn tiếp tục:
- Tôi cũng có mang đến đây một tác phẩm để gọi là xin chia xẻ với những khắc khoải cao đẹp đó của quư vị.
Mọi người xôn xao hẳn lên, dáo dác nh́n quanh. Phải có ai đó khiêng một cái ǵ lên diễn đàn chứ! Và trên bục diễn giả, Hắn từ từ móc trong túi áo ra một tượng chim đại bàng nhỏ bằng ba ngón tay. Đôi chân chim mảnh khảnh nhưng gân guốc với những cái móng đanh quắp, bấu chặt vào một khúc cây xù x́ như muốn gh́m cứng toàn thân lại. Một thân chim với đôi cánh dang thẳng, đang rướn lên nét cong cùng cực của một cánh cung đang dương ra. Đôi mắt đá xoe tṛn ngây ngất, mê đắm hướng lên bầu trời. Cái mỏ nhọn khoằm xuống kéo theo khóe miệng mím chặt kiên nhẫn nhưng đầy quyết liệt, chờ đúng lúc những cái vuốt chân kia buông ra, cánh chim sẽ lao vút vào không gian mênh mông. Không để ư đến những tiếng cười khúc khích lộ liễu của cử tọa, Hắn điềm nhiên bước qua bàn đèn chiếu chuyên dùng để phóng lớn tài liệu, h́nh ảnh. Đặt tượng lên mặt đèn, bật công tắc. Trên khung vải mênh mông, hiện ra một cánh bằng khổng lồ đang rướn lên nét cong cùng cực của một cánh cung đang dương ra. Phân nửa hội trường nháo nhào như một đàn ong vỡ tổ, người ta la hét, người ta vỗ tay, người ta chen nhau chạy rầm rập lên sân khấu nhồi nhét vào tay không biết bao nhiêu là hoa… Coi như bài tham luận của Hắn đă kết thúc. Một số ít những nghệ sĩ đại biểu của miền đất nổi danh là hay căi cọ kia lại ngồi im và đă không căi lại Hắn, dù một chữ. Căi cái chi mà căi, tâm hồn ḿnh bay bổng chín từng mây, nhân cách ḿnh uy dũng như cánh bằng, ḿnh đă từng có những khoảnh khắc nhập thần sáng tạo…Rơ ràng ràng, căi cái chi mà căi. Chỉ riêng mấy ông đang chuyền tay cái nắp chai kia, đă dốc ngược vỏ chai không lên trời, lại c̣n vỗ vỗ vào đáy chai ra điều tiếc rẻ. Sau khi trật tự văn hồi, ngừơi ta thấy Hắn tháo một dải lụa màu từ một bó hoa trong đống hoa đặt trên bục diễn giả rồi gạt hết hoa qua một bên và rút từ trong người ra một vật dài nhọn, cột dải lụa vào giữa, thắt thành một cái nơ…Cử tọa thắc mắc theo dơi động tác của Hắn và tất cả ống kính truyền h́nh, máy ảnh đều rê theo bước chân Hắn đang bước xuống diễn đàn, tiến đến gần vị chủ tịch hội Mỹ Nghệ toàn quốc. Trong hai tay của Hắn, lấp lánh một mũi đục xanh ngời ánh thép. Với tư thế vô cùng trân trọng, Hắn trao mũi đục cho vị nghệ sĩ cán bộ lănh đạo tối cao ngành mỹ nghệ quốc gia, đôi mắt bén ngót của Hắn không nh́n vào người đối diện mà đảo quanh hội trường:
- Xin ông chủ tịch cho tôi có được một niềm vui nhỏ nhoi là trao tặng ông mũi đục này, đây là loại đục tôi chuyên dùng, do bàn tay của một người thợ rèn, không có tiếng tăm ǵ nhưng ông ta đă thề là chỉ rèn đục cho riêng tôi cho đến khi nào tôi c̣n đi trên con đường điêu. Mong ông nhận lấy như một kỷ niệm của đại hội.
Tám mươi sáu vị đại biểu đă cùng lúc tắc lưỡi, nghe giống như trong hội trường có thêm bầy thằn lằn.
Kết thúc đại hội là việc bầu cử ban chấp hành hội cho nhiệm kỳ kế tiếp. Và khi Hắn, trong cương vị phó chủ tịch hội Mỹ Nghệ toàn quốc, cùng với những vị chức sắc nghệ nhân khác, bước lên sân khấu để làm lễ ra mắt ban chấp hành mới, th́ tay quản lư vẫn ngồi yên tại chổ, đưa tay lên nhổ nhổ vào cái cằm nhẵn thín, không một sợi râu và càm ràm với chính ḿnh:
- Lại có lắm chuyện để làm rồi đây.
Ở thành phố, trong một góc xưởng, Thầy và ông Hai Hí cùng cánh thợ đều theo dơi đại hội qua truyền h́nh trực tiếp. Khi thấy Hắn để tượng cánh đại bàng lên bàn đèn chiếu th́ ông Hai Hí và cánh thợ lấm lét nh́n qua Thầy, chỉ để thấy một góc môi nhếch nhẹ trên khuôn mặt thờ ơ. Nhưng tới đoạn Hắn trao mũi đục cho vị chủ tịch th́ ông Hai Hí hực lên, vung búa lao vào máy truyền h́nh, hai ba tay thợ nhào theo chụp lại, đè lên cái ông vô duyên kia, cái máy truyền h́nh có tội t́nh ǵ! Nằm dưới hai ba thân người, tay thợ rèn vẫn gào lên được:
- Vậy là hết đất sống rồi, trời ơi là trời…
Thầy ph́ cười:
- Hết đất sống th́ về quê mà ở.
Sau khi đại hội bế mạc, Hắn thấy trong người ḿnh vừa tắt đi cái cảm giác mà suốt một thời gian dài đă cứ thôi thúc Hắn làm một điều ǵ đó. Nhưng cái cảm giác kia ḱa, cái cảm giác mà cách đây mấy năm, lúc Thầy nắm lấy cánh tay phải Hắn để khen ngợi… Bàn tay như một con dấu sắt nung đỏ, vừa đóng lên tay Hắn con dấu lửa, cháy dộp thành một kư hiệu. Cái kư hiệu mà những nghệ sĩ điêu khắc hay dùng thay cho tên ḿnh, khắc vào một tác phẩm đă hoàn tất. Bất chợt Hắn thấy cánh tay phải nóng ran. Hoảng hốt, Hắn cuống cuồng vén ống tay áo lên để thấy trên cánh tay ḿnh phồng dộp một vết phỏng như vừa bị một con dấu sắt nung đỏ áp vào. Vết cháy trên da thịt Hắn giống như h́nh một bàn tay.
Nhiều năm sau nữa, giới điêu khắc thành phố vẫn c̣n bàn tán chuyện ông phó chủ tịch hội Mỹ Nghệ Quốc Gia, nhiệm kỳ ấy, từ khi nhậm chức, chẳng ai thấy ông ta làm được một tác phẩm nào. Người th́ cho rằng th́ giờ đâu nữa mà làm, v́ hầu hết quư vị trong ban chấp hành hội vẫn thay nhau xuất ngoại để tham quan, nghiên cứu…hết trường mỹ thuật của nước này, đến bảo tàng mỹ thuật của nước kia. Nhưng có người khẳng định lư do ông ta không sáng tác được là v́ cánh tay phải ông ta đă bị liệt đi, v́ một chứng phong lở ǵ đó. Thậm chí đứng bên cạnh ông ấy c̣n nghe thoang thoảng mùi ung thối khó chịu của một vết thương lở loét lâu ngày nữa kia. Và nói chính xác, nhiệm kỳ bốn năm ấy của ban chấp hành hội Mỹ Nghệ Quốc Gia kia, c̣n đúng ba tháng và mười sáu ngày nữa là chấm dứt th́ người ta thấy ở nghĩa trang dành riêng cho giới văn nghệ sĩ thành phố, mọc lên một ngôi mộ mới. Nếu như có ai ṭ ṃ muốn biết tên tuổi người dưới mộ, ghé mắt vào bia, họ sẽ thấy trên một tấm đá cỡ bằng hai viên gạch tàu, dày một phân, chỉ có chạm rất sắc bén, hàng ngàn đường khắc dài năm phân, sâu hai ly.
********
Sau khi đại hội mỹ nghệ toàn quốc nhiệm kỳ ấy bế mạc một thời gian không lâu. Cư dân cũng như cánh thợ chạm đá vùng Non Nước đều xôn xao chuyện có hai ông già không rơ từ đâu, đến cư ngụ trong gian nhà tranh nhỏ, dưới chân một góc núi hiểm trở nhất trong rạêng Ngũ Hành sơn. Địa thế góc núi cheo leo đến mức chỉ có loài hải âu là có thể hạ cánh xuống những gộp đá chông chênh kia. Một loài chim mà trong một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, lướt cánh giữa tầng không suốt ba trăm sáu mươi ngày chẵn. Tuyệt phi, tuyệt thị. Chỉ c̣n vài ngày lẻ, đặt chân trên mỏm đá, để cho móng chân ḿnh, in dấu đôi v́ sao đẩu, sao ngưu.
Lưng chừng góc núi, thiên nhiên như đă sắp sẵn một phiến đá lớn mọc ra từ sườn núi, chênh vênh với cái chỏm ngang hơn một thước và dài có đến ba thước, hướng chếch lên trời. Và những tay chuyên nghề chẻ trộm đá, hay luồng lách sục sạo trong núi đă kể lại ngày ngày, họ vẫn thấy một trong hai ông già nọ, leo lên leo xuống chỏm đá ấy bằng những bước chân giống như bước lạc đà trên dao, c̣n người kia cứ lay hoay dưới chân núi, gục gặc cái đầu tóc hoe vàng màu lửa theo từng nhịp búa ve vuốt trên đe những thân đục ánh màu thép tôi. Phải, đó là Thầy và người bạn nghề đang sống những ngày cuối đời dưới chân một rặng núi c̣n sót lại vài mạch đá màu hiếm hoi. Những mạch đá kết tủa từ nhiều triệu năm trước đă bị con người khai thác đến kiệt quệ chỉ trong ṿng chưa tới một trăm năm.
Rồi một hôm, cả rặng Ngũ Hành vang rền từng hồi búa gơ trên thép. Tiếng búa cứ nhịp một nỗi đau ḷng trời không thấu từ đôi chân người đă nghe mỏi đá xanh. Và đá không c̣n thúc vào ḷng bàn chân Thầy nữa v́ Thầy đă quỳ trên mặt đá, vung búa lên gởi vào ḷng Mẹ Núi những nhịp thúc hẹn thề rung ḷng biển cả. Rằng hải âu sẽ măi măi dăng đôi cánh tuyệt phi, tuyệt thị bay qua trùng trùng đại dương băo táp mưa sa, bay qua bao la xanh biếc thênh thang, bỏ lại sau lưng vầng dương chói ḷa lẫn mảnh trăng buồn đơn côi…C̣n Thầy, Thầy phải về với nỗi chờ đă thành thiên cổ. Nỗi chờ đă làm cho đá bạc đầu từ ngh́n năm qua, đă trổ một màu vô vi miên viễn.
Đầu tiên là cánh thợ đá đă không ngăn được ṭ ṃ. Họ bới, họ xeo từng phiến đá, sắp thành bậc, mở ra một lối dẫn từ chân núi lên đến sát phiến đá chênh vênh kia. Và háo hức bao nhiêu th́ vật mà họ thấy trên cái chỏm đá kia đă làm cho họ đau đớn bấy nhiêu. Trên mặt đá, hằn sâu nét móng bén ngót hai dấu chân chim. Và dăng rộng giữa những ngón chân mạnh mẽ kia là màng da mỏng manh, đă quẫy luợn một đời hải âu, t́m kiếm sự sống trong ḷng nước sâu thẳm của bao đại dương, vẫn mềm mại dịu dàng như nhiên. Và hai dấu chân ấy đă dẫn đến tượng một thân chim đang ấp ủ hai quả trứng tṛn trỉnh, lấp ló duới bụng tượng. Nhưng đôi cánh ấy, cái đôi cánh đang tạm xếp lại hai bên thân, v́ công việc duy tŕ giống ṇi kia, đă không ép chặt vào thân mà chỉ khép hờ với những nhịp rung đều đặn thể như chưa bao giờ và sẽ không bao giờ đôi cánh đá ấy ngưng nghỉ. Nhưng đôi mắt tượng đang nh́n lên bầu trời với tất cả vẻ bồn chồn, háo hức cùng với khóe miệâng trăi dài nét chạm đầy thương yêu, theo đường cong của cái cổ đang dấu vào tấm thân đang che chở cho hai quả trứng kia, mới chính là nguyên nhân làm cho cánh thợ chạm đá đau thắt cả người. Chẳng có nhiều người lắm trong số họ, được đi xa. Cứ đời họ, rồi đời con cháu họ, ngày qua ngày, dưới chân rặng Ngũ Hành này, sống trong bầu không khí luôn nặng nề bụi đá. Ở sát biển mà lồng ngực họ chưa bao giờ hít thở được vị trong lành của một không gian bao la. Vậy mà bây giờ lại có một tay chạm đá già nua, lê cái thân tàn về đây, đục một cái tượng chim hải âu. Cái loài chim tầm thường mà họ vẫn thấy ngày ngày bay từ biển vào núi, rồi lại từ núi bay ra biển. Mà lại một tượng chim không đang dang cánh nữa đấy. Chim đang ấp trứng, làm sao bay được. Và cái đau thắt ấy đă làm cho cánh thợ nổi dóa lên với đám con buôn hàng mỹ nghệ vẫn tụ năm, tụ bảy dưới chân núi.
- Ń, răng mà không đổ khuôn hén đi, làm ra vài trăm cái.
- Khuôn cái đầu ông á. Nó to sấp hai ba cái lu, thêm hai dấu chân xa cả thước, rồi cả cục đá nền nữa, cứ cho là đổ khuôn được đi, rồi ai mà khiêng được cái tượng to đùng rứa mà đi bán.
- Không làm khuôn được th́ cứ rứa mà đục theo cho hén nhỏ lại.
- Đục làm răng mà ra hai cái cánh rung rung rứa, ông làm đi.
- Chi mà hung rứa mi. Đục cho cái cánh xếp sát vô thân th́ hết rung chớ chi.
Thời gian cũng làm mọi chuyện qua đi. Về sau, vài du khách nghe đồn đải, ṭ ṃ vào tận góc núi, men theo mấy bậc đá xô lệch v́ gió mưa, leo lên chỏm đá kia, chỉ thấy trơ trọi hai dấu chân chim trên đá, in h́nh đôi v́ sao đẩu, sao ngưu.
Nh́n ông Hai Hí đang ướm mũi đục lên một vách đá thẳng thớm, Thầy cười cười:
- Muốn chạm đá từ bao giờ vậy ông Hai?
Chẳng buồn quay lại, tay thợ ḷ bể độc quyền kia vừa phác nhanh mũi đục thành một h́nh chữ nhật vừa đủ một thân người chui lọt, nói cộc lốc:
- Mấy chục năm theo Thầy, bộ tôi không đục đẽo được cái chi sao?
Thầy gật đầu:
- Nói nghe được, làm đi. Mà cứ cái giọng đó th́ đừng ḥng đây chỉ cho cái chi nghe.
Tay thợ rèn đang muốn đục đá nguưt với cái vách đá:
- Tôi thề với cái ḷ rèn là sẽ không hỏi Thầy một tiếng. Đục cái ni th́ có chi để học với hỏi.
Thầy ngẩn người, hỏi nhanh:
- Đục cái ni là cái chi ?
Ông Hai Hí bây giờ mới quay người lại, cười hề hề:
- Một cái huyệt đá cho Thầy.
Thầy ph́ cười:
- Tại sao không cho cả hai ?
Đôi mắt người bạn nghề lườm lườm:
- Đứa c̣n lại cho đứa đi trước vô trong cái lổ ni rồi đậy thêm phiến đá nữa là xong.
Thầy găi đầu:
- Vậy đứa đi sau nằm ở đâu?
Tới phiên tay thợ rèn thừ người ra:
- Ừ hỉ ! Rứa th́ đục hai cái luôn.
Thầy lại cười:
- Vậy ai sẽ cho đứa đi sau vô cái huyệt c̣n lại? C̣n đậy phiến đá nữa đó nghe ông.
Bây giờ th́ tay th́ tay ḷ bể nổi dóa thật sự:
- Sao Thầy cắn rắn tôi vậy, chết rồi mà c̣n làm khó.
Thầy trố mắt:
- Làm sao ông biết tôi đi trước ông?
Ông Hai Hí gân cổ lên:
- Sao không biết, Thầy phải tịch trước tôi, để tôi c̣n lo cho Thầy đàng hoàng…
Câu nói ngưng lại nửa chừng, nghẹn ngào:
-…c̣n tôi ra sao lại không được.
Thầy đặt tay lên vai người bạn nghề:
- Già rồi, khóc lóc khó coi lắm. Nếu ông muốn đi sau th́ bây giờ tôi sẽ đàng hoàng với ông trước .
Tay ḷ bể đưa tay quẹt nước mắt:
- Thầy sẽ chạm trổ hoa ḥe, hoa sói lên cửa huyệt à?
- Chuyện đó là đương nhiên. Nhưng việc đàng hoàng là tôi sẽ đục một cái quai thiệt là đẹp trên phiến đá dùng lấp huyệt của ông…
- Rồi răng nữa?
- Khi sắp chết, ông ráng lết vô huyệt, nằm xuống…
- Rồi răng nữa?
- Vậy mà cũng không hiểu ra, rồi lấy chân móc cái quai, kéo phiến đá vô đậy điệm cho đàng hoàng chớ răng nữa.
Trong cái ngày đó, cánh chuyên chẻ trộm đá đều thấy hai ông già vừa đuổi nhau chạy ḷng ṿng trong núi, vừa ḥ hét vang lừng.
Thầy yếu lắm rồi, đi lại đă phải chống gậy, vậy mà cả tuần rồi, đi đâu vẫn chưa thấy về. Mỗi chiều xuống, ông Hai Hí vẫn nhóm ngọn lửa rèn ngồi chờ bạn. Ḷng không chút bồn chồn nhưng sao sao đó, ông cứ thấy chính ông đang trách đời ḿnh sao ngắn hơn lời hẹn của Thầy. Lời hẹn sẽ đem về cho ông coi một vật từ một mạch đá mà Thầy đă t́m ra được từ năm mươi năm trước. Thầy nói bây giờ chắc nó đă đủ tuổi. Trong khi cái ḷ rèn kia, đă năm mươi năm, vẫn thổi vào buồng phổi của ông bao nhiêu là bụi xỉ của sắt, của thép. Nó đă làm cho phổi ông chập chạm cứng lại từng ngày một và làm cho thân thể của ông, mềm dần đi, cũng từng ngày một. Nhưng ông đă đem ḷng thách với biển dâu là khi Thầy c̣n chạm đá, ông sẽ c̣n rèn đục.
Thầy trở về, đưa ra trước mắt người bạn nghề một vóc đá thon dài chừng năm tấc. Toàn vóc đá ửng một màu vàng nghệ kỳ ảo. Tay thợ rèn thảng thốt:
- Trời ơi, đá nghệ.
Đúng, đó là loại đá quư hiếm nhất trong rặng Ngũ Hành sơn này. Người ta có thể không khó khăn lắm để t́m ra đá xanh ngọc, hồng phấn, nâu đất… nhưng gặp một mạch đá nghệ có nghĩa là đă được trời đất trao cho một tặng phẩm. Thầy dịu dàng nh́n người bạn thợ:
- Tôi cần một bộ đục nhỏ, có nhiều mũi khác nhau.
- Thầy muốn chạm vật ǵ ?
- Một nhánh hoa cúc.
Sau khi trao cho Thầy bộ đục, đặt xuống nền nhà ṿ nuớc lạnh, ông Hai Hí lặng lẽ rời khỏi gian nhà rách nát, đi lẫn vào những gộp đá núi lạnh lẽo. Phải để cho Thầy yên tĩnh làm việc và cũng không để cho Thầy phải nghe những tiếng ho đang xé người ông ra.
Thời gian lại tức khắc đứng yên khi Thầy đặt mũi đục lên đá. Và đôi chân trần của Thầy lại âm âm tiếng hát của đấng sáng tạo trời đất muôn vật vô h́nh và hữu h́nh. Tiếng búa đục lại rung nhịp vàng ngân, dâng khúc tụng ca mối t́nh giữa đá và thép lên cho ngôi Lời. Một ngôi Lời đă phán rằng: Những ǵ Cha Ta đă kết hợp trên trời th́ dưới đất, loài người không được phân ly.
Đêm ấy, biển Mỹ Khê lặng như mặt hồ và tất cả những phiến đá dù to, dù nhỏ trong rặng Ngũ Hành sơn, đều không thở trả vào bóng tối cái nóng của ánh dương. Cái sức nóng của hàng triệu triệu độ, của đá vàng tan chảy, như cái ḷ rèn kia, thổi ra những cái đuôi lửa quất vào vũ trụ, quất vào buồng phổi của người bạn nghề từ năm mươi năm qua. Đêm vắng và trời trong như nước lạnh. Thầy bồng cái xác quắt queo của người bạn nghề đưa vào huyệt đá của ḿnh. Cái xác mà thây người c̣n gập lại v́ những cơn ho hấp hối. Và Thầy đặt vào giữa hai bàn tay người chết, vẫn c̣n bấu chặt lấy ngực, nhánh cúc đại đóa bằng đá. Nhánh hoa cúc tươi tắn một sắc vàng nghệ thâm trầm đài các. Sau khi đẩy phiến đá lấp mộ lại, Thầy chậm răi bước vào huyệt đá của bạn ḿnh, nằm xuống, lấy chân móc vào quai phiến đá, kéo từ từ cho nó đậy điệm một cách đàng hoàng lên cửa huyệt. Trên chỏm đá chênh vênh kia, nghe như có tiếng vỗ cánh. Khuya gào một tiếng chim trùng khơi.
HẾT